Cuộc sống lãnh đạm và nhàm chán của nó bắt đầu khi những tia nắng khẽ hắt qua khung kính cửa sổ báo hiệu một ngày mới đến. Mở mắt nó vật lộn với... Chiếc đồng hồ réo rắt bên tai, chăn mền chưa gấp, và mái tóc dài rối bù che hết gần như tầm nhìn của nó. Vệ sinh cá nhân xong nó tết lại mái tóc dài, nhấc chiếc cặp ra khỏi bàn nó đi xuống...Nó tên Mộc Kiều Ân, năm nay 17 tuổi học sinh trường cấp ba T.S, học sinh giỏi trong trường. Là lớp trưởng của lớp 11A4. - "Sao lâu thế"...đây con bạn thân chí cốt của nó ngồi trên con ngựa sắt, nhíu mày nhìn nó hỏi. Mỗi ngày cô bạn luôn đến đèo nó đi học...Nó cười leo lên xe, trên con đường quen thuộc nó chợt phát hiện ra hoa sữa đã nở tỏa hương thơm dễ chịu, cây cối ven đường đã có vài đốm vàng trong nền lá xanh. Thu đến rồi từ lúc nào mà nó không hay... Vào lớp nó bắt gặp ánh mắt hắn, đôi mắt luôn ẩn chứa một điều gì đó nó không thể nào hiểu được. Nó lại học chung lớp với hắn...Hắn Lãnh Hàn,là mẫu người đại diện cho sự nổi loạn và nhiệt huyết của…

Chương 17: Đêm giáng sinh đặc biệt

Tôi Và Cậu! Hai Ta Có Thể Sao?Tác giả: Nguyệt Tử LạcCuộc sống lãnh đạm và nhàm chán của nó bắt đầu khi những tia nắng khẽ hắt qua khung kính cửa sổ báo hiệu một ngày mới đến. Mở mắt nó vật lộn với... Chiếc đồng hồ réo rắt bên tai, chăn mền chưa gấp, và mái tóc dài rối bù che hết gần như tầm nhìn của nó. Vệ sinh cá nhân xong nó tết lại mái tóc dài, nhấc chiếc cặp ra khỏi bàn nó đi xuống...Nó tên Mộc Kiều Ân, năm nay 17 tuổi học sinh trường cấp ba T.S, học sinh giỏi trong trường. Là lớp trưởng của lớp 11A4. - "Sao lâu thế"...đây con bạn thân chí cốt của nó ngồi trên con ngựa sắt, nhíu mày nhìn nó hỏi. Mỗi ngày cô bạn luôn đến đèo nó đi học...Nó cười leo lên xe, trên con đường quen thuộc nó chợt phát hiện ra hoa sữa đã nở tỏa hương thơm dễ chịu, cây cối ven đường đã có vài đốm vàng trong nền lá xanh. Thu đến rồi từ lúc nào mà nó không hay... Vào lớp nó bắt gặp ánh mắt hắn, đôi mắt luôn ẩn chứa một điều gì đó nó không thể nào hiểu được. Nó lại học chung lớp với hắn...Hắn Lãnh Hàn,là mẫu người đại diện cho sự nổi loạn và nhiệt huyết của… Nó trở về nhà với một trái tim nặng trĩu. Bất giác trườn xuống giường nó trí óc nó lại hiện lên hình ảnh và câu nói của Vy. Thật đau...Nó ôm lấy chiếc gối bên cạnh, mắt nó tự nhiên ướt.Dưới tầng trệt bố nó đi lên gõ cửa phòng_" Ân con không ăn cơm à, hôm nay có món con thích đấy"Nó không mở cửa. Chỉ nói vọng ra " con không ăn đâu ạ".Bố nó lắc đầu đi xuống. Ông mỉm cười nghĩ " đứa con gái này, ngày càng giống con gái hơn rồi".Trong phòng yên ắng đến kì lạ có thể nghe được tiếng mèo kêu rõ mồn một. Nó thiếp dần đi.- ------- vạch ngăn cách thời gian-------Từng ngày trôi qua với nó như một bài kiểm tra. Nó mệt mỏi và ko muốn gặp bất cứ ai, Cả anh lẫn hắn.Và cứ thế ngày 24/12 cũng đến.Điểm * tập kết* của cả lớp là nhà Tuấn. Đương nhiên nó cũng điCô, nó, nhỏ sang nhà Tuấn mua chút đồ và bắt tay vào nấu ăn. Cả bọn vừa hì hục nấu vừa nói huyện vô cùng vui vẻ. Đúng là dành thời gian cho bạn bè tốt hơn là ngồi ở nhà một mình vào đêm giáng sinh. Xong phần thức ăn nó và cô cùng nhau về nhà nó. Phần trang trí thì để lại cho những đấng mày râu của lớp.7h tốiTrong căn phòng quen thuộc của nó chỉ toàn là tiếng la rầy của cô. Lý do rất đơn giản, là cái gu ăn mặc quê một cục của nó." áo quần của cậu đâu hết rồi". Cô la lên" tớ cũng không biết nữa". Nó gãi đầu, cười trừ." để tớ xem nào". Cô lắc đầu đi tới mở tủ quần áo." mặc cái này cũng được nè ". Cô cầm trên tay bộ đồ vừa chọn, cười vui vẻ.Đó là một chiếc áo sơ mi xanh dương nhạt hơi rộng,trên cổ áo có một chiếc nơ được buộc lỏng, và một chiếc váy dài ngang gối màu trắng ngà. Một đôi giày búp bê xanh giống màu áo. Tương đối đơn giản nhưng tổng thể cũng khá dễ thương. Gương mặt nó khi gỡ bỏ cặp kính thì cũng khá thanh tú với đôi mắt to dù có măng kính nhiều, môi hồng nhỏ xinh. Cuối cùng mái tóc dài của nó được cô buộc lên khiến nó toát lên vẻ thanh thoát. Cô lượt mắt từ trên xuóng dưới nó một vòng rồi gật đầu mãm nguyện. Đêm nay cô cũng rất xinh với chiếc váy đỏ và mái tóc uốn nhẹ bồng bềnh. Vừa xinh đẹp vừa lôi cuốn. Dám cá là Tuấn sẽ điêu đứng cho xem. Nó vừa tưởng tượng biểu cảm của cậu bạn vừa cười tủm tỉm. Rồi hai đứa cùng nhau đến nhà Tuấn.

