Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…
Chương 17
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Chết tiệt, mọi dây thần kinh của tôi dường như tê liệt. Đầu óc tôi rối bời, không thể suy nghĩ thêm điều gì. Nhã Uyên à! Sao tim mày đập mạnh vậy chứ? Lẽ nào..Sau vài giây bất động. Tôi dùng tay đẩy hắn ra. Tay hắn nắm lại che miệng. Người tôi dựa hẳn vào lang cang vì chẳng thể đứng vững. Nụ hôn đầu của tôi, nụ hôn mà tôi đã cất công gìn giữ mười mấy năm trời lại bị cái tên đáng ghét này cướp một cách trắng trợn. Hắn quay người, cầm những phần quà lên rôig bước đi thong thả như không có gì. Thấy tôi vẫn còn đứng đó, hắn quay người nhìn tôi- Không về à?- Co.. cóTôi chạy theo sau hắn. Từ khu vui chơi về tôi và hắn chẳng nói một lời nào.----_-_-_----- Đến rồi- Cám ơn..Trả cho hắn nón bảo hiểm rồi quay lưng đi vào con hẽm..- Nhã Uyên.. - Tôi quay lại nhìn hắn- Sao?- Ờm... Chúc ngủ ngon..- Ừm.. cậu cũng vậyTôi một mình ôm con gấu bông và một vài phần quà được hắn cho đi vào con hẽm tối. Nơi đây buổi tối cũng khá đáng sợ. Cái khu ổ chuột tồi tàn này là nơi chứa chấp những con người sa ngã. Tôi không muốn ở đây một chút nào. Nhưng chẳng còn nơi nào rẻ tiền hơn được nữa. Với cái số tiền dành dụm của tôi thì quá ít ỏi để tìm một nơi ở tốt.Ngoài tiếng bước chân đều đều của tôi, tôi vẫn còn nghe một tiếng bước chân khác. Nặng nề và lén lút. Tôi lo lắng bước đi nhanh hơn, người ở sau cũng bước nhanh theo tôi. Một bàn tay đặt lên vai tôi níu chặt đẩy tôi vào tường. Những phần quà rơi vãi dưới đất. Người đàn ông trước mặt tôi cười man rợ tiến đến. v**t v* gương mặt tôi. Tôi dùng tay hất tay ông ta khiến cho ông ta tức giận đưa tay lên cao, tôi nhắm chặt mắt, chỉ còn biết chờ đợi cái kết thảm thương nhất mà mình nhận được. Bất giác tôi thét lên- HẢI ĐĂNG...
Chết tiệt, mọi dây thần kinh của tôi dường như tê liệt. Đầu óc tôi rối bời, không thể suy nghĩ thêm điều gì. Nhã Uyên à! Sao tim mày đập mạnh vậy chứ? Lẽ nào..
Sau vài giây bất động. Tôi dùng tay đẩy hắn ra. Tay hắn nắm lại che miệng. Người tôi dựa hẳn vào lang cang vì chẳng thể đứng vững. Nụ hôn đầu của tôi, nụ hôn mà tôi đã cất công gìn giữ mười mấy năm trời lại bị cái tên đáng ghét này cướp một cách trắng trợn. Hắn quay người, cầm những phần quà lên rôig bước đi thong thả như không có gì. Thấy tôi vẫn còn đứng đó, hắn quay người nhìn tôi
- Không về à?
- Co.. có
Tôi chạy theo sau hắn. Từ khu vui chơi về tôi và hắn chẳng nói một lời nào.
----_-_-_----
- Đến rồi
- Cám ơn..
Trả cho hắn nón bảo hiểm rồi quay lưng đi vào con hẽm..
- Nhã Uyên.. - Tôi quay lại nhìn hắn
- Sao?
- Ờm... Chúc ngủ ngon..
- Ừm.. cậu cũng vậy
Tôi một mình ôm con gấu bông và một vài phần quà được hắn cho đi vào con hẽm tối. Nơi đây buổi tối cũng khá đáng sợ. Cái khu ổ chuột tồi tàn này là nơi chứa chấp những con người sa ngã. Tôi không muốn ở đây một chút nào. Nhưng chẳng còn nơi nào rẻ tiền hơn được nữa. Với cái số tiền dành dụm của tôi thì quá ít ỏi để tìm một nơi ở tốt.
Ngoài tiếng bước chân đều đều của tôi, tôi vẫn còn nghe một tiếng bước chân khác. Nặng nề và lén lút. Tôi lo lắng bước đi nhanh hơn, người ở sau cũng bước nhanh theo tôi. Một bàn tay đặt lên vai tôi níu chặt đẩy tôi vào tường. Những phần quà rơi vãi dưới đất. Người đàn ông trước mặt tôi cười man rợ tiến đến. v**t v* gương mặt tôi. Tôi dùng tay hất tay ông ta khiến cho ông ta tức giận đưa tay lên cao, tôi nhắm chặt mắt, chỉ còn biết chờ đợi cái kết thảm thương nhất mà mình nhận được. Bất giác tôi thét lên
- HẢI ĐĂNG...
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Chết tiệt, mọi dây thần kinh của tôi dường như tê liệt. Đầu óc tôi rối bời, không thể suy nghĩ thêm điều gì. Nhã Uyên à! Sao tim mày đập mạnh vậy chứ? Lẽ nào..Sau vài giây bất động. Tôi dùng tay đẩy hắn ra. Tay hắn nắm lại che miệng. Người tôi dựa hẳn vào lang cang vì chẳng thể đứng vững. Nụ hôn đầu của tôi, nụ hôn mà tôi đã cất công gìn giữ mười mấy năm trời lại bị cái tên đáng ghét này cướp một cách trắng trợn. Hắn quay người, cầm những phần quà lên rôig bước đi thong thả như không có gì. Thấy tôi vẫn còn đứng đó, hắn quay người nhìn tôi- Không về à?- Co.. cóTôi chạy theo sau hắn. Từ khu vui chơi về tôi và hắn chẳng nói một lời nào.----_-_-_----- Đến rồi- Cám ơn..Trả cho hắn nón bảo hiểm rồi quay lưng đi vào con hẽm..- Nhã Uyên.. - Tôi quay lại nhìn hắn- Sao?- Ờm... Chúc ngủ ngon..- Ừm.. cậu cũng vậyTôi một mình ôm con gấu bông và một vài phần quà được hắn cho đi vào con hẽm tối. Nơi đây buổi tối cũng khá đáng sợ. Cái khu ổ chuột tồi tàn này là nơi chứa chấp những con người sa ngã. Tôi không muốn ở đây một chút nào. Nhưng chẳng còn nơi nào rẻ tiền hơn được nữa. Với cái số tiền dành dụm của tôi thì quá ít ỏi để tìm một nơi ở tốt.Ngoài tiếng bước chân đều đều của tôi, tôi vẫn còn nghe một tiếng bước chân khác. Nặng nề và lén lút. Tôi lo lắng bước đi nhanh hơn, người ở sau cũng bước nhanh theo tôi. Một bàn tay đặt lên vai tôi níu chặt đẩy tôi vào tường. Những phần quà rơi vãi dưới đất. Người đàn ông trước mặt tôi cười man rợ tiến đến. v**t v* gương mặt tôi. Tôi dùng tay hất tay ông ta khiến cho ông ta tức giận đưa tay lên cao, tôi nhắm chặt mắt, chỉ còn biết chờ đợi cái kết thảm thương nhất mà mình nhận được. Bất giác tôi thét lên- HẢI ĐĂNG...