Hôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!…
Chương 27: Không được phép
Học Cách YêuTác giả: Phạm Thị Kim NgânHôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!… Trở về tổ chức, Wayie thông báo với Boss tình tình về Win. Lặng đi một lát, Boss trầm giọng:-Hừm…có vẻ như đã dính vào rồi thì khó dứt ra nhỉ?-Dạ? Ngài nói vậy là sao?( Wayie ngạc nhiên)-…..Ta chỉ cho ngươi dừng lại ở mức bạn bè thôi.-Ngài cử người theo dõi tôi sao?-Ngươi ko phải hỏi nhiều. Ta ko cho phép ngươi làm tổn hại hay đi quá mức cho phép đâu!-Vâng.*Sáng hôm sau, ở trường*Xì xào xì xào…-Ê Ngọc! Có chuyện gì vậy?( Cô hỏi một nữ sinh nọ)-Hả? Ừm…t cũng ko biết nữa.Bỗng, Đức từ đâu đến vỗ vai cô và nói:-Biết tin gì chưa? Hôm nay, có cô giáo mới xinh ơi là xinh về trường mình dạy ngoại ngữ đó.-Úi giời, chỉ mê gái đẹp là giỏi!( Nữ sinh nọ bĩu môi)“Reng….rengggg” – tiếng chuông vào lớp.Thầy hiệu trưởng bước vào lớp của Duyên, mặt nghiêm nghị nói:-Từ hôm nay lớp 11A1 có GVCN mới, đồng thời cũng dạy Tiếng Anh các em luôn. Mời cô vào lớp!Cô giáo mới bước vào. Cô có mái tóc nâu đỏ dài mượt, dáng người thon gọn, mảnh khảnh, cao chừng 1m6, đôi mắt rất sắc và chiếc cằm V-line. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jean năng động và đôi giày cao gót chừng 12 phân (bà này về già bị loãng xương cho coi).Bọn con trai trong lớp hú ầm ĩ lên….@@Đức có vẻ khá ngạc nhiên nhưng Duyên thì đờ người, nhìn chằm chằm vào giáo viên ấy….Bất chợt, cô ta cũng nhìn vào Duyên, cô giật mình nhẹ “Thịch….thịch…..thịch…”“Bộp” – Đức vỗ vai cô:-Sao vậy? Cô ko khỏe à?-A!( Duyên giật mình)Duyên định trả lời thì cô giáo giới thiệu:-Xin chào các em! Cô là Vũ Tú Linh, giáo viên dạy Tiếng Anh và là GVCN lớp các em, mong rằng chúng ta cùng giúp đỡ nhau trong thời gian sắp tới nhé!Cả lớp đồng thanh: Vâng ạ!!!Cô Linh bỗng nhìn về phía Quân và nháy mắt cười mỉm, trong khi cậu ta lại có vẻ ko được vui cho lắm.Còn Duyên thì vẫn ngẩn người ra, mồ hôi nhễ nhại, Quân nhìn cô chăm chú, rồi lại cắm cúi viết bài…Hình như cô Linh cũng đã phát hiện ra vẻ mặt khá yếu của Duyên liền hỏi han:-Bạn nữ ngồi bàn thứ 3 từ dưới lên, e bị đau ở đâu à? Có cần xuống phòng y tế ko?Lời hỏi han của GVCN mới càng làm cho Duyên sợ hãi nhiều hơn, cô mệt mỏi và ngất lịm đi….*1 tiếng sau, tại bệnh viện gần đó( tại phòng y tế đã kín lịch)*-Duyên, Duyên, cậu sao rồi?( tiếng Hoàng gọi)Cô từ từ mở mắt, mi mắt khẽ rung lên, nhưng cô vẫn im thin thít.Ở ngoài cửa phòng, bóng dáng Quân thở hồng hộc vì chạy…-D…Duyên…sao …hộc hộc rồi?-Cô ấy ổn, bác sĩ nói cô ấy ngất do sốc.( Hoàng)-Sốc?( Quân tỏ vẻ ngạc nhiên)Duyên như người mất hồn, vẫn im lặng…. Một lúc lâu sau cô mới mệt mỏi nói:-Các cậu về đi, t ko sao đâu.
Trở về tổ chức, Wayie thông báo với Boss tình tình về Win. Lặng đi một lát, Boss trầm giọng:
-Hừm…có vẻ như đã dính vào rồi thì khó dứt ra nhỉ?
-Dạ? Ngài nói vậy là sao?( Wayie ngạc nhiên)
-…..Ta chỉ cho ngươi dừng lại ở mức bạn bè thôi.
-Ngài cử người theo dõi tôi sao?