Nó trở về nhà với một trái tim nặng trĩu. Bất giác trườn xuống giường nó trí óc nó lại hiện lên hình ảnh và câu nói của Vy. Thật đau...

Nó ôm lấy chiếc gối bên cạnh, mắt nó tự nhiên ướt.

Dưới tầng trệt bố nó đi lên gõ cửa phòng

_" Ân con không ăn cơm à, hôm nay có món con thích đấy"

Nó không mở cửa. Chỉ nói vọng ra " con không ăn đâu ạ".

Bố nó lắc đầu đi xuống. Ông mỉm cười nghĩ " đứa con gái này, ngày càng giống con gái hơn rồi".

Trong phòng yên ắng đến kì lạ có thể nghe được tiếng mèo kêu rõ mồn một. Nó thiếp dần đi.

- ------- vạch ngăn cách thời gian-------

Từng ngày trôi qua với nó như một bài kiểm tra. Nó mệt mỏi và ko muốn gặp bất cứ ai, Cả anh lẫn hắn.

Và cứ thế ngày 24/12 cũng đến.

Điểm * tập kết* của cả lớp là nhà Tuấn. Đương nhiên nó cũng đi

Cô, nó, nhỏ sang nhà Tuấn mua chút đồ và bắt tay vào nấu ăn. Cả bọn vừa hì hục nấu vừa nói huyện vô cùng vui vẻ. Đúng là dành thời gian cho bạn bè tốt hơn là ngồi ở nhà một mình vào đêm giáng sinh. Xong phần thức ăn nó và cô cùng nhau về nhà nó. Phần trang trí thì để lại cho những đấng mày râu của lớp.

7h tối

Trong căn phòng quen thuộc của nó chỉ toàn là tiếng la rầy của cô. Lý do rất đơn giản, là cái gu ăn mặc quê một cục của nó.

" áo quần của cậu đâu hết rồi". Cô la lên

" tớ cũng không biết nữa". Nó gãi đầu, cười trừ.

" để tớ xem nào". Cô lắc đầu đi tới mở tủ quần áo.

" mặc cái này cũng được nè ". Cô cầm trên tay bộ đồ vừa chọn, cười vui vẻ.

Đó là một chiếc áo sơ mi xanh dương nhạt hơi rộng,trên cổ áo có một chiếc nơ được buộc lỏng, và một chiếc váy dài ngang gối màu trắng ngà. Một đôi giày búp bê xanh giống màu áo. Tương đối đơn giản nhưng tổng thể cũng khá dễ thương. Gương mặt nó khi gỡ bỏ cặp kính thì cũng khá thanh tú với đôi mắt to dù có măng kính nhiều, môi hồng nhỏ xinh. Cuối cùng mái tóc dài của nó được cô buộc lên khiến nó toát lên vẻ thanh thoát. Cô lượt mắt từ trên xuóng dưới nó một vòng rồi gật đầu mãm nguyện. Đêm nay cô cũng rất xinh với chiếc váy đỏ và mái tóc uốn nhẹ bồng bềnh. Vừa xinh đẹp vừa lôi cuốn. Dám cá là Tuấn sẽ điêu đứng cho xem. Nó vừa tưởng tượng biểu cảm của cậu bạn vừa cười tủm tỉm. Rồi hai đứa cùng nhau đến nhà Tuấn.

