Hôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!…
Chương 19: Giúp tôi....thích cậu đi!!
Học Cách YêuTác giả: Phạm Thị Kim NgânHôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!… *Nhà của Duyên*Khoảng 1 tiếng sau khi tổ chức đưa cô về nhà, cô đã tỉnh dậy....-A....a (Cô kêu nhẹ)Cô ngồi bật dậy:-Phòng mình? Sao..? Lẽ nào...là mơ à?Cô đang hoang mang ko biết làm gì thì có điện thoại, từ khi nào nó được đặt trên mặt bàn, cô cầm lên nghe máy:-Em ngủ chưa? (Quang)-.....-Em ngủ chưa? Hay lại đang thức khuya đấy?-A....anh đưa em về nhà à?-Hả? Lúc chiều chẳng phải em nói em đã về nhà an toàn rồi sao? Em ko nhớ gì à?-À....đúng rồi ha, em quên! Thôi em đi ngủ đây( Cô cố giả vờ như ko có chuyện gì xảy ra)-Ừ, em ngủ ngon.“Lẽ nào....là giấc mơ? Ko, mọi thứ đều rất chân thực, ko thể nào! Nhưng chẳng phải mình đang ở nhà sao, hay là mình bị mất trí nhớ tạm thời?.........Max, em xin lỗi!!” – những dòng suy nghĩ miên man trong đầu cô.*Sáng hôm sau*Duyên đến lớp với bộ mặt thẫn thờ kinh khủng, bất cứ ai gặp đều phải rùng mình vì sự lạnh lùng ơ thờ của cô.Đang chăm chú đọc sách thì Hoàng chạy tới, vỗ vai cô:-Duyên! Hôm qua tôi nghe nói cô mất tích, chuyện là như thế nào vậy?-......-Này, trả lời đi chứ!-......(Duyên nhìn Hoàng với 1 đôi mắt vô cảm)-Bộ mặt đó là sao vậy?-Giúp tôi một việc được ko?(Duyên bất ngờ nói, kiểu đánh trống lảng)-Hả? Mà...gi...giúp..gì?-Giúp tôi...thích cậu đi!!!-Cái....?Cô nói lại xem nào!-Tôi muốn có cảm giác được thích một người khác giới, đơn giản chỉ có vậy.-...Ờ...ừm....thì.....-Rốt cuộc là có đồng ý ko?-Đ....được thôi! Nhưng....sao đột nhiên cô lại nói vậy?-Cậu....biết đến đây....là đủ rồi!Hoàng hí hửng trong lòng, kéo tay Duyên ra và nắm lấy thật chặt. Cùng lúc ấy Quân bước vào lớp, nhìn cảnh này cậu ta ghen ra mặt:-Ê ê, 2 người kia, làm cái trò gì vậy?-Sao nào? (Hoàng hỏi lại)-Đúng đấy, bỏ tay ra đi ông, đánh lẻn hả?(Nam sinh1)-Đang trong lớp đó ông, thể hiện tình cảm ý tứ chút(Nam sinh2)-...abcxyz....Hoàng nhẹ bỏ tay Duyên rồi hậm hực đi về chỗ, Duyên nhìn theo cười mỉm....^^Giờ ra chơi, Quân kéo Duyên ra ngoài sảnh:-Ê....chuyện bà với thằng Hoàng...-Chúng tôi đang tìm hiểu nhau!-Th...thật à?-Đương nhiên rồi.Quân thay đổi sắc mặt một chút rồi đi vào lớp....*Tối hôm ấy, tại một nơi bí ẩn*Boss vừa nhận được email từ Lus: “Phạm Nhật Quang_thợ làm bánh tiệm Pricket, kiêm điệp viên trong Cục Tình Báo Quốc Gia_27 tuổi”Boss cười nhạt rồi gửi lại cho Lus: “Cứ theo dõi 1 thời gian, hiện giờ đang có một đối tượng mới cần để ý, ta sẽ nói sau”( Ai có ý kiến cứ cmt mạnh dạn nhé ^^)
*Nhà của Duyên*
Khoảng 1 tiếng sau khi tổ chức đưa cô về nhà, cô đã tỉnh dậy....
