Tác giả:

Cô - một cô gái cá tính, xinh đẹp, được rất nhiều người trong trường theo đuổi. Hắn - lạnh như băng, khuôn mặt tuyệt mĩ như được khắc mà ra, vẻ ngoài lạnh lùng của hắn thu hút không ít ánh nhìn từ các cô gái trong trường. Cô với hắn, tựa như nước với lửa, hễ gặp lại cãi đến chó gà không yên. Nhưng ông trời đúng là rất thích trêu người. Cô và hắn lại có đính ước kết hôn từ trong bụng mẹ, nên nhà cô và nhà hắn đã đồng ý cho cô qua nhà hắn ở để bồi dưỡng tình cảm! Như bao ngày khác, Tịch Khả đều đến trường từ rất sớm, lý do cũng chỉ có một, đó là không muốn đi chung xe với 'mặt lạnh'. Hôm nay cũng như vậy, Tịch Khả bước ra khỏi nhà đúng 6 giờ sáng, nhưng.... CMN! Trước nhà là cả một đám người học chung trường với cô, từ khoá dưới đến khoá trên đều mang theo hoa đến xếp hàng trước nhà cô, thế này là muốn....tỏ tình với 'mặt lạnh' hả? Đám người nhìn thấy Tịch Khả thì chạy hết lại, vây quanh lấy cô. "Tịch Khả! Hãy nhận hoa của anh! Anh là thật lòng yêu em!". "Tịch Khả! Hoa của anh đẹp hơn,…

Chương 17

Lớp Trưởng Lưu ManhTác giả: Tiểu Mộc HyCô - một cô gái cá tính, xinh đẹp, được rất nhiều người trong trường theo đuổi. Hắn - lạnh như băng, khuôn mặt tuyệt mĩ như được khắc mà ra, vẻ ngoài lạnh lùng của hắn thu hút không ít ánh nhìn từ các cô gái trong trường. Cô với hắn, tựa như nước với lửa, hễ gặp lại cãi đến chó gà không yên. Nhưng ông trời đúng là rất thích trêu người. Cô và hắn lại có đính ước kết hôn từ trong bụng mẹ, nên nhà cô và nhà hắn đã đồng ý cho cô qua nhà hắn ở để bồi dưỡng tình cảm! Như bao ngày khác, Tịch Khả đều đến trường từ rất sớm, lý do cũng chỉ có một, đó là không muốn đi chung xe với 'mặt lạnh'. Hôm nay cũng như vậy, Tịch Khả bước ra khỏi nhà đúng 6 giờ sáng, nhưng.... CMN! Trước nhà là cả một đám người học chung trường với cô, từ khoá dưới đến khoá trên đều mang theo hoa đến xếp hàng trước nhà cô, thế này là muốn....tỏ tình với 'mặt lạnh' hả? Đám người nhìn thấy Tịch Khả thì chạy hết lại, vây quanh lấy cô. "Tịch Khả! Hãy nhận hoa của anh! Anh là thật lòng yêu em!". "Tịch Khả! Hoa của anh đẹp hơn,… "Tịch tổng mời".Tịch Khả bước vào phòng làm việc, khẽ đảo mắt xung quanh. Cách bài trí không tồi!"Lăng tổng, xin lỗi đã để ngài đợi....".Người đàn ông ngồi trên ghế quay lưng về phía cô từ từ xoay người.....Gương mặt ấy cho dù có chết cũng khắc ghi vào sâu trong cốt tuỷ cô, không có thứ gì có thể khiến cô quên được. "Thiên Lãnh! Có phải anh không?". Giọng Tịch Khả như sắp khóc đến nơi. Hai mắt cô đã sớm đỏ hoe."Tôi - là - Lăng - Tịch - Thiên". Chất giọng hắn đầy lạnh lùng, không thương tiếc dội thẳng chậu nước lạnh lên đầu cô."Xin lỗi, tôi nhận nhầm người". Tịch Khả thu hồi cảm xúc.Thật sự rất giống! Từ cái nhíu mày, hai cách phát âm, giọng nói, đôi mắt, cái miệng đều rất giống Thiên Lãnh. Cô chỉ biết Thiên Lãnh ngoài Thiên Tư thì chẳng có anh em nào khác. Nhưng giờ, người đàn ông trước mặt này thì sao đấy?Trái tim Tịch Khả lại đau nhói. Đã bao nhiêu năm cô chỉ mơ một giấc mơ, đó là thấy gương mặt này xuất hiện trước mặt cô, bây giờ đã thành hiện thực rồi! Chỉ là, không phải người đàn ông đó, không phải Thiên Lãnh!"Chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác được chưa?".Lăng Tịch Thiên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hắn sợ, dưới cái nhìn chăm chú kia, hắn không tự chủ được, mà chạy đến ôm cô mất. Mấy năm nay hắn nhớ cô đến phát điên, cả ngày đến đêm đều nhớ cô, hắn chỉ có cách vùi đều vào công việc để quên đi nỗi nhớ ấy. Chỉ càng rảnh rỗi một chút, hắn sẽ nhớ cô đến nỗi không thở được.!Nhìn vẻ mặt đầy thất vọng của cô, tim hắn rất đau! Hắn chỉ có thể dùng cách này để tiếp cận cô mà thôi."Được". Tịch Khả nhàn nhạt đáp. Ánh mắt nhuốm đầy đau thương đã sớm trở nên lạnh lùng.

