Lần thứ năm trong ngày, tôi để ý đến tấm thiệp cưới màu đỏ bên ngoài có ghi " gửi Thư ". Tấm thiệp vẫn nằm trên bàn, ko có một chút tác động của ngoại lực nào, chỉ khe khẽ dịch chuyển khi có làn gió nhẹ thoáng qua. Hôm qua tấm thiệp đã được mẹ trao tận tay cho tôi với hy vọng tôi có thể đến tham dự đám cưới của Long. Tôi buồn lắm, dĩ nhiên chẳng còn chuyện gì buồn hơn khi người yêu của mình nói lời chia tay sau 6 năm yêu nhau mặn nồng. Và chỉ mới ngày hôm qua tôi đã nhận được tấm thiệp. Cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ nhưng lại chẳng có chút tác dụng nào. Khi đó tôi nhận ra rằng, Long của hiện tại đã mang danh nghĩa là " người yêu cũ "mất rồi , nó được tóm tắt chỉ với ba từ vô cùng ngắn gọn và đằng sau ba từ " người yêu cũ "........là một câu chuyện rất dài.......--------------------------------------------------------------- Tháng 10/2016 Cuối cùng tôi cũng đã giảm cân thành công rồi, từ một con bé nặng 68kg thì sau bao nhiêu ngày tập luyện, nhịn ăn, tôi đã giảm được còn 48 kg ( đây có…

Chương 35: Chồng tương lai của nhiên

Người Yêu CũTác giả: Quỳnh Mai Anh - ATLần thứ năm trong ngày, tôi để ý đến tấm thiệp cưới màu đỏ bên ngoài có ghi " gửi Thư ". Tấm thiệp vẫn nằm trên bàn, ko có một chút tác động của ngoại lực nào, chỉ khe khẽ dịch chuyển khi có làn gió nhẹ thoáng qua. Hôm qua tấm thiệp đã được mẹ trao tận tay cho tôi với hy vọng tôi có thể đến tham dự đám cưới của Long. Tôi buồn lắm, dĩ nhiên chẳng còn chuyện gì buồn hơn khi người yêu của mình nói lời chia tay sau 6 năm yêu nhau mặn nồng. Và chỉ mới ngày hôm qua tôi đã nhận được tấm thiệp. Cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ nhưng lại chẳng có chút tác dụng nào. Khi đó tôi nhận ra rằng, Long của hiện tại đã mang danh nghĩa là " người yêu cũ "mất rồi , nó được tóm tắt chỉ với ba từ vô cùng ngắn gọn và đằng sau ba từ " người yêu cũ "........là một câu chuyện rất dài.......--------------------------------------------------------------- Tháng 10/2016 Cuối cùng tôi cũng đã giảm cân thành công rồi, từ một con bé nặng 68kg thì sau bao nhiêu ngày tập luyện, nhịn ăn, tôi đã giảm được còn 48 kg ( đây có… " Bụp " - bố tôi đánh vào đầu tôi một phát tỏ ý nhắc nhở. - Có chết con cũng ko dạy cậu ta.- Mày nói câu nữa thử xem _ bố tôi giơ cao cây roi lên.- TẠI SAO BỐ CHỈ BIẾT LÀM THEO Ý MÌNH CHỨ? _ mỗi lần bố cầm cây roi lên là những nỗi buồn trong quá khứ tự dưng ùa về trong chốc lát.- Cái gì? _ bố trừng mắt lên toan lao tới đánh tôi nhưng bị mẹ ngăn lại.- Ông thôi đi, chẳng lẽ ông muốn Trình Anh nhìn thấy những chuyện đáng lẽ ko nên cãi nhau sao _ suýt thì bị ăn roi, may nhờ có mẹ ra tay nghĩa hiệp cứu giúp.- Chúng ta xuống nhà đi, để hai đứa còn học bài _ mẹ dìu bố xuống với gương mặt ko thể mệt mỏi hơn.- Hầy, gia đình cãi nhau thật tốn kém _ rõ ràng tên Trình Anh muốn đổ thêm dầu vào lửa mờ.- Im đi. Mất bao nhiêu? Cậu biết à mà nói _ tôi cãi ngu thấy rõ.- Xem này, tôi đã cài đặt báo thức từ 18h và bây giờ là 18h50, thử hỏi xem tốn bao nhiêu? _ hãy trả lại Trình Anh ngu đần ngu độn của ngày hôm qua cho tôi.- Mặc kệ cậu, tóm lại hôm nay tôi ko có tâm trạng để dạy cậu, mời cậu về cho _ tôi đuổi khéo Trình Anh.- Ko thích _ bị tôi đuổi về mà cái mặt vẫn câng câng trông rõ ghét.- NHẤC CÁI MÔNG VÀ VỀ NGAY CHO _ muốn nghe hét thì bà đây sẽ hét thật to.Trình Anh vội vàng bảo vệ hai lỗ tai của mình nhưng dù tôi có làm gì cậu ta cứ ngồi lì ở ghế.- Rốt cuộc thì cậu muốn gì? _ hết cách rồi, đành cầu xin tình địch.- Nếu cậu kể cho tôi chuyện khiến cậu phải buồn trong quá khứ, tôi sẽ về.- Mố? Oát tờ heo? _ tôi trố mắt lên nhìn.- Cớ gì tôi phải kể cho cậu nghe.- Thế thì đêm nay tôi sẽ ngủ ở đây.- Ok, tôi sẽ kể cho cậu nhưng phải hứa là về đấy.- Kể đi _ Trình Anh ra lệnh cho tôi.- Chuyện là........Câu chuyện tôi đang kể cho cậu ta về tính chất thì 100% sự thật là ko thể. Cho tôi xin lỗi vì đã nói dối cậu nhé, ngàn lần xin lỗi.Hết ngày mai là gia đình tôi lại trở về Hà Nội, sao lòng tôi có chút buồn man mác nhỉ? Tôi tự an ủi bản thân phải vui lên, phải tiếp tục sống, quan trọng hơn phải sống nốt phần đời còn lại giúp em trai tôi. Cha zố!" Reng ", " reng ", chuông đt bàn kêu lên. Tôi hì hục chạy xuống nhà nghe máy.- Alo?- Nhiên cùng đồng bọn đây, bao giờ thì chế về _ lâu rồi mới được nghe giọng của tụi nó, hạnh phúc ghê.- Nhớ các bạn quá! Tớ còn nốt ngày mai thì về _ tôi từ tốn trả lời.- MAU MAU VẾ ĐỂ CÒN NHÌN MẶT CHỒNG TƯƠNG LAI CỦA NHIÊN NHÉ _ bỗng dưng tiếng Phương lầm lì rõ to vang lên.Nhờ thế mà tôi bị sốc vì câu nói của Phương.- Chồng tương lai á? _ tôi há hốc mồm nhắc lại.- Yes lại sắp được đi ăn cỗ, quan trong hơn là phải bưng tráp cho nó, rõ mệt _ bạn Linh xinh đẹp cũng nhảy vào nốt.- Trời ơi, quý hoá quá _ cứ thế tôi buôn dưa lê bán dưa chuột cùng tụi nó suốt mấy tiếng đồng hồ liền.

