Tác giả:

Nó đang nằm dài trên cái bàn thân yêu của mình thì cô gọi: -Trần Băng Di!Em dậy ngay cho tôi!Lên bảng làm bài 103 trang XX ngay. Cả lớp nó xôn xao hẳn lên,bài này thuộc dạng tương đối khó.Nói gì nó,một học sinh ngu của lớp.Nó chậm rãi thanh thản bước lên bảng,mắt lướt qua đề bài rồi nhanh chóng làm.Trong vòng một phút,bài toán kia đã bị nó chinh phục dưới con mắt khinh thường của cả lớp.Lớp trưởng Triều Nghi đứng phắt dậy,không tin nó đã làm được,cô ta cất giọng: -Chắc gì cách giải kia đã đúng!Mình còn chưa giải xong nói gì tới cậu ta!-Cô ta nói với giọng khinh thường. -Nghi à~vậy xem ra cậu ngu hơn tôi đấy!Phải chú ý đến thân thể chứ,không cẩn thận lại ở đây tức đến nhồi máu cơ tim a~-nó nói với giọng bỡn cợt. -A sorry,tôi không hiểu tiếng chó!-cô ta cất giọng đáp trả -Oh excuse me,can you understan a voice dog?Can you teach me?You are a dog right?Yes,you are dog!-đã thích chơi tiếng anh hả?bà đây chơi luôn. -cậu...-Cô ta tức xì khói,xong mặt lại thoáng có giãn ra một chút-Một con bé…

Chương 3

Tiểu Bảo Bối Của Tổng Tài Lạnh Lùng Ác MaTác giả: Hân NhưNó đang nằm dài trên cái bàn thân yêu của mình thì cô gọi: -Trần Băng Di!Em dậy ngay cho tôi!Lên bảng làm bài 103 trang XX ngay. Cả lớp nó xôn xao hẳn lên,bài này thuộc dạng tương đối khó.Nói gì nó,một học sinh ngu của lớp.Nó chậm rãi thanh thản bước lên bảng,mắt lướt qua đề bài rồi nhanh chóng làm.Trong vòng một phút,bài toán kia đã bị nó chinh phục dưới con mắt khinh thường của cả lớp.Lớp trưởng Triều Nghi đứng phắt dậy,không tin nó đã làm được,cô ta cất giọng: -Chắc gì cách giải kia đã đúng!Mình còn chưa giải xong nói gì tới cậu ta!-Cô ta nói với giọng khinh thường. -Nghi à~vậy xem ra cậu ngu hơn tôi đấy!Phải chú ý đến thân thể chứ,không cẩn thận lại ở đây tức đến nhồi máu cơ tim a~-nó nói với giọng bỡn cợt. -A sorry,tôi không hiểu tiếng chó!-cô ta cất giọng đáp trả -Oh excuse me,can you understan a voice dog?Can you teach me?You are a dog right?Yes,you are dog!-đã thích chơi tiếng anh hả?bà đây chơi luôn. -cậu...-Cô ta tức xì khói,xong mặt lại thoáng có giãn ra một chút-Một con bé… Em trai nó được đưa vào phòng phẫu thuật trong không khí u ám và lo lắng của mọi người.Không lâu sau,bác sĩ đi ra với chiếc giường có bệnh nhân bị chùm khăn trắng lên và vẻ mặt đượm buồn.-Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được cậu bé!Mong anh chị đừng buồn-Vị bác sĩ kia ra đi để tiếp tục phẫu thuật cho những bệnh nhân khác.-Đều là lỗi tại con,vì con mà Minh Trung chết,là tại con,huhuhu-Nó vừa nãy im thít giờ như núi lửa phun trào khóc lóc thét lên.Ba nó cho nó ăn một bạt tai vào mặt,nó lại im thít.-Sao lại là lỗi của con chứ!Là lỗi của ba,ba không trông trừng cẩn thận nó-Ba nó nói.-Không!Là lỗi của tôi!Tôi không nên bỏ nó ở nhà lẽ ra giờ này nó phải đang vui vẻ ở trường mầm non chờ tôi tới đón không?!-Mẹ nó cũng tham gia.-Thôi mọi người không nên tự nhận hết lỗi về mình,dù sao người cũng đã mất rồi,cậu ấy ở trên thiên đường chắc sẽ không vui đâu-Vị nữ y tá tham gia cuộc phẫu thuật đó nói.Trong lòng thầm nghĩ"Còn trẻ con lại đẹp trai,về sau nhất định thành mĩ nam,đáng tiếc lại mất sớm"-Cô thì hiểu cái gì chứ!Tôi là không muốn em ấy ở trên thiên đường mà là muốn em ấy ở đây-nó nhào tới nói với vị y tá trẻ kia làm cô giật mình.Sau vụ tai nạn đó,nụ cười hồn nhiên của nó biến mất những cảm xúc theo đó mà cuốn trôi đi để nó trở thành một con bé vô cảm.Con nhỏ nghịch ngợm hồi nào không còn mà thay vào đó là vô cảm.Nó luôn tự dằn vặt mình một điều"chị không thể vui vẻ khi em đã mất".

Em trai nó được đưa vào phòng phẫu thuật trong không khí u ám và lo lắng của mọi người.Không lâu sau,bác sĩ đi ra với chiếc giường có bệnh nhân bị chùm khăn trắng lên và vẻ mặt đượm buồn.

-Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được cậu bé!Mong anh chị đừng buồn-Vị bác sĩ kia ra đi để tiếp tục phẫu thuật cho những bệnh nhân khác.

-Đều là lỗi tại con,vì con mà Minh Trung chết,là tại con,huhuhu-Nó vừa nãy im thít giờ như núi lửa phun trào khóc lóc thét lên.Ba nó cho nó ăn một bạt tai vào mặt,nó lại im thít.

-Sao lại là lỗi của con chứ!Là lỗi của ba,ba không trông trừng cẩn thận nó-Ba nó nói.

-Không!Là lỗi của tôi!Tôi không nên bỏ nó ở nhà lẽ ra giờ này nó phải đang vui vẻ ở trường mầm non chờ tôi tới đón không?!-Mẹ nó cũng tham gia.

-Thôi mọi người không nên tự nhận hết lỗi về mình,dù sao người cũng đã mất rồi,cậu ấy ở trên thiên đường chắc sẽ không vui đâu-Vị nữ y tá tham gia cuộc phẫu thuật đó nói.Trong lòng thầm nghĩ"Còn trẻ con lại đẹp trai,về sau nhất định thành mĩ nam,đáng tiếc lại mất sớm"

-Cô thì hiểu cái gì chứ!Tôi là không muốn em ấy ở trên thiên đường mà là muốn em ấy ở đây-nó nhào tới nói với vị y tá trẻ kia làm cô giật mình.Sau vụ tai nạn đó,nụ cười hồn nhiên của nó biến mất những cảm xúc theo đó mà cuốn trôi đi để nó trở thành một con bé vô cảm.Con nhỏ nghịch ngợm hồi nào không còn mà thay vào đó là vô cảm.Nó luôn tự dằn vặt mình một điều"chị không thể vui vẻ khi em đã mất".

Tiểu Bảo Bối Của Tổng Tài Lạnh Lùng Ác MaTác giả: Hân NhưNó đang nằm dài trên cái bàn thân yêu của mình thì cô gọi: -Trần Băng Di!Em dậy ngay cho tôi!Lên bảng làm bài 103 trang XX ngay. Cả lớp nó xôn xao hẳn lên,bài này thuộc dạng tương đối khó.Nói gì nó,một học sinh ngu của lớp.Nó chậm rãi thanh thản bước lên bảng,mắt lướt qua đề bài rồi nhanh chóng làm.Trong vòng một phút,bài toán kia đã bị nó chinh phục dưới con mắt khinh thường của cả lớp.Lớp trưởng Triều Nghi đứng phắt dậy,không tin nó đã làm được,cô ta cất giọng: -Chắc gì cách giải kia đã đúng!Mình còn chưa giải xong nói gì tới cậu ta!-Cô ta nói với giọng khinh thường. -Nghi à~vậy xem ra cậu ngu hơn tôi đấy!Phải chú ý đến thân thể chứ,không cẩn thận lại ở đây tức đến nhồi máu cơ tim a~-nó nói với giọng bỡn cợt. -A sorry,tôi không hiểu tiếng chó!-cô ta cất giọng đáp trả -Oh excuse me,can you understan a voice dog?Can you teach me?You are a dog right?Yes,you are dog!-đã thích chơi tiếng anh hả?bà đây chơi luôn. -cậu...-Cô ta tức xì khói,xong mặt lại thoáng có giãn ra một chút-Một con bé… Em trai nó được đưa vào phòng phẫu thuật trong không khí u ám và lo lắng của mọi người.Không lâu sau,bác sĩ đi ra với chiếc giường có bệnh nhân bị chùm khăn trắng lên và vẻ mặt đượm buồn.-Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được cậu bé!Mong anh chị đừng buồn-Vị bác sĩ kia ra đi để tiếp tục phẫu thuật cho những bệnh nhân khác.-Đều là lỗi tại con,vì con mà Minh Trung chết,là tại con,huhuhu-Nó vừa nãy im thít giờ như núi lửa phun trào khóc lóc thét lên.Ba nó cho nó ăn một bạt tai vào mặt,nó lại im thít.-Sao lại là lỗi của con chứ!Là lỗi của ba,ba không trông trừng cẩn thận nó-Ba nó nói.-Không!Là lỗi của tôi!Tôi không nên bỏ nó ở nhà lẽ ra giờ này nó phải đang vui vẻ ở trường mầm non chờ tôi tới đón không?!-Mẹ nó cũng tham gia.-Thôi mọi người không nên tự nhận hết lỗi về mình,dù sao người cũng đã mất rồi,cậu ấy ở trên thiên đường chắc sẽ không vui đâu-Vị nữ y tá tham gia cuộc phẫu thuật đó nói.Trong lòng thầm nghĩ"Còn trẻ con lại đẹp trai,về sau nhất định thành mĩ nam,đáng tiếc lại mất sớm"-Cô thì hiểu cái gì chứ!Tôi là không muốn em ấy ở trên thiên đường mà là muốn em ấy ở đây-nó nhào tới nói với vị y tá trẻ kia làm cô giật mình.Sau vụ tai nạn đó,nụ cười hồn nhiên của nó biến mất những cảm xúc theo đó mà cuốn trôi đi để nó trở thành một con bé vô cảm.Con nhỏ nghịch ngợm hồi nào không còn mà thay vào đó là vô cảm.Nó luôn tự dằn vặt mình một điều"chị không thể vui vẻ khi em đã mất".

Chương 3