-A....a (Cô kêu nhẹ)
Cô ngồi bật dậy:
-Phòng mình? Sao..? Lẽ nào...là mơ à?
Cô đang hoang mang ko biết làm gì thì có điện thoại, từ khi nào nó được đặt trên mặt bàn, cô cầm lên nghe máy:
-Em ngủ chưa? (Quang)
-.....
-Em ngủ chưa? Hay lại đang thức khuya đấy?
-A....anh đưa em về nhà à?
-Hả? Lúc chiều chẳng phải em nói em đã về nhà an toàn rồi sao? Em ko nhớ gì à?
-À....đúng rồi ha, em quên! Thôi em đi ngủ đây( Cô cố giả vờ như ko có chuyện gì xảy ra)
-Ừ, em ngủ ngon.
“Lẽ nào....là giấc mơ? Ko, mọi thứ đều rất chân thực, ko thể nào! Nhưng chẳng phải mình đang ở nhà sao, hay là mình bị mất trí nhớ tạm thời?.........Max, em xin lỗi!!” – những dòng suy nghĩ miên man trong đầu cô.
*Sáng hôm sau*
Duyên đến lớp với bộ mặt thẫn thờ kinh khủng, bất cứ ai gặp đều phải rùng mình vì sự lạnh lùng ơ thờ của cô.
Đang chăm chú đọc sách thì Hoàng chạy tới, vỗ vai cô:
-Duyên! Hôm qua tôi nghe nói cô mất tích, chuyện là như thế nào vậy?
-......
-Này, trả lời đi chứ!
-......(Duyên nhìn Hoàng với 1 đôi mắt vô cảm)
-Bộ mặt đó là sao vậy?
-Giúp tôi một việc được ko?(Duyên bất ngờ nói, kiểu đánh trống lảng)
-Hả? Mà...gi...giúp..gì?
-Giúp tôi...thích cậu đi!!!
-Cái....?Cô nói lại xem nào!
-Tôi muốn có cảm giác được thích một người khác giới, đơn giản chỉ có vậy.
-...Ờ...ừm....thì.....
-Rốt cuộc là có đồng ý ko?
-Đ....được thôi! Nhưng....sao đột nhiên cô lại nói vậy?
-Cậu....biết đến đây....là đủ rồi!
Hoàng hí hửng trong lòng, kéo tay Duyên ra và nắm lấy thật chặt. Cùng lúc ấy Quân bước vào lớp, nhìn cảnh này cậu ta ghen ra mặt:
-Ê ê, 2 người kia, làm cái trò gì vậy?
-Sao nào? (Hoàng hỏi lại)
-Đúng đấy, bỏ tay ra đi ông, đánh lẻn hả?(Nam sinh1)
-Đang trong lớp đó ông, thể hiện tình cảm ý tứ chút(Nam sinh2)
-...abcxyz....
Hoàng nhẹ bỏ tay Duyên rồi hậm hực đi về chỗ, Duyên nhìn theo cười mỉm....^^
Giờ ra chơi, Quân kéo Duyên ra ngoài sảnh:
-Ê....chuyện bà với thằng Hoàng...
-Chúng tôi đang tìm hiểu nhau!
-Th...thật à?
-Đương nhiên rồi.
Quân thay đổi sắc mặt một chút rồi đi vào lớp....
