Tác giả:

Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…

Chương 34

Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Hôm nay là ngày nghỉ, từ sớm tôi đã được Hải Đăng mua đồ ăn đem đến tận bệnh viện. Cậu ấy lúc nào cũng tận tình như vậy, khiến trái tim tôi bị rung động mỗi khi đối diện với cậu. Cảm giác thật kì lạ, có chăng tôi đã thích cậu ấy mất rồi. Bình tĩnh lại nào. Bây giờ không phải là lúc để nói về điều này. Y tá cũng đã tiêm cho mẹ tôi xong. Tôi lại gần kéo chăn lên cho bà. Mẹ tôi vẫn ngủ.Đến gần trưa, Hải Đăng đến đưa tôi về nhà. Từ hôm qua đến giờ tôi vẫn chưa được tắm. Vào đến nhà, tôi bảo cậu ngồi đợi. Lên phòng tôi soạn ra ít đồ cho mẹ, chợt một thứ gì đó rơi ra từ trong đống đồ. Tôi cúi xuống nhặt, là một tờ giấy và một bọc đầy những viên thuốc. Mở tờ giấy bị gấp ra xem.- Bệnh viện Đa khoa Trung Ương. Học và tên bệnh nhân Vương Nguyên Hạnh. Tuổi 45. Chẩn đoán Ung thư máu thời kì cuối.Đọc đến đây, tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Tờ giấy trên tay tôi rơi xuống, lúc đó cậu ấy bước vào. Cậu bước đến chổ tôi, nhặt tờ giấy lên vào đọc. Gương mặt cậu biến sắc nhìn tôi.- Cậu đã biết rồi sao..?Đã biết rồi sao? Cậu ấy hỏi như vậy là ý gì? Chẳng lẽ cậu đã biết chuyện này trước tôi?- Tại sao? Tại sao lại không nói cho tôi biết.Tay tôi run lên, cố kiềm nén nước mắt mà hét lên. Cậu không nói gì, tiến tới ôm chặt lấy tôi. Tôi nước mắt giàn giụa, vùng vẫy khỏi cậu. Tôi đau, đau lắm. Mẹ tôi, người tôi yêu thương nhất, người thân duy nhất của tôi nay lại mắc một căn bệnh như thế này. Tim tôi như bị xé ra thành từng mảnh, rát, rất rát. Tôi gào thét, đánh vào tấm lưng to lớn của cậu. Cậu ta vẫn im lặng mà chịu đựng, lại càng siết chặt lấy tôi hơn.- Tại sao lại không nói cho tôi biết chứ? Đồ tồi, cậu là đồ tồi...- Đúng, tôi là đồ tồi. Cứ khóc đi, đánh đập hành hạ tôi đi, cậu sẽ thoải mái hơn.Giọng cậu vẫn dịu dàng, cậu chẳng gắt lên với tôi một lời nào. Tại sao chứ?----_-_-_---Khóc cho đến khi chẳng còn thể khóc nữa. Cổ họng tôi khàn đặc, không thốt nên lời. Tại sao mọi thứ lại đến với tôi nhanh chóng như vậy. Mọi chuyện xui xẻo đều nhắm đến gia đình tôi thôi. Tôi đã làm gì sai mà lại hành hạ tôi thế này?- Cậu uống đi.Hải Đăng đem lên ly nước lọc, chần chừ một lúc, tôi cầm lấy, nhấp một ngụm.- Tôi biết rằng, chuyện này.. đối với cậu.. là quá sức chịu đựng... nhưng... mẹ cậu sẽ được chữa trị..- Cậu nói thật chứ?Tôi mở to mắt ngạc nhiên. Tôi không ngờ rằng bệnh ung thư máu của mẹ tôi sẽ được chữa trị- Đúng, nhưng cậu phải xa mẹ cậu một thời gian vì bác sẽ được đưa sang Pháp.Nghe cậu nói đến đây tôi nửa vui nửa buồn nhìn về hướng khác, rồi lại chuyển hướng nhìn sang cậu.- Nhưng tôi không có tiền.- Cậu cứ yên tâm. Mọi chuyện tôi sẽ lo.Tôi rất ngại khi mọi chuyện cứ phải nhờ đến cậu ta, tôi đã nợ cậu rất nhiều rồi. Tôi phải trả nợ cậu như thế nào đây?( t/g: dạo này không có nhiều ý tưởng nên ra chap hơi chậm. Mong cadc bạn đừng quên truyện nha. Chân thành cám ơn.)