" Bụp " - bố tôi đánh vào đầu tôi một phát tỏ ý nhắc nhở. - Có chết con cũng ko dạy cậu ta.

- Mày nói câu nữa thử xem _ bố tôi giơ cao cây roi lên.

- TẠI SAO BỐ CHỈ BIẾT LÀM THEO Ý MÌNH CHỨ? _ mỗi lần bố cầm cây roi lên là những nỗi buồn trong quá khứ tự dưng ùa về trong chốc lát.

- Cái gì? _ bố trừng mắt lên toan lao tới đánh tôi nhưng bị mẹ ngăn lại.

- Ông thôi đi, chẳng lẽ ông muốn Trình Anh nhìn thấy những chuyện đáng lẽ ko nên cãi nhau sao _ suýt thì bị ăn roi, may nhờ có mẹ ra tay nghĩa hiệp cứu giúp.

- Chúng ta xuống nhà đi, để hai đứa còn học bài _ mẹ dìu bố xuống với gương mặt ko thể mệt mỏi hơn.

- Hầy, gia đình cãi nhau thật tốn kém _ rõ ràng tên Trình Anh muốn đổ thêm dầu vào lửa mờ.

- Im đi. Mất bao nhiêu? Cậu biết à mà nói _ tôi cãi ngu thấy rõ.

- Xem này, tôi đã cài đặt báo thức từ 18h và bây giờ là 18h50, thử hỏi xem tốn bao nhiêu? _ hãy trả lại Trình Anh ngu đần ngu độn của ngày hôm qua cho tôi.