"Tịch tổng mời".

Tịch Khả bước vào phòng làm việc, khẽ đảo mắt xung quanh. Cách bài trí không tồi!

"Lăng tổng, xin lỗi đã để ngài đợi....".

Người đàn ông ngồi trên ghế quay lưng về phía cô từ từ xoay người.....

Gương mặt ấy cho dù có chết cũng khắc ghi vào sâu trong cốt tuỷ cô, không có thứ gì có thể khiến cô quên được. 

"Thiên Lãnh! Có phải anh không?". Giọng Tịch Khả như sắp khóc đến nơi. Hai mắt cô đã sớm đỏ hoe.

"Tôi - là - Lăng - Tịch - Thiên". Chất giọng hắn đầy lạnh lùng, không thương tiếc dội thẳng chậu nước lạnh lên đầu cô.

"Xin lỗi, tôi nhận nhầm người". Tịch Khả thu hồi cảm xúc.

Thật sự rất giống! Từ cái nhíu mày, hai cách phát âm, giọng nói, đôi mắt, cái miệng đều rất giống Thiên Lãnh. Cô chỉ biết Thiên Lãnh ngoài Thiên Tư thì chẳng có anh em nào khác. Nhưng giờ, người đàn ông trước mặt này thì sao đấy?

Trái tim Tịch Khả lại đau nhói. Đã bao nhiêu năm cô chỉ mơ một giấc mơ, đó là thấy gương mặt này xuất hiện trước mặt cô, bây giờ đã thành hiện thực rồi! Chỉ là, không phải người đàn ông đó, không phải Thiên Lãnh!

"Chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác được chưa?".

Lăng Tịch Thiên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hắn sợ, dưới cái nhìn chăm chú kia, hắn không tự chủ được, mà chạy đến ôm cô mất. Mấy năm nay hắn nhớ cô đến phát điên, cả ngày đến đêm đều nhớ cô, hắn chỉ có cách vùi đều vào công việc để quên đi nỗi nhớ ấy. Chỉ càng rảnh rỗi một chút, hắn sẽ nhớ cô đến nỗi không thở được.!

Nhìn vẻ mặt đầy thất vọng của cô, tim hắn rất đau! Hắn chỉ có thể dùng cách này để tiếp cận cô mà thôi.

"Được". Tịch Khả nhàn nhạt đáp. Ánh mắt nhuốm đầy đau thương đã sớm trở nên lạnh lùng.

