Hôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!…
Chương 7
Học Cách YêuTác giả: Phạm Thị Kim NgânHôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!… Khoảng 30’ sau, cả lớp ai về chỗ của người ấy...*Trong căn lều của Duyên*Nằm yên được một lúc, Duyên trở mình lăn ra gần chỗ của Hoàng.......Cậu ta cũng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào cô.“Cái bà này! Bà định hại tôi cả đêm không ngủ được hả?.... Ôi ôi mình nghĩ linh tinh gì thế này!?” – Hoàng nghĩBỗng, cô hét lớn lên trong cơn mê, mồ hôi nhễ nhại:-Ko! Ko! Tha cho t đi! Ko! Tha cho t, làm ơn!-Hả? Hả? Gì vậy? Cậu sao vậy? Ê!!(Hoàng bật dậy hỏi)Cô lấy lại bình tĩnh rồi trả lời Hoàng:-À.... Ko có gì đâu! Cậu cũng ngủ đi thôi!Quá khứ của cô ấy!? Là như thế nào???Sáng hôm sau:-Các em tập trung nào, hôm nay chúng ta về nhà thôi, đi chơi như vậy là đủ rồi, còn phải học bài nữa chứ!(Thầy)-Đêm qua ngủ ngon chứ?- Quân quay sang hỏi Hoàng-Ngonnnn! Rất ngon là đằng khác, OK?(Hoàng)-Lại ko ngủ được hả?(Dũng)-Ông hỏi làm gì?(Hoàng)Duyên từ đằng sau xách hành lí ra....Hoàng hồ hởi chạy đến.-Cậu đi với t hay là....?(H)-....(ko trả lời)Cô ra hiệu đi về, Hoàng cũng leo lên xe chở cô về luôn.Về đến nhà của Duyên:-Ừm....cậu về nhé! Mai gặp!(Hoàng)-Ừ. Về cẩn thận!(D)-À mà...khi nào cậu rảnh vậy? T sang chơi được chứ?-Hở? Không! T...t lúc nào cũng bận hết!-Hả?? Cậu bận gì ghê vậy? ừm... Thôi! T về nhé!Duyên mở cổng bước vào trong sân thì có điện thoại.-Alo? Anh à? E về đến nhà rồi!-Chân đỡ chưa?(Người đó nói)-Cũng khá hơn rồi...-Vậy...tối nay...e làm nhiệm vụ được chứ?-Ok! Với điều kiện hắn phải xuất hiện, nếu ko....-Cũng được hơn 5 năm rồi, e còn nhớ mùi của chúng chứ!?-Cũng phải nhạt dần chứ anh! Nhưng... có lẽ 1 khi con người ta gặp nguy hiểm thì cũng k*ch th*ch các giác quan đấy!-Mà thôi, e nghỉ đi, tối còn....-Vâng! E biết rồi!Tối hôm ấy.......Duyên mặc bộ đồ đen, từ đầu đến chân, cầm theo 1 khẩu súng lục rồi cùng một số người cũng mặc đồ như vậy ngồi chờ trên 1 nóc nhà cao tầng.-Đưa cái súng trường đó cho t!(Cô nói vs tên bên cạnh)Cô ngắm vào mục tiêu, rồi giật mình thất vọng. Lại có điện thoại:-Sao rồi?-Cái gì vậy? Ko phải người của tổ chức là sao?-Duyên-Chúng ta đã dự đoán sai rồi, bây giờ mục tiêu là tên bắt cóc trẻ em.... Có bao nhiêu người vậy?-Khoảng 10 tên(Duyên)-E xử lí đc chứ?-Được!-Ok( Người kia tắt máy)Duyên ra hiệu cho người đồng đội của mình bắn vào thùng phuy gần đó để gây sự chú ý của chúng....
Khoảng 30’ sau, cả lớp ai về chỗ của người ấy...
*Trong căn lều của Duyên*
Nằm yên được một lúc, Duyên trở mình lăn ra gần chỗ của Hoàng.......
Cậu ta cũng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào cô.
“Cái bà này! Bà định hại tôi cả đêm không ngủ được hả?.... Ôi ôi mình nghĩ linh tinh gì thế này!?” – Hoàng nghĩ
Bỗng, cô hét lớn lên trong cơn mê, mồ hôi nhễ nhại:
-Ko! Ko! Tha cho t đi! Ko! Tha cho t, làm ơn!
-Hả? Hả? Gì vậy? Cậu sao vậy? Ê!!(Hoàng bật dậy hỏi)
Cô lấy lại bình tĩnh rồi trả lời Hoàng:
-À.... Ko có gì đâu! Cậu cũng ngủ đi thôi!
Quá khứ của cô ấy!? Là như thế nào???
Sáng hôm sau:
-Các em tập trung nào, hôm nay chúng ta về nhà thôi, đi chơi như vậy là đủ rồi, còn phải học bài nữa chứ!(Thầy)
-Đêm qua ngủ ngon chứ?- Quân quay sang hỏi Hoàng
-Ngonnnn! Rất ngon là đằng khác, OK?(Hoàng)
-Lại ko ngủ được hả?(Dũng)
-Ông hỏi làm gì?(Hoàng)
Duyên từ đằng sau xách hành lí ra....Hoàng hồ hởi chạy đến.
-Cậu đi với t hay là....?(H)
-....(ko trả lời)
Cô ra hiệu đi về, Hoàng cũng leo lên xe chở cô về luôn.
Về đến nhà của Duyên:
-Ừm....cậu về nhé! Mai gặp!(Hoàng)
-Ừ. Về cẩn thận!(D)
-À mà...khi nào cậu rảnh vậy? T sang chơi được chứ?
