Tác giả:

Nó đang nằm dài trên cái bàn thân yêu của mình thì cô gọi: -Trần Băng Di!Em dậy ngay cho tôi!Lên bảng làm bài 103 trang XX ngay. Cả lớp nó xôn xao hẳn lên,bài này thuộc dạng tương đối khó.Nói gì nó,một học sinh ngu của lớp.Nó chậm rãi thanh thản bước lên bảng,mắt lướt qua đề bài rồi nhanh chóng làm.Trong vòng một phút,bài toán kia đã bị nó chinh phục dưới con mắt khinh thường của cả lớp.Lớp trưởng Triều Nghi đứng phắt dậy,không tin nó đã làm được,cô ta cất giọng: -Chắc gì cách giải kia đã đúng!Mình còn chưa giải xong nói gì tới cậu ta!-Cô ta nói với giọng khinh thường. -Nghi à~vậy xem ra cậu ngu hơn tôi đấy!Phải chú ý đến thân thể chứ,không cẩn thận lại ở đây tức đến nhồi máu cơ tim a~-nó nói với giọng bỡn cợt. -A sorry,tôi không hiểu tiếng chó!-cô ta cất giọng đáp trả -Oh excuse me,can you understan a voice dog?Can you teach me?You are a dog right?Yes,you are dog!-đã thích chơi tiếng anh hả?bà đây chơi luôn. -cậu...-Cô ta tức xì khói,xong mặt lại thoáng có giãn ra một chút-Một con bé…

Chương 10

Tiểu Bảo Bối Của Tổng Tài Lạnh Lùng Ác MaTác giả: Hân NhưNó đang nằm dài trên cái bàn thân yêu của mình thì cô gọi: -Trần Băng Di!Em dậy ngay cho tôi!Lên bảng làm bài 103 trang XX ngay. Cả lớp nó xôn xao hẳn lên,bài này thuộc dạng tương đối khó.Nói gì nó,một học sinh ngu của lớp.Nó chậm rãi thanh thản bước lên bảng,mắt lướt qua đề bài rồi nhanh chóng làm.Trong vòng một phút,bài toán kia đã bị nó chinh phục dưới con mắt khinh thường của cả lớp.Lớp trưởng Triều Nghi đứng phắt dậy,không tin nó đã làm được,cô ta cất giọng: -Chắc gì cách giải kia đã đúng!Mình còn chưa giải xong nói gì tới cậu ta!-Cô ta nói với giọng khinh thường. -Nghi à~vậy xem ra cậu ngu hơn tôi đấy!Phải chú ý đến thân thể chứ,không cẩn thận lại ở đây tức đến nhồi máu cơ tim a~-nó nói với giọng bỡn cợt. -A sorry,tôi không hiểu tiếng chó!-cô ta cất giọng đáp trả -Oh excuse me,can you understan a voice dog?Can you teach me?You are a dog right?Yes,you are dog!-đã thích chơi tiếng anh hả?bà đây chơi luôn. -cậu...-Cô ta tức xì khói,xong mặt lại thoáng có giãn ra một chút-Một con bé… Cơn ác mộng lại tiếp tục kéo dài.Nhóm người trong căn phòng nọ đã tản đi sau tiếng hét của nó.Chỉ còn lại đúng 1 người:-Juist less only me, ok, now you can tell me where is Devill?[Chỉ còn lại mình tôi, ok, giờ cô có thể nói cho tôi biết Devill đang ở đâu?]-Are you crazy?I don"t know Devill is who?[Anh có bị điên không?Tôi ko biết Devill là ai?]-...Kill her![Giết cô ta!]-No!!!![Không!!!!]--------------------------------Giải thích xíu nghen, quay lại sau khi Phong tuyên bố cho Minh đi huấn luyện lại...-Cô về nhà đi!-Phong ra lệnh.-Lần đầu gặp lại em trai sau 2 năm xa cách, có phải đuổi tôi đi nhanh như thế ko?-Nó trả lời lại.-Ai nói tôi đuổi cô.-Phong cao giọng, nó mừng thầm-Tôi là nói cô về nhà thôi mà.-Vậy là anh ko đuổi tôi hả?-Ngu.Biết rồi còn hỏi.-...-Đi về mau.-Anh nói anh ko đuổi tôi đi cơ mà!-Tôi nói thế bao giờ?-Anh...-Đây có được tính là lật mặt ko nhỉ?-Tôi làm sao?-Mặc kệ anh!Nói rồi nó bước đi thẳng về nhà.Ko hẳn là thẳng về nhà, nó bỗng nhớ ra một nơi.Là hầm trú ẩn của nó và Minh.Hai đứa ngày trước rất hay quậy nên mỗi khi gây ra chuyện gì thì liền chạy vào đây trốn.Nó cũng ko vào đây kể từ khi Minh gặp tai nạn.Bước vào căn nhà nhỏ có vẻ gần sụp đổ, nó bỗng cảm thấy ớn lạnh.Nó quyết tâm làm cho ngôi nhà này trở nên tốt hơn.Hôm nào nó sẽ mang Minh zô đây, nhỡ may Minh nhớ ra chuyện gì thì sao?Rồi nó chuẩn bị bắt tay vào việc tu sửa lại căn nhà này thì có người đánh ngất nó từ phía sau.Mọi việc ra sao thì chắc mn cũng đã biết.

Cơn ác mộng lại tiếp tục kéo dài.Nhóm người trong căn phòng nọ đã tản đi sau tiếng hét của nó.Chỉ còn lại đúng 1 người:

-Juist less only me, ok, now you can tell me where is Devill?

[Chỉ còn lại mình tôi, ok, giờ cô có thể nói cho tôi biết Devill đang ở đâu?]