- Mặc kệ cậu, tóm lại hôm nay tôi ko có tâm trạng để dạy cậu, mời cậu về cho _ tôi đuổi khéo Trình Anh.

- Ko thích _ bị tôi đuổi về mà cái mặt vẫn câng câng trông rõ ghét.

- NHẤC CÁI MÔNG VÀ VỀ NGAY CHO _ muốn nghe hét thì bà đây sẽ hét thật to.

Trình Anh vội vàng bảo vệ hai lỗ tai của mình nhưng dù tôi có làm gì cậu ta cứ ngồi lì ở ghế.

- Rốt cuộc thì cậu muốn gì? _ hết cách rồi, đành cầu xin tình địch.

- Nếu cậu kể cho tôi chuyện khiến cậu phải buồn trong quá khứ, tôi sẽ về.

- Mố? Oát tờ heo? _ tôi trố mắt lên nhìn.

- Cớ gì tôi phải kể cho cậu nghe.

- Thế thì đêm nay tôi sẽ ngủ ở đây.

- Ok, tôi sẽ kể cho cậu nhưng phải hứa là về đấy.

- Kể đi _ Trình Anh ra lệnh cho tôi.

- Chuyện là........

Câu chuyện tôi đang kể cho cậu ta về tính chất thì 100% sự thật là ko thể. Cho tôi xin lỗi vì đã nói dối cậu nhé, ngàn lần xin lỗi.

Hết ngày mai là gia đình tôi lại trở về Hà Nội, sao lòng tôi có chút buồn man mác nhỉ? Tôi tự an ủi bản thân phải vui lên, phải tiếp tục sống, quan trọng hơn phải sống nốt phần đời còn lại giúp em trai tôi. Cha zố!

" Reng ", " reng ", chuông đt bàn kêu lên. Tôi hì hục chạy xuống nhà nghe máy.

- Alo?

- Nhiên cùng đồng bọn đây, bao giờ thì chế về _ lâu rồi mới được nghe giọng của tụi nó, hạnh phúc ghê.

- Nhớ các bạn quá! Tớ còn nốt ngày mai thì về _ tôi từ tốn trả lời.

- MAU MAU VẾ ĐỂ CÒN NHÌN MẶT CHỒNG TƯƠNG LAI CỦA NHIÊN NHÉ _ bỗng dưng tiếng Phương lầm lì rõ to vang lên.

Nhờ thế mà tôi bị sốc vì câu nói của Phương.

- Chồng tương lai á? _ tôi há hốc mồm nhắc lại.

- Yes lại sắp được đi ăn cỗ, quan trong hơn là phải bưng tráp cho nó, rõ mệt _ bạn Linh xinh đẹp cũng nhảy vào nốt.

- Trời ơi, quý hoá quá _ cứ thế tôi buôn dưa lê bán dưa chuột cùng tụi nó suốt mấy tiếng đồng hồ liền.