Hôm nay là ngày nghỉ, từ sớm tôi đã được Hải Đăng mua đồ ăn đem đến tận bệnh viện. Cậu ấy lúc nào cũng tận tình như vậy, khiến trái tim tôi bị rung động mỗi khi đối diện với cậu. Cảm giác thật kì lạ, có chăng tôi đã thích cậu ấy mất rồi. Bình tĩnh lại nào. Bây giờ không phải là lúc để nói về điều này. Y tá cũng đã tiêm cho mẹ tôi xong. Tôi lại gần kéo chăn lên cho bà. Mẹ tôi vẫn ngủ.

Đến gần trưa, Hải Đăng đến đưa tôi về nhà. Từ hôm qua đến giờ tôi vẫn chưa được tắm. Vào đến nhà, tôi bảo cậu ngồi đợi. Lên phòng tôi soạn ra ít đồ cho mẹ, chợt một thứ gì đó rơi ra từ trong đống đồ. Tôi cúi xuống nhặt, là một tờ giấy và một bọc đầy những viên thuốc. Mở tờ giấy bị gấp ra xem.

- Bệnh viện Đa khoa Trung Ương. Học và tên bệnh nhân Vương Nguyên Hạnh. Tuổi 45. Chẩn đoán Ung thư máu thời kì cuối.

Đọc đến đây, tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Tờ giấy trên tay tôi rơi xuống, lúc đó cậu ấy bước vào. Cậu bước đến chổ tôi, nhặt tờ giấy lên vào đọc. Gương mặt cậu biến sắc nhìn tôi.

- Cậu đã biết rồi sao..?

Đã biết rồi sao? Cậu ấy hỏi như vậy là ý gì? Chẳng lẽ cậu đã biết chuyện này trước tôi?

- Tại sao? Tại sao lại không nói cho tôi biết.

Tay tôi run lên, cố kiềm nén nước mắt mà hét lên. Cậu không nói gì, tiến tới ôm chặt lấy tôi. Tôi nước mắt giàn giụa, vùng vẫy khỏi cậu. Tôi đau, đau lắm. Mẹ tôi, người tôi yêu thương nhất, người thân duy nhất của tôi nay lại mắc một căn bệnh như thế này. Tim tôi như bị xé ra thành từng mảnh, rát, rất rát. Tôi gào thét, đánh vào tấm lưng to lớn của cậu. Cậu ta vẫn im lặng mà chịu đựng, lại càng siết chặt lấy tôi hơn.

- Tại sao lại không nói cho tôi biết chứ? Đồ tồi, cậu là đồ tồi...

- Đúng, tôi là đồ tồi. Cứ khóc đi, đánh đập hành hạ tôi đi, cậu sẽ thoải mái hơn.

Giọng cậu vẫn dịu dàng, cậu chẳng gắt lên với tôi một lời nào. Tại sao chứ?

----_-_-_---

Khóc cho đến khi chẳng còn thể khóc nữa. Cổ họng tôi khàn đặc, không thốt nên lời. Tại sao mọi thứ lại đến với tôi nhanh chóng như vậy. Mọi chuyện xui xẻo đều nhắm đến gia đình tôi thôi. Tôi đã làm gì sai mà lại hành hạ tôi thế này?

- Cậu uống đi.

Hải Đăng đem lên ly nước lọc, chần chừ một lúc, tôi cầm lấy, nhấp một ngụm.

- Tôi biết rằng, chuyện này.. đối với cậu.. là quá sức chịu đựng... nhưng... mẹ cậu sẽ được chữa trị..

- Cậu nói thật chứ?

Tôi mở to mắt ngạc nhiên. Tôi không ngờ rằng bệnh ung thư máu của mẹ tôi sẽ được chữa trị

- Đúng, nhưng cậu phải xa mẹ cậu một thời gian vì bác sẽ được đưa sang Pháp.

Nghe cậu nói đến đây tôi nửa vui nửa buồn nhìn về hướng khác, rồi lại chuyển hướng nhìn sang cậu.

- Nhưng tôi không có tiền.

- Cậu cứ yên tâm. Mọi chuyện tôi sẽ lo.

Tôi rất ngại khi mọi chuyện cứ phải nhờ đến cậu ta, tôi đã nợ cậu rất nhiều rồi. Tôi phải trả nợ cậu như thế nào đây?

( t/g: dạo này không có nhiều ý tưởng nên ra chap hơi chậm. Mong cadc bạn đừng quên truyện nha. Chân thành cám ơn.)

Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Hôm nay là ngày nghỉ, từ sớm tôi đã được Hải Đăng mua đồ ăn đem đến tận bệnh viện. Cậu ấy lúc nào cũng tận tình như vậy, khiến trái tim tôi bị rung động mỗi khi đối diện với cậu. Cảm giác thật kì lạ, có chăng tôi đã thích cậu ấy mất rồi. Bình tĩnh lại nào. Bây giờ không phải là lúc để nói về điều này. Y tá cũng đã tiêm cho mẹ tôi xong. Tôi lại gần kéo chăn lên cho bà. Mẹ tôi vẫn ngủ.Đến gần trưa, Hải Đăng đến đưa tôi về nhà. Từ hôm qua đến giờ tôi vẫn chưa được tắm. Vào đến nhà, tôi bảo cậu ngồi đợi. Lên phòng tôi soạn ra ít đồ cho mẹ, chợt một thứ gì đó rơi ra từ trong đống đồ. Tôi cúi xuống nhặt, là một tờ giấy và một bọc đầy những viên thuốc. Mở tờ giấy bị gấp ra xem.- Bệnh viện Đa khoa Trung Ương. Học và tên bệnh nhân Vương Nguyên Hạnh. Tuổi 45. Chẩn đoán Ung thư máu thời kì cuối.Đọc đến đây, tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Tờ giấy trên tay tôi rơi xuống, lúc đó cậu ấy bước vào. Cậu bước đến chổ tôi, nhặt tờ giấy lên vào đọc. Gương mặt cậu biến sắc nhìn tôi.- Cậu đã biết rồi sao..?Đã biết rồi sao? Cậu ấy hỏi như vậy là ý gì? Chẳng lẽ cậu đã biết chuyện này trước tôi?- Tại sao? Tại sao lại không nói cho tôi biết.Tay tôi run lên, cố kiềm nén nước mắt mà hét lên. Cậu không nói gì, tiến tới ôm chặt lấy tôi. Tôi nước mắt giàn giụa, vùng vẫy khỏi cậu. Tôi đau, đau lắm. Mẹ tôi, người tôi yêu thương nhất, người thân duy nhất của tôi nay lại mắc một căn bệnh như thế này. Tim tôi như bị xé ra thành từng mảnh, rát, rất rát. Tôi gào thét, đánh vào tấm lưng to lớn của cậu. Cậu ta vẫn im lặng mà chịu đựng, lại càng siết chặt lấy tôi hơn.- Tại sao lại không nói cho tôi biết chứ? Đồ tồi, cậu là đồ tồi...- Đúng, tôi là đồ tồi. Cứ khóc đi, đánh đập hành hạ tôi đi, cậu sẽ thoải mái hơn.Giọng cậu vẫn dịu dàng, cậu chẳng gắt lên với tôi một lời nào. Tại sao chứ?----_-_-_---Khóc cho đến khi chẳng còn thể khóc nữa. Cổ họng tôi khàn đặc, không thốt nên lời. Tại sao mọi thứ lại đến với tôi nhanh chóng như vậy. Mọi chuyện xui xẻo đều nhắm đến gia đình tôi thôi. Tôi đã làm gì sai mà lại hành hạ tôi thế này?- Cậu uống đi.Hải Đăng đem lên ly nước lọc, chần chừ một lúc, tôi cầm lấy, nhấp một ngụm.- Tôi biết rằng, chuyện này.. đối với cậu.. là quá sức chịu đựng... nhưng... mẹ cậu sẽ được chữa trị..- Cậu nói thật chứ?Tôi mở to mắt ngạc nhiên. Tôi không ngờ rằng bệnh ung thư máu của mẹ tôi sẽ được chữa trị- Đúng, nhưng cậu phải xa mẹ cậu một thời gian vì bác sẽ được đưa sang Pháp.Nghe cậu nói đến đây tôi nửa vui nửa buồn nhìn về hướng khác, rồi lại chuyển hướng nhìn sang cậu.- Nhưng tôi không có tiền.- Cậu cứ yên tâm. Mọi chuyện tôi sẽ lo.Tôi rất ngại khi mọi chuyện cứ phải nhờ đến cậu ta, tôi đã nợ cậu rất nhiều rồi. Tôi phải trả nợ cậu như thế nào đây?( t/g: dạo này không có nhiều ý tưởng nên ra chap hơi chậm. Mong cadc bạn đừng quên truyện nha. Chân thành cám ơn.)

Chương 34