Reeng..reeng_ Chiếc đồng hồ báo thức ngay đầu giường của nó kêu lên, nó trườn mình trong cái chăn thân yêu như không muốn dậy nhưng nó phải dậy thôi vì nó còn phải đứng lên để chống trả cái thế giới mục nát này nữa mà. Nó ngồi dậy, làm VSCN xong, nó bước ra với bộ đồng phục quen thuộc của lớp S.A1 trường Sao Mai. Nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng với chiếc áo len cụt tay màu kem, chiếc váy caro màu đen-đỏ và chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên ngực có huy hiệu của lớp S.A và đôi tất dài màu đen với chiếc balo có hình con mèo cùng màu, nó lôi bộ dụng cụ trang điểm của nó ra rồi "tân trang nhan sắc" lại cho mình mái tóc màu nâu hạt dẻ được nó cột cao lên. Nó bước xuống nhà với bao cái nhìn khinh bỉ của m.n trong gia đình - Thưa ba, thưa dì con đi học!_ Nó bước vào phòng khách rồi cúi đầu cung kính chào người mà nó gọi là "ba"và người vợ của ba nó-bà Vân - Đi,đi_Ông phong không thèm nhìn nó 1 cái nào - Đi đi dùm cái, chướng hết cả mắt _ BÀ Vân đưa tay đẩy nó ra Nó không nói gì, chỉ lẳng…
Chương 65: Bữa tiệc: Chuẩn bị
Đồ Ngốc, Anh Yêu EmTác giả: Mèo MunReeng..reeng_ Chiếc đồng hồ báo thức ngay đầu giường của nó kêu lên, nó trườn mình trong cái chăn thân yêu như không muốn dậy nhưng nó phải dậy thôi vì nó còn phải đứng lên để chống trả cái thế giới mục nát này nữa mà. Nó ngồi dậy, làm VSCN xong, nó bước ra với bộ đồng phục quen thuộc của lớp S.A1 trường Sao Mai. Nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng với chiếc áo len cụt tay màu kem, chiếc váy caro màu đen-đỏ và chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên ngực có huy hiệu của lớp S.A và đôi tất dài màu đen với chiếc balo có hình con mèo cùng màu, nó lôi bộ dụng cụ trang điểm của nó ra rồi "tân trang nhan sắc" lại cho mình mái tóc màu nâu hạt dẻ được nó cột cao lên. Nó bước xuống nhà với bao cái nhìn khinh bỉ của m.n trong gia đình - Thưa ba, thưa dì con đi học!_ Nó bước vào phòng khách rồi cúi đầu cung kính chào người mà nó gọi là "ba"và người vợ của ba nó-bà Vân - Đi,đi_Ông phong không thèm nhìn nó 1 cái nào - Đi đi dùm cái, chướng hết cả mắt _ BÀ Vân đưa tay đẩy nó ra Nó không nói gì, chỉ lẳng… *cốc, cốc*Một bàn tay thanh mảnh đưa lên khẽ gõ cửa. Trà Anh bước đến với giỏ trái cây trên tay- Cô đến đây làm gì?_Thư nhìn thấy Trà Anh thì liền tức giận quát lớn- Tôi không thể đi thăm cô ấy sao?_ Trà Anh bước đến, khi cô ta đi ngang qua người, Thư còn ngửi thấy mùi rất giống với mùi hương trên lá thư. Thấy người hại chị mình vẫn nhởn nhơ cười vui bên ngoài khiến Thư càng lúc càng hận bản thân mình hơn- Tại sao lại nhìn tôi như thế chứ? Người hại chị cô còn đến thăm được, tôi thì không sao?_ Trà Anh liếc mắt nhìn Như rồi nhếch mép cười nói- Đừng vu oan cho tôi, rồi có ngày,cô nhất định sẽ phải trả giá vì những gì mà cô đã gây ra_ Như tức giận đi đến đẩy Trà Anh ra rồi quát lớn- Thôi nào, đừng cãi nhau nữa mà_ My khẽ cười can ngăn thì c*̀ng lúc ấy có người bước vào- Tôi đến không đúng lúc à?_ Khi hai người họ đang cãi nhau thì từ phía ngoài cửa, Rin đi vào với bó hoa hồng màu đỏ tươi- Anh Rin_ Thư mừng rỡ reo lên rồi chạy đến chỗ Rin- Có chuyện gì sao?