*Tối hôm ấy, tại một nơi bí ẩn*
Boss vừa nhận được email từ Lus: “Phạm Nhật Quang_thợ làm bánh tiệm Pricket, kiêm điệp viên trong Cục Tình Báo Quốc Gia_27 tuổi”
Boss cười nhạt rồi gửi lại cho Lus: “Cứ theo dõi 1 thời gian, hiện giờ đang có một đối tượng mới cần để ý, ta sẽ nói sau”
( Ai có ý kiến cứ cmt mạnh dạn nhé ^^)
Học Cách YêuTác giả: Phạm Thị Kim NgânHôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!… *Nhà của Duyên*Khoảng 1 tiếng sau khi tổ chức đưa cô về nhà, cô đã tỉnh dậy....-A....a (Cô kêu nhẹ)Cô ngồi bật dậy:-Phòng mình? Sao..? Lẽ nào...là mơ à?Cô đang hoang mang ko biết làm gì thì có điện thoại, từ khi nào nó được đặt trên mặt bàn, cô cầm lên nghe máy:-Em ngủ chưa? (Quang)-.....-Em ngủ chưa? Hay lại đang thức khuya đấy?-A....anh đưa em về nhà à?-Hả? Lúc chiều chẳng phải em nói em đã về nhà an toàn rồi sao? Em ko nhớ gì à?-À....đúng rồi ha, em quên! Thôi em đi ngủ đây( Cô cố giả vờ như ko có chuyện gì xảy ra)-Ừ, em ngủ ngon.“Lẽ nào....là giấc mơ? Ko, mọi thứ đều rất chân thực, ko thể nào! Nhưng chẳng phải mình đang ở nhà sao, hay là mình bị mất trí nhớ tạm thời?.........Max, em xin lỗi!!” – những dòng suy nghĩ miên man trong đầu cô.*Sáng hôm sau*Duyên đến lớp với bộ mặt thẫn thờ kinh khủng, bất cứ ai gặp đều phải rùng mình vì sự lạnh lùng ơ thờ của cô.Đang chăm chú đọc sách thì Hoàng chạy tới, vỗ vai cô:-Duyên! Hôm qua tôi nghe nói cô mất tích, chuyện là như thế nào vậy?-......-Này, trả lời đi chứ!-......(Duyên nhìn Hoàng với 1 đôi mắt vô cảm)-Bộ mặt đó là sao vậy?-Giúp tôi một việc được ko?(Duyên bất ngờ nói, kiểu đánh trống lảng)-Hả? Mà...gi...giúp..gì?-Giúp tôi...thích cậu đi!!!-Cái....?Cô nói lại xem nào!-Tôi muốn có cảm giác được thích một người khác giới, đơn giản chỉ có vậy.-...Ờ...ừm....thì.....-Rốt cuộc là có đồng ý ko?-Đ....được thôi! Nhưng....sao đột nhiên cô lại nói vậy?-Cậu....biết đến đây....là đủ rồi!Hoàng hí hửng trong lòng, kéo tay Duyên ra và nắm lấy thật chặt. Cùng lúc ấy Quân bước vào lớp, nhìn cảnh này cậu ta ghen ra mặt:-Ê ê, 2 người kia, làm cái trò gì vậy?-Sao nào? (Hoàng hỏi lại)-Đúng đấy, bỏ tay ra đi ông, đánh lẻn hả?(Nam sinh1)-Đang trong lớp đó ông, thể hiện tình cảm ý tứ chút(Nam sinh2)-...abcxyz....Hoàng nhẹ bỏ tay Duyên rồi hậm hực đi về chỗ, Duyên nhìn theo cười mỉm....^^Giờ ra chơi, Quân kéo Duyên ra ngoài sảnh:-Ê....chuyện bà với thằng Hoàng...-Chúng tôi đang tìm hiểu nhau!-Th...thật à?-Đương nhiên rồi.Quân thay đổi sắc mặt một chút rồi đi vào lớp....*Tối hôm ấy, tại một nơi bí ẩn*Boss vừa nhận được email từ Lus: “Phạm Nhật Quang_thợ làm bánh tiệm Pricket, kiêm điệp viên trong Cục Tình Báo Quốc Gia_27 tuổi”Boss cười nhạt rồi gửi lại cho Lus: “Cứ theo dõi 1 thời gian, hiện giờ đang có một đối tượng mới cần để ý, ta sẽ nói sau”( Ai có ý kiến cứ cmt mạnh dạn nhé ^^)