-Ngươi ko phải hỏi nhiều. Ta ko cho phép ngươi làm tổn hại hay đi quá mức cho phép đâu!
-Vâng.
*Sáng hôm sau, ở trường*
Xì xào xì xào…
-Ê Ngọc! Có chuyện gì vậy?( Cô hỏi một nữ sinh nọ)
-Hả? Ừm…t cũng ko biết nữa.
Bỗng, Đức từ đâu đến vỗ vai cô và nói:
-Biết tin gì chưa? Hôm nay, có cô giáo mới xinh ơi là xinh về trường mình dạy ngoại ngữ đó.
-Úi giời, chỉ mê gái đẹp là giỏi!( Nữ sinh nọ bĩu môi)
“Reng….rengggg” – tiếng chuông vào lớp.
Thầy hiệu trưởng bước vào lớp của Duyên, mặt nghiêm nghị nói:
-Từ hôm nay lớp 11A1 có GVCN mới, đồng thời cũng dạy Tiếng Anh các em luôn. Mời cô vào lớp!
Cô giáo mới bước vào. Cô có mái tóc nâu đỏ dài mượt, dáng người thon gọn, mảnh khảnh, cao chừng 1m6, đôi mắt rất sắc và chiếc cằm V-line. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jean năng động và đôi giày cao gót chừng 12 phân (bà này về già bị loãng xương cho coi).
Bọn con trai trong lớp hú ầm ĩ lên….@@
Đức có vẻ khá ngạc nhiên nhưng Duyên thì đờ người, nhìn chằm chằm vào giáo viên ấy….Bất chợt, cô ta cũng nhìn vào Duyên, cô giật mình nhẹ “Thịch….thịch…..thịch…”
“Bộp” – Đức vỗ vai cô:
-Sao vậy? Cô ko khỏe à?
-A!( Duyên giật mình)
Duyên định trả lời thì cô giáo giới thiệu:
-Xin chào các em! Cô là Vũ Tú Linh, giáo viên dạy Tiếng Anh và là GVCN lớp các em, mong rằng chúng ta cùng giúp đỡ nhau trong thời gian sắp tới nhé!
Cả lớp đồng thanh: Vâng ạ!!!
Cô Linh bỗng nhìn về phía Quân và nháy mắt cười mỉm, trong khi cậu ta lại có vẻ ko được vui cho lắm.
Còn Duyên thì vẫn ngẩn người ra, mồ hôi nhễ nhại, Quân nhìn cô chăm chú, rồi lại cắm cúi viết bài…
Hình như cô Linh cũng đã phát hiện ra vẻ mặt khá yếu của Duyên liền hỏi han:
-Bạn nữ ngồi bàn thứ 3 từ dưới lên, e bị đau ở đâu à? Có cần xuống phòng y tế ko?
Lời hỏi han của GVCN mới càng làm cho Duyên sợ hãi nhiều hơn, cô mệt mỏi và ngất lịm đi….
*1 tiếng sau, tại bệnh viện gần đó( tại phòng y tế đã kín lịch)*
-Duyên, Duyên, cậu sao rồi?( tiếng Hoàng gọi)
Cô từ từ mở mắt, mi mắt khẽ rung lên, nhưng cô vẫn im thin thít.
Ở ngoài cửa phòng, bóng dáng Quân thở hồng hộc vì chạy…
-D…Duyên…sao …hộc hộc rồi?
-Cô ấy ổn, bác sĩ nói cô ấy ngất do sốc.( Hoàng)
-Sốc?( Quân tỏ vẻ ngạc nhiên)
Duyên như người mất hồn, vẫn im lặng…. Một lúc lâu sau cô mới mệt mỏi nói:
-Các cậu về đi, t ko sao đâu.