_ Bảo đi đến chỗ Rin rồi nói- Không có gì, chỉ là nghe tin chị ấy tỉnh dậy nên muốn đi thăm một lát thôi_ Rin đi đến,đặt bó hoa lên bàn, nhìn My rồi mỉm cười nói_ Giữ gìn sức khỏe, mọi người trong bang ai c*̃ng lo cho chị hết. Em còn có việc nên về trước đây. Khi khác gặp- Khoan đã, anh Rin, em có chuyện cần nói với anh. Mình ra ngoài nói_ Thư nói rồi kéo Rin ra ngoàiTại hành lang c*̉a bệnh viện, cách phòng My ko xa. Rin quay lưng lại- Có chuyện gì sao?- Em đã biết mọi chuyện rồi_ Thư c*́i đầu nói nhỏ- Mọi chuyện?_ Rin ngạc nhiên hỏi lại- Vâng tất cả mọi chuyện, việc anh là gián điệp, việc Trà Anh là người đẩy chị em xuống vách núi. Em đã biết hết rồi_ Thư nói, giọng nói ngày một lớn dần và mang theo một chút tức giận,- Ừm, nếu biết rồi thì em tính làm gì?_ Rin nói, khuôn mặt thoáng buồn quay sang hướng khác- Em c*̃ng tham gia, nó là vào tối nay phải chứ? Lô hàng cuối c*̀ng- Phải, nhưng em có thể sẽ gặp nguy hiểm, anh không...Không để Rin nói hết câu, Thư đã nói xên vào- Em không sợ nguy hiểm, chị ấy đã tin tưởng em, em ko thể phụ chị ấy đượcThư nói lớn, giọng nói ngày một chắc chắn- Em c*̃ng sẽ tham gia và cả tôi nữaTừ phía xa, Bảo vừa đi đến vừa nói- Cả anh nữa sao?- Dĩ nhiên- Được. Bữa tiệc tối nay chắc chắn sẽ rất vui
*cốc, cốc*
Một bàn tay thanh mảnh đưa lên khẽ gõ cửa. Trà Anh bước đến với giỏ trái cây trên tay
- Cô đến đây làm gì?_Thư nhìn thấy Trà Anh thì liền tức giận quát lớn
- Tôi không thể đi thăm cô ấy sao?_ Trà Anh bước đến, khi cô ta đi ngang qua người, Thư còn ngửi thấy mùi rất giống với mùi hương trên lá thư. Thấy người hại chị mình vẫn nhởn nhơ cười vui bên ngoài khiến Thư càng lúc càng hận bản thân mình hơn
- Tại sao lại nhìn tôi như thế chứ? Người hại chị cô còn đến thăm được, tôi thì không sao?_ Trà Anh liếc mắt nhìn Như rồi nhếch mép cười nói
- Đừng vu oan cho tôi, rồi có ngày,cô nhất định sẽ phải trả giá vì những gì mà cô đã gây ra_ Như tức giận đi đến đẩy Trà Anh ra rồi quát lớn
- Thôi nào, đừng cãi nhau nữa mà_ My khẽ cười can ngăn thì c*̀ng lúc ấy có người bước vào
- Tôi đến không đúng lúc à?_ Khi hai người họ đang cãi nhau thì từ phía ngoài cửa, Rin đi vào với bó hoa hồng màu đỏ tươi
- Anh Rin_ Thư mừng rỡ reo lên rồi chạy đến chỗ Rin
- Có chuyện gì sao?_ Bảo đi đến chỗ Rin rồi nói
- Không có gì, chỉ là nghe tin chị ấy tỉnh dậy nên muốn đi thăm một lát thôi_ Rin đi đến,đặt bó hoa lên bàn, nhìn My rồi mỉm cười nói_ Giữ gìn sức khỏe, mọi người trong bang ai c*̃ng lo cho chị hết. Em còn có việc nên về trước đây. Khi khác gặp
- Khoan đã, anh Rin, em có chuyện cần nói với anh. Mình ra ngoài nói_ Thư nói rồi kéo Rin ra ngoài
Tại hành lang c*̉a bệnh viện, cách phòng My ko xa. Rin quay lưng lại
- Có chuyện gì sao?
- Em đã biết mọi chuyện rồi_ Thư c*́i đầu nói nhỏ
- Mọi chuyện?_ Rin ngạc nhiên hỏi lại
- Vâng tất cả mọi chuyện, việc anh là gián điệp, việc Trà Anh là người đẩy chị em xuống vách núi. Em đã biết hết rồi_ Thư nói, giọng nói ngày một lớn dần và mang theo một chút tức giận
,- Ừm, nếu biết rồi thì em tính làm gì?_ Rin nói, khuôn mặt thoáng buồn quay sang hướng khác
- Em c*̃ng tham gia, nó là vào tối nay phải chứ? Lô hàng cuối c*̀ng
- Phải, nhưng em có thể sẽ gặp nguy hiểm, anh không...
Không để Rin nói hết câu, Thư đã nói xên vào
- Em không sợ nguy hiểm, chị ấy đã tin tưởng em, em ko thể phụ chị ấy được
Thư nói lớn, giọng nói ngày một chắc chắn
- Em c*̃ng sẽ tham gia và cả tôi nữa
Từ phía xa, Bảo vừa đi đến vừa nói
- Cả anh nữa sao?