-Hở? Không! T...t lúc nào cũng bận hết!
-Hả?? Cậu bận gì ghê vậy? ừm... Thôi! T về nhé!
Duyên mở cổng bước vào trong sân thì có điện thoại.
-Alo? Anh à? E về đến nhà rồi!
-Chân đỡ chưa?(Người đó nói)
-Cũng khá hơn rồi...
-Vậy...tối nay...e làm nhiệm vụ được chứ?
-Ok! Với điều kiện hắn phải xuất hiện, nếu ko....
-Cũng được hơn 5 năm rồi, e còn nhớ mùi của chúng chứ!?
-Cũng phải nhạt dần chứ anh! Nhưng... có lẽ 1 khi con người ta gặp nguy hiểm thì cũng k*ch th*ch các giác quan đấy!
-Mà thôi, e nghỉ đi, tối còn....
-Vâng! E biết rồi!
Tối hôm ấy.......
Duyên mặc bộ đồ đen, từ đầu đến chân, cầm theo 1 khẩu súng lục rồi cùng một số người cũng mặc đồ như vậy ngồi chờ trên 1 nóc nhà cao tầng.
-Đưa cái súng trường đó cho t!(Cô nói vs tên bên cạnh)
Cô ngắm vào mục tiêu, rồi giật mình thất vọng. Lại có điện thoại:
-Sao rồi?
-Cái gì vậy? Ko phải người của tổ chức là sao?-Duyên
-Chúng ta đã dự đoán sai rồi, bây giờ mục tiêu là tên bắt cóc trẻ em.... Có bao nhiêu người vậy?
-Khoảng 10 tên(Duyên)
-E xử lí đc chứ?
-Được!
-Ok( Người kia tắt máy)
Duyên ra hiệu cho người đồng đội của mình bắn vào thùng phuy gần đó để gây sự chú ý của chúng....
Học Cách YêuTác giả: Phạm Thị Kim NgânHôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!… Khoảng 30’ sau, cả lớp ai về chỗ của người ấy...*Trong căn lều của Duyên*Nằm yên được một lúc, Duyên trở mình lăn ra gần chỗ của Hoàng.......Cậu ta cũng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào cô.“Cái bà này! Bà định hại tôi cả đêm không ngủ được hả?.... Ôi ôi mình nghĩ linh tinh gì thế này!?” – Hoàng nghĩBỗng, cô hét lớn lên trong cơn mê, mồ hôi nhễ nhại:-Ko! Ko! Tha cho t đi! Ko! Tha cho t, làm ơn!-Hả? Hả? Gì vậy? Cậu sao vậy? Ê!!(Hoàng bật dậy hỏi)Cô lấy lại bình tĩnh rồi trả lời Hoàng:-À.... Ko có gì đâu! Cậu cũng ngủ đi thôi!Quá khứ của cô ấy!? Là như thế nào???Sáng hôm sau:-Các em tập trung nào, hôm nay chúng ta về nhà thôi, đi chơi như vậy là đủ rồi, còn phải học bài nữa chứ!(Thầy)-Đêm qua ngủ ngon chứ?- Quân quay sang hỏi Hoàng-Ngonnnn! Rất ngon là đằng khác, OK?(Hoàng)-Lại ko ngủ được hả?(Dũng)-Ông hỏi làm gì?(Hoàng)Duyên từ đằng sau xách hành lí ra....Hoàng hồ hởi chạy đến.-Cậu đi với t hay là....?(H)-....(ko trả lời)Cô ra hiệu đi về, Hoàng cũng leo lên xe chở cô về luôn.Về đến nhà của Duyên:-Ừm....cậu về nhé! Mai gặp!(Hoàng)-Ừ. Về cẩn thận!(D)-À mà...khi nào cậu rảnh vậy? T sang chơi được chứ?-Hở? Không! T...t lúc nào cũng bận hết!-Hả?? Cậu bận gì ghê vậy? ừm... Thôi! T về nhé!Duyên mở cổng bước vào trong sân thì có điện thoại.-Alo? Anh à? E về đến nhà rồi!-Chân đỡ chưa?(Người đó nói)-Cũng khá hơn rồi...-Vậy...tối nay...e làm nhiệm vụ được chứ?-Ok! Với điều kiện hắn phải xuất hiện, nếu ko....-Cũng được hơn 5 năm rồi, e còn nhớ mùi của chúng chứ!?-Cũng phải nhạt dần chứ anh! Nhưng... có lẽ 1 khi con người ta gặp nguy hiểm thì cũng k*ch th*ch các giác quan đấy!-Mà thôi, e nghỉ đi, tối còn....-Vâng! E biết rồi!Tối hôm ấy.......Duyên mặc bộ đồ đen, từ đầu đến chân, cầm theo 1 khẩu súng lục rồi cùng một số người cũng mặc đồ như vậy ngồi chờ trên 1 nóc nhà cao tầng.-Đưa cái súng trường đó cho t!(Cô nói vs tên bên cạnh)Cô ngắm vào mục tiêu, rồi giật mình thất vọng. Lại có điện thoại:-Sao rồi?-Cái gì vậy? Ko phải người của tổ chức là sao?-Duyên-Chúng ta đã dự đoán sai rồi, bây giờ mục tiêu là tên bắt cóc trẻ em.... Có bao nhiêu người vậy?-Khoảng 10 tên(Duyên)-E xử lí đc chứ?-Được!-Ok( Người kia tắt máy)Duyên ra hiệu cho người đồng đội của mình bắn vào thùng phuy gần đó để gây sự chú ý của chúng....