Lớp Trưởng Lưu ManhTác giả: Tiểu Mộc HyCô - một cô gái cá tính, xinh đẹp, được rất nhiều người trong trường theo đuổi. Hắn - lạnh như băng, khuôn mặt tuyệt mĩ như được khắc mà ra, vẻ ngoài lạnh lùng của hắn thu hút không ít ánh nhìn từ các cô gái trong trường. Cô với hắn, tựa như nước với lửa, hễ gặp lại cãi đến chó gà không yên. Nhưng ông trời đúng là rất thích trêu người. Cô và hắn lại có đính ước kết hôn từ trong bụng mẹ, nên nhà cô và nhà hắn đã đồng ý cho cô qua nhà hắn ở để bồi dưỡng tình cảm! Như bao ngày khác, Tịch Khả đều đến trường từ rất sớm, lý do cũng chỉ có một, đó là không muốn đi chung xe với 'mặt lạnh'. Hôm nay cũng như vậy, Tịch Khả bước ra khỏi nhà đúng 6 giờ sáng, nhưng.... CMN! Trước nhà là cả một đám người học chung trường với cô, từ khoá dưới đến khoá trên đều mang theo hoa đến xếp hàng trước nhà cô, thế này là muốn....tỏ tình với 'mặt lạnh' hả? Đám người nhìn thấy Tịch Khả thì chạy hết lại, vây quanh lấy cô. "Tịch Khả! Hãy nhận hoa của anh! Anh là thật lòng yêu em!". "Tịch Khả! Hoa của anh đẹp hơn,… "Tịch tổng mời".Tịch Khả bước vào phòng làm việc, khẽ đảo mắt xung quanh. Cách bài trí không tồi!"Lăng tổng, xin lỗi đã để ngài đợi....".Người đàn ông ngồi trên ghế quay lưng về phía cô từ từ xoay người.....Gương mặt ấy cho dù có chết cũng khắc ghi vào sâu trong cốt tuỷ cô, không có thứ gì có thể khiến cô quên được. "Thiên Lãnh! Có phải anh không?". Giọng Tịch Khả như sắp khóc đến nơi. Hai mắt cô đã sớm đỏ hoe."Tôi - là - Lăng - Tịch - Thiên". Chất giọng hắn đầy lạnh lùng, không thương tiếc dội thẳng chậu nước lạnh lên đầu cô."Xin lỗi, tôi nhận nhầm người". Tịch Khả thu hồi cảm xúc.Thật sự rất giống! Từ cái nhíu mày, hai cách phát âm, giọng nói, đôi mắt, cái miệng đều rất giống Thiên Lãnh. Cô chỉ biết Thiên Lãnh ngoài Thiên Tư thì chẳng có anh em nào khác. Nhưng giờ, người đàn ông trước mặt này thì sao đấy?Trái tim Tịch Khả lại đau nhói. Đã bao nhiêu năm cô chỉ mơ một giấc mơ, đó là thấy gương mặt này xuất hiện trước mặt cô, bây giờ đã thành hiện thực rồi! Chỉ là, không phải người đàn ông đó, không phải Thiên Lãnh!"Chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác được chưa?".Lăng Tịch Thiên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hắn sợ, dưới cái nhìn chăm chú kia, hắn không tự chủ được, mà chạy đến ôm cô mất. Mấy năm nay hắn nhớ cô đến phát điên, cả ngày đến đêm đều nhớ cô, hắn chỉ có cách vùi đều vào công việc để quên đi nỗi nhớ ấy. Chỉ càng rảnh rỗi một chút, hắn sẽ nhớ cô đến nỗi không thở được.!Nhìn vẻ mặt đầy thất vọng của cô, tim hắn rất đau! Hắn chỉ có thể dùng cách này để tiếp cận cô mà thôi."Được". Tịch Khả nhàn nhạt đáp. Ánh mắt nhuốm đầy đau thương đã sớm trở nên lạnh lùng.

Chương 17