- Dĩ nhiên
- Được. Bữa tiệc tối nay chắc chắn sẽ rất vui
Đồ Ngốc, Anh Yêu EmTác giả: Mèo MunReeng..reeng_ Chiếc đồng hồ báo thức ngay đầu giường của nó kêu lên, nó trườn mình trong cái chăn thân yêu như không muốn dậy nhưng nó phải dậy thôi vì nó còn phải đứng lên để chống trả cái thế giới mục nát này nữa mà. Nó ngồi dậy, làm VSCN xong, nó bước ra với bộ đồng phục quen thuộc của lớp S.A1 trường Sao Mai. Nó mặc chiếc áo sơ mi màu trắng với chiếc áo len cụt tay màu kem, chiếc váy caro màu đen-đỏ và chiếc áo khoác ngoài cùng màu, trên ngực có huy hiệu của lớp S.A và đôi tất dài màu đen với chiếc balo có hình con mèo cùng màu, nó lôi bộ dụng cụ trang điểm của nó ra rồi "tân trang nhan sắc" lại cho mình mái tóc màu nâu hạt dẻ được nó cột cao lên. Nó bước xuống nhà với bao cái nhìn khinh bỉ của m.n trong gia đình - Thưa ba, thưa dì con đi học!_ Nó bước vào phòng khách rồi cúi đầu cung kính chào người mà nó gọi là "ba"và người vợ của ba nó-bà Vân - Đi,đi_Ông phong không thèm nhìn nó 1 cái nào - Đi đi dùm cái, chướng hết cả mắt _ BÀ Vân đưa tay đẩy nó ra Nó không nói gì, chỉ lẳng… *cốc, cốc*Một bàn tay thanh mảnh đưa lên khẽ gõ cửa. Trà Anh bước đến với giỏ trái cây trên tay- Cô đến đây làm gì?_Thư nhìn thấy Trà Anh thì liền tức giận quát lớn- Tôi không thể đi thăm cô ấy sao?_ Trà Anh bước đến, khi cô ta đi ngang qua người, Thư còn ngửi thấy mùi rất giống với mùi hương trên lá thư. Thấy người hại chị mình vẫn nhởn nhơ cười vui bên ngoài khiến Thư càng lúc càng hận bản thân mình hơn- Tại sao lại nhìn tôi như thế chứ? Người hại chị cô còn đến thăm được, tôi thì không sao?_ Trà Anh liếc mắt nhìn Như rồi nhếch mép cười nói- Đừng vu oan cho tôi, rồi có ngày,cô nhất định sẽ phải trả giá vì những gì mà cô đã gây ra_ Như tức giận đi đến đẩy Trà Anh ra rồi quát lớn- Thôi nào, đừng cãi nhau nữa mà_ My khẽ cười can ngăn thì c*̀ng lúc ấy có người bước vào- Tôi đến không đúng lúc à?_ Khi hai người họ đang cãi nhau thì từ phía ngoài cửa, Rin đi vào với bó hoa hồng màu đỏ tươi- Anh Rin_ Thư mừng rỡ reo lên rồi chạy đến chỗ Rin- Có chuyện gì sao?_ Bảo đi đến chỗ Rin rồi nói- Không có gì, chỉ là nghe tin chị ấy tỉnh dậy nên muốn đi thăm một lát thôi_ Rin đi đến,đặt bó hoa lên bàn, nhìn My rồi mỉm cười nói_ Giữ gìn sức khỏe, mọi người trong bang ai c*̃ng lo cho chị hết. Em còn có việc nên về trước đây. Khi khác gặp- Khoan đã, anh Rin, em có chuyện cần nói với anh. Mình ra ngoài nói_ Thư nói rồi kéo Rin ra ngoàiTại hành lang c*̉a bệnh viện, cách phòng My ko xa. Rin quay lưng lại- Có chuyện gì sao?- Em đã biết mọi chuyện rồi_ Thư c*́i đầu nói nhỏ- Mọi chuyện?_ Rin ngạc nhiên hỏi lại- Vâng tất cả mọi chuyện, việc anh là gián điệp, việc Trà Anh là người đẩy chị em xuống vách núi. Em đã biết hết rồi_ Thư nói, giọng nói ngày một lớn dần và mang theo một chút tức giận,- Ừm, nếu biết rồi thì em tính làm gì?_ Rin nói, khuôn mặt thoáng buồn quay sang hướng khác- Em c*̃ng tham gia, nó là vào tối nay phải chứ? Lô hàng cuối c*̀ng- Phải, nhưng em có thể sẽ gặp nguy hiểm, anh không...Không để Rin nói hết câu, Thư đã nói xên vào- Em không sợ nguy hiểm, chị ấy đã tin tưởng em, em ko thể phụ chị ấy đượcThư nói lớn, giọng nói ngày một chắc chắn- Em c*̃ng sẽ tham gia và cả tôi nữaTừ phía xa, Bảo vừa đi đến vừa nói- Cả anh nữa sao?- Dĩ nhiên- Được. Bữa tiệc tối nay chắc chắn sẽ rất vui