Người Yêu CũTác giả: Quỳnh Mai Anh - ATLần thứ năm trong ngày, tôi để ý đến tấm thiệp cưới màu đỏ bên ngoài có ghi " gửi Thư ". Tấm thiệp vẫn nằm trên bàn, ko có một chút tác động của ngoại lực nào, chỉ khe khẽ dịch chuyển khi có làn gió nhẹ thoáng qua. Hôm qua tấm thiệp đã được mẹ trao tận tay cho tôi với hy vọng tôi có thể đến tham dự đám cưới của Long. Tôi buồn lắm, dĩ nhiên chẳng còn chuyện gì buồn hơn khi người yêu của mình nói lời chia tay sau 6 năm yêu nhau mặn nồng. Và chỉ mới ngày hôm qua tôi đã nhận được tấm thiệp. Cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ nhưng lại chẳng có chút tác dụng nào. Khi đó tôi nhận ra rằng, Long của hiện tại đã mang danh nghĩa là " người yêu cũ "mất rồi , nó được tóm tắt chỉ với ba từ vô cùng ngắn gọn và đằng sau ba từ " người yêu cũ "........là một câu chuyện rất dài.......--------------------------------------------------------------- Tháng 10/2016 Cuối cùng tôi cũng đã giảm cân thành công rồi, từ một con bé nặng 68kg thì sau bao nhiêu ngày tập luyện, nhịn ăn, tôi đã giảm được còn 48 kg ( đây có… " Bụp " - bố tôi đánh vào đầu tôi một phát tỏ ý nhắc nhở. - Có chết con cũng ko dạy cậu ta.- Mày nói câu nữa thử xem _ bố tôi giơ cao cây roi lên.- TẠI SAO BỐ CHỈ BIẾT LÀM THEO Ý MÌNH CHỨ? _ mỗi lần bố cầm cây roi lên là những nỗi buồn trong quá khứ tự dưng ùa về trong chốc lát.- Cái gì? _ bố trừng mắt lên toan lao tới đánh tôi nhưng bị mẹ ngăn lại.- Ông thôi đi, chẳng lẽ ông muốn Trình Anh nhìn thấy những chuyện đáng lẽ ko nên cãi nhau sao _ suýt thì bị ăn roi, may nhờ có mẹ ra tay nghĩa hiệp cứu giúp.- Chúng ta xuống nhà đi, để hai đứa còn học bài _ mẹ dìu bố xuống với gương mặt ko thể mệt mỏi hơn.- Hầy, gia đình cãi nhau thật tốn kém _ rõ ràng tên Trình Anh muốn đổ thêm dầu vào lửa mờ.- Im đi. Mất bao nhiêu? Cậu biết à mà nói _ tôi cãi ngu thấy rõ.- Xem này, tôi đã cài đặt báo thức từ 18h và bây giờ là 18h50, thử hỏi xem tốn bao nhiêu? _ hãy trả lại Trình Anh ngu đần ngu độn của ngày hôm qua cho tôi.- Mặc kệ cậu, tóm lại hôm nay tôi ko có tâm trạng để dạy cậu, mời cậu về cho _ tôi đuổi khéo Trình Anh.- Ko thích _ bị tôi đuổi về mà cái mặt vẫn câng câng trông rõ ghét.- NHẤC CÁI MÔNG VÀ VỀ NGAY CHO _ muốn nghe hét thì bà đây sẽ hét thật to.Trình Anh vội vàng bảo vệ hai lỗ tai của mình nhưng dù tôi có làm gì cậu ta cứ ngồi lì ở ghế.- Rốt cuộc thì cậu muốn gì? _ hết cách rồi, đành cầu xin tình địch.- Nếu cậu kể cho tôi chuyện khiến cậu phải buồn trong quá khứ, tôi sẽ về.- Mố? Oát tờ heo? _ tôi trố mắt lên nhìn.- Cớ gì tôi phải kể cho cậu nghe.- Thế thì đêm nay tôi sẽ ngủ ở đây.- Ok, tôi sẽ kể cho cậu nhưng phải hứa là về đấy.- Kể đi _ Trình Anh ra lệnh cho tôi.- Chuyện là........Câu chuyện tôi đang kể cho cậu ta về tính chất thì 100% sự thật là ko thể. Cho tôi xin lỗi vì đã nói dối cậu nhé, ngàn lần xin lỗi.Hết ngày mai là gia đình tôi lại trở về Hà Nội, sao lòng tôi có chút buồn man mác nhỉ? Tôi tự an ủi bản thân phải vui lên, phải tiếp tục sống, quan trọng hơn phải sống nốt phần đời còn lại giúp em trai tôi. Cha zố!" Reng ", " reng ", chuông đt bàn kêu lên. Tôi hì hục chạy xuống nhà nghe máy.- Alo?- Nhiên cùng đồng bọn đây, bao giờ thì chế về _ lâu rồi mới được nghe giọng của tụi nó, hạnh phúc ghê.- Nhớ các bạn quá! Tớ còn nốt ngày mai thì về _ tôi từ tốn trả lời.- MAU MAU VẾ ĐỂ CÒN NHÌN MẶT CHỒNG TƯƠNG LAI CỦA NHIÊN NHÉ _ bỗng dưng tiếng Phương lầm lì rõ to vang lên.Nhờ thế mà tôi bị sốc vì câu nói của Phương.- Chồng tương lai á? _ tôi há hốc mồm nhắc lại.- Yes lại sắp được đi ăn cỗ, quan trong hơn là phải bưng tráp cho nó, rõ mệt _ bạn Linh xinh đẹp cũng nhảy vào nốt.- Trời ơi, quý hoá quá _ cứ thế tôi buôn dưa lê bán dưa chuột cùng tụi nó suốt mấy tiếng đồng hồ liền.

Chương 35: Chồng tương lai của nhiên