Học Cách YêuTác giả: Phạm Thị Kim NgânHôm nay, lớp 11A có học sinh mới chuyển đến. Đó là 1 cô gái rất xinh xắn. Cô đi cùng thầy Chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp gào thét ầm ĩ cả lên( Nhất là mấy cậu con trai^^) -Hôm nay, lớp chúng ta có thành viên mới, đó là bạn Hoàng Nhật Kỳ Duyên, đến từ trường THPT ******** với lí do chuyển nhà. Các em giúp đỡ bạn ý nhé! Bây giờ, xem nào…..ừm…. em ngồi với….Quân đi, nhé!-Thầy CN -Dạ? À….V….vâng ạ!-Quân -Kỳ Duyên, em ngồi vào bàn Quân đi! Cô lững thững đi vào chỗ ngồi của mình, ko nói một lời nào. Vào tiết Toán, cô giáo cho cả lớp một bài toán cực kì khó. Và như mọi ngày, cô và cả lớp đoán rằng chỉ mình Quân làm được…. -À, cậu biết làm bài này ko? Đưa tôi chỉ cho!(Quân nói với Duyên) -Ko cần. Tôi làm xong rồi!(Duyên) -Hả??-Cả lớp đồng thanh -Cô bạn kia….là HS mới à?(cô giáo hỏi) -Vâng. Em là Hoàng Nhật Kỳ Duyên ạ. -Ồ, em vừa nói em giải được bài toán này đúng ko? Đưa cô xem nào! Duyên đưa vở bài tập cho cô. -Cách giải sáng tạo đấy! E có được HSG năm học vừa rồi ko? -…..C…có ạ! -Được rồi!… Trở về tổ chức, Wayie thông báo với Boss tình tình về Win. Lặng đi một lát, Boss trầm giọng:-Hừm…có vẻ như đã dính vào rồi thì khó dứt ra nhỉ?-Dạ? Ngài nói vậy là sao?( Wayie ngạc nhiên)-…..Ta chỉ cho ngươi dừng lại ở mức bạn bè thôi.-Ngài cử người theo dõi tôi sao?-Ngươi ko phải hỏi nhiều. Ta ko cho phép ngươi làm tổn hại hay đi quá mức cho phép đâu!-Vâng.*Sáng hôm sau, ở trường*Xì xào xì xào…-Ê Ngọc! Có chuyện gì vậy?( Cô hỏi một nữ sinh nọ)-Hả? Ừm…t cũng ko biết nữa.Bỗng, Đức từ đâu đến vỗ vai cô và nói:-Biết tin gì chưa? Hôm nay, có cô giáo mới xinh ơi là xinh về trường mình dạy ngoại ngữ đó.-Úi giời, chỉ mê gái đẹp là giỏi!( Nữ sinh nọ bĩu môi)“Reng….rengggg” – tiếng chuông vào lớp.Thầy hiệu trưởng bước vào lớp của Duyên, mặt nghiêm nghị nói:-Từ hôm nay lớp 11A1 có GVCN mới, đồng thời cũng dạy Tiếng Anh các em luôn. Mời cô vào lớp!Cô giáo mới bước vào. Cô có mái tóc nâu đỏ dài mượt, dáng người thon gọn, mảnh khảnh, cao chừng 1m6, đôi mắt rất sắc và chiếc cằm V-line. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jean năng động và đôi giày cao gót chừng 12 phân (bà này về già bị loãng xương cho coi).Bọn con trai trong lớp hú ầm ĩ lên….@@Đức có vẻ khá ngạc nhiên nhưng Duyên thì đờ người, nhìn chằm chằm vào giáo viên ấy….Bất chợt, cô ta cũng nhìn vào Duyên, cô giật mình nhẹ “Thịch….thịch…..thịch…”“Bộp” – Đức vỗ vai cô:-Sao vậy? Cô ko khỏe à?-A!( Duyên giật mình)Duyên định trả lời thì cô giáo giới thiệu:-Xin chào các em! Cô là Vũ Tú Linh, giáo viên dạy Tiếng Anh và là GVCN lớp các em, mong rằng chúng ta cùng giúp đỡ nhau trong thời gian sắp tới nhé!Cả lớp đồng thanh: Vâng ạ!!!Cô Linh bỗng nhìn về phía Quân và nháy mắt cười mỉm, trong khi cậu ta lại có vẻ ko được vui cho lắm.Còn Duyên thì vẫn ngẩn người ra, mồ hôi nhễ nhại, Quân nhìn cô chăm chú, rồi lại cắm cúi viết bài…Hình như cô Linh cũng đã phát hiện ra vẻ mặt khá yếu của Duyên liền hỏi han:-Bạn nữ ngồi bàn thứ 3 từ dưới lên, e bị đau ở đâu à? Có cần xuống phòng y tế ko?Lời hỏi han của GVCN mới càng làm cho Duyên sợ hãi nhiều hơn, cô mệt mỏi và ngất lịm đi….*1 tiếng sau, tại bệnh viện gần đó( tại phòng y tế đã kín lịch)*-Duyên, Duyên, cậu sao rồi?( tiếng Hoàng gọi)Cô từ từ mở mắt, mi mắt khẽ rung lên, nhưng cô vẫn im thin thít.Ở ngoài cửa phòng, bóng dáng Quân thở hồng hộc vì chạy…-D…Duyên…sao …hộc hộc rồi?-Cô ấy ổn, bác sĩ nói cô ấy ngất do sốc.( Hoàng)-Sốc?( Quân tỏ vẻ ngạc nhiên)Duyên như người mất hồn, vẫn im lặng…. Một lúc lâu sau cô mới mệt mỏi nói:-Các cậu về đi, t ko sao đâu.