-Are you crazy?I don"t know Devill is who?[Anh có bị điên không?Tôi ko biết Devill là ai?]

-...Kill her![Giết cô ta!]

-No!!!![Không!!!!]

--------------------------------Giải thích xíu nghen, quay lại sau khi Phong tuyên bố cho Minh đi huấn luyện lại...

-Cô về nhà đi!-Phong ra lệnh.

-Lần đầu gặp lại em trai sau 2 năm xa cách, có phải đuổi tôi đi nhanh như thế ko?-Nó trả lời lại.

-Ai nói tôi đuổi cô.-Phong cao giọng, nó mừng thầm-Tôi là nói cô về nhà thôi mà.

-Vậy là anh ko đuổi tôi hả?

-Ngu.Biết rồi còn hỏi.

-...

-Đi về mau.

-Anh nói anh ko đuổi tôi đi cơ mà!

-Tôi nói thế bao giờ?

-Anh...-Đây có được tính là lật mặt ko nhỉ?

-Tôi làm sao?

-Mặc kệ anh!

Nói rồi nó bước đi thẳng về nhà.Ko hẳn là thẳng về nhà, nó bỗng nhớ ra một nơi.Là hầm trú ẩn của nó và Minh.Hai đứa ngày trước rất hay quậy nên mỗi khi gây ra chuyện gì thì liền chạy vào đây trốn.Nó cũng ko vào đây kể từ khi Minh gặp tai nạn.

Bước vào căn nhà nhỏ có vẻ gần sụp đổ, nó bỗng cảm thấy ớn lạnh.Nó quyết tâm làm cho ngôi nhà này trở nên tốt hơn.Hôm nào nó sẽ mang Minh zô đây, nhỡ may Minh nhớ ra chuyện gì thì sao?Rồi nó chuẩn bị bắt tay vào việc tu sửa lại căn nhà này thì có người đánh ngất nó từ phía sau.Mọi việc ra sao thì chắc mn cũng đã biết.

Tiểu Bảo Bối Của Tổng Tài Lạnh Lùng Ác MaTác giả: Hân NhưNó đang nằm dài trên cái bàn thân yêu của mình thì cô gọi: -Trần Băng Di!Em dậy ngay cho tôi!Lên bảng làm bài 103 trang XX ngay. Cả lớp nó xôn xao hẳn lên,bài này thuộc dạng tương đối khó.Nói gì nó,một học sinh ngu của lớp.Nó chậm rãi thanh thản bước lên bảng,mắt lướt qua đề bài rồi nhanh chóng làm.Trong vòng một phút,bài toán kia đã bị nó chinh phục dưới con mắt khinh thường của cả lớp.Lớp trưởng Triều Nghi đứng phắt dậy,không tin nó đã làm được,cô ta cất giọng: -Chắc gì cách giải kia đã đúng!Mình còn chưa giải xong nói gì tới cậu ta!-Cô ta nói với giọng khinh thường. -Nghi à~vậy xem ra cậu ngu hơn tôi đấy!Phải chú ý đến thân thể chứ,không cẩn thận lại ở đây tức đến nhồi máu cơ tim a~-nó nói với giọng bỡn cợt. -A sorry,tôi không hiểu tiếng chó!-cô ta cất giọng đáp trả -Oh excuse me,can you understan a voice dog?Can you teach me?You are a dog right?Yes,you are dog!-đã thích chơi tiếng anh hả?bà đây chơi luôn. -cậu...-Cô ta tức xì khói,xong mặt lại thoáng có giãn ra một chút-Một con bé… Cơn ác mộng lại tiếp tục kéo dài.Nhóm người trong căn phòng nọ đã tản đi sau tiếng hét của nó.Chỉ còn lại đúng 1 người:-Juist less only me, ok, now you can tell me where is Devill?[Chỉ còn lại mình tôi, ok, giờ cô có thể nói cho tôi biết Devill đang ở đâu?]-Are you crazy?I don"t know Devill is who?[Anh có bị điên không?Tôi ko biết Devill là ai?]-...Kill her![Giết cô ta!]-No!!!![Không!!!!]--------------------------------Giải thích xíu nghen, quay lại sau khi Phong tuyên bố cho Minh đi huấn luyện lại...-Cô về nhà đi!-Phong ra lệnh.-Lần đầu gặp lại em trai sau 2 năm xa cách, có phải đuổi tôi đi nhanh như thế ko?-Nó trả lời lại.-Ai nói tôi đuổi cô.-Phong cao giọng, nó mừng thầm-Tôi là nói cô về nhà thôi mà.-Vậy là anh ko đuổi tôi hả?-Ngu.Biết rồi còn hỏi.-...-Đi về mau.-Anh nói anh ko đuổi tôi đi cơ mà!-Tôi nói thế bao giờ?-Anh...-Đây có được tính là lật mặt ko nhỉ?-Tôi làm sao?-Mặc kệ anh!Nói rồi nó bước đi thẳng về nhà.Ko hẳn là thẳng về nhà, nó bỗng nhớ ra một nơi.Là hầm trú ẩn của nó và Minh.Hai đứa ngày trước rất hay quậy nên mỗi khi gây ra chuyện gì thì liền chạy vào đây trốn.Nó cũng ko vào đây kể từ khi Minh gặp tai nạn.Bước vào căn nhà nhỏ có vẻ gần sụp đổ, nó bỗng cảm thấy ớn lạnh.Nó quyết tâm làm cho ngôi nhà này trở nên tốt hơn.Hôm nào nó sẽ mang Minh zô đây, nhỡ may Minh nhớ ra chuyện gì thì sao?Rồi nó chuẩn bị bắt tay vào việc tu sửa lại căn nhà này thì có người đánh ngất nó từ phía sau.Mọi việc ra sao thì chắc mn cũng đã biết.

Chương 10