Tôi Và Cậu! Hai Ta Có Thể Sao?Tác giả: Nguyệt Tử LạcCuộc sống lãnh đạm và nhàm chán của nó bắt đầu khi những tia nắng khẽ hắt qua khung kính cửa sổ báo hiệu một ngày mới đến. Mở mắt nó vật lộn với... Chiếc đồng hồ réo rắt bên tai, chăn mền chưa gấp, và mái tóc dài rối bù che hết gần như tầm nhìn của nó. Vệ sinh cá nhân xong nó tết lại mái tóc dài, nhấc chiếc cặp ra khỏi bàn nó đi xuống...Nó tên Mộc Kiều Ân, năm nay 17 tuổi học sinh trường cấp ba T.S, học sinh giỏi trong trường. Là lớp trưởng của lớp 11A4. - "Sao lâu thế"...đây con bạn thân chí cốt của nó ngồi trên con ngựa sắt, nhíu mày nhìn nó hỏi. Mỗi ngày cô bạn luôn đến đèo nó đi học...Nó cười leo lên xe, trên con đường quen thuộc nó chợt phát hiện ra hoa sữa đã nở tỏa hương thơm dễ chịu, cây cối ven đường đã có vài đốm vàng trong nền lá xanh. Thu đến rồi từ lúc nào mà nó không hay... Vào lớp nó bắt gặp ánh mắt hắn, đôi mắt luôn ẩn chứa một điều gì đó nó không thể nào hiểu được. Nó lại học chung lớp với hắn...Hắn Lãnh Hàn,là mẫu người đại diện cho sự nổi loạn và nhiệt huyết của… Nó trở về nhà với một trái tim nặng trĩu. Bất giác trườn xuống giường nó trí óc nó lại hiện lên hình ảnh và câu nói của Vy. Thật đau...Nó ôm lấy chiếc gối bên cạnh, mắt nó tự nhiên ướt.Dưới tầng trệt bố nó đi lên gõ cửa phòng_" Ân con không ăn cơm à, hôm nay có món con thích đấy"Nó không mở cửa. Chỉ nói vọng ra " con không ăn đâu ạ".Bố nó lắc đầu đi xuống. Ông mỉm cười nghĩ " đứa con gái này, ngày càng giống con gái hơn rồi".Trong phòng yên ắng đến kì lạ có thể nghe được tiếng mèo kêu rõ mồn một. Nó thiếp dần đi.- ------- vạch ngăn cách thời gian-------Từng ngày trôi qua với nó như một bài kiểm tra. Nó mệt mỏi và ko muốn gặp bất cứ ai, Cả anh lẫn hắn.Và cứ thế ngày 24/12 cũng đến.Điểm * tập kết* của cả lớp là nhà Tuấn. Đương nhiên nó cũng điCô, nó, nhỏ sang nhà Tuấn mua chút đồ và bắt tay vào nấu ăn. Cả bọn vừa hì hục nấu vừa nói huyện vô cùng vui vẻ. Đúng là dành thời gian cho bạn bè tốt hơn là ngồi ở nhà một mình vào đêm giáng sinh. Xong phần thức ăn nó và cô cùng nhau về nhà nó. Phần trang trí thì để lại cho những đấng mày râu của lớp.7h tốiTrong căn phòng quen thuộc của nó chỉ toàn là tiếng la rầy của cô. Lý do rất đơn giản, là cái gu ăn mặc quê một cục của nó." áo quần của cậu đâu hết rồi". Cô la lên" tớ cũng không biết nữa". Nó gãi đầu, cười trừ." để tớ xem nào". Cô lắc đầu đi tới mở tủ quần áo." mặc cái này cũng được nè ". Cô cầm trên tay bộ đồ vừa chọn, cười vui vẻ.Đó là một chiếc áo sơ mi xanh dương nhạt hơi rộng,trên cổ áo có một chiếc nơ được buộc lỏng, và một chiếc váy dài ngang gối màu trắng ngà. Một đôi giày búp bê xanh giống màu áo. Tương đối đơn giản nhưng tổng thể cũng khá dễ thương. Gương mặt nó khi gỡ bỏ cặp kính thì cũng khá thanh tú với đôi mắt to dù có măng kính nhiều, môi hồng nhỏ xinh. Cuối cùng mái tóc dài của nó được cô buộc lên khiến nó toát lên vẻ thanh thoát. Cô lượt mắt từ trên xuóng dưới nó một vòng rồi gật đầu mãm nguyện. Đêm nay cô cũng rất xinh với chiếc váy đỏ và mái tóc uốn nhẹ bồng bềnh. Vừa xinh đẹp vừa lôi cuốn. Dám cá là Tuấn sẽ điêu đứng cho xem. Nó vừa tưởng tượng biểu cảm của cậu bạn vừa cười tủm tỉm. Rồi hai đứa cùng nhau đến nhà Tuấn.

Chương 17: Đêm giáng sinh đặc biệt