Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…
Chương 38
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Xem nào! Hôm nay trời quang, mây tạnh, ánh nắng chan hòa, chim đang hoan ca. Thật thích hợp để mặc một chiếc váy ngọt ngào để đi chơi cùng " bạn trai ". Haha, bị lừa rồi, " bạn trai " ở đây tức là một người bạn là con trai thôi nhé. A! Có tiếng xe, là cậu ấy đây mà. Tôi lật đật xách chiếc giỏ màu nâu nhạt chéo vai rồi chạy xuống nhà. Xỏ chân vào đôi guốc màu n*d* đế thấp. Vội mở cái cửa màu xanh cũ kĩ rồi bước ra đứng trước cậu. Hải Đăng đang ngồi trên chiếc xe môt màu đen quen thuộc nhìn ra ngoài. Nghe tiếng kêu của tôi làm hân giật mình quay phắc người lại. Ánh mắt cậu ta trở nên đờ đẫn, miệng há ra như gặp phải ma vậy. Mặt cậu bây giờ trông thật ngớ ngẫn. Cậu nhìn tôi từ trên xuống dưới lần lượt đến khá lâu. Cảm thấy hơi ngại nên tôi đưa tay vẫy trước mặt cậu. Ngư được hoàng hồn trở lại, cậu ta mỉm cười.- Cậu có ổn không vậy?- Tôi vừa bị một thiên thần hớp hồn.Thiên thần sao? Cậu ấy đang nói tôi đấy hả?? Ố hố hố, vẻ đẹp nghiên thùng đổ rác của tôi không ngờ lại có thể khiến cho một nam thần kình như hắn trở nên mê mẫn.- Làm gì cười một mình như đồ ngốc thế?- À, không. Cậu nói thiên thần đó là tôi đấy hả?Cậu phì cười sau khi nghe xong câu nói của tôi rồi cốc yêu một cái lên đầu tôi.- Đúng là cái đồ ngốc hay mơ mộng.Ặc!! * Rầm * một tảng đá chả hiểu từ đâu đột nhiên rơi xuống đầu làm tôi như muốn rớt xuống 18 tầng địa ngục. Cái tên này khen tôi một lần thì bị súng răng hay sao ấy. Cứ thích chọc tôi suốt là thế nào? Tôi phồng má giận dỗi. Cậu ta kéo tay tôi lại gần cậu rồi xoa đầu, lấy mũ bảo hiểm đội lên cho tôi. Cậu leo lên xe ngồi. Tôi cũng lên xe sau cậu ta. Đợi tôi ngồi cho đàng hoàng, cậu rồ ga chạy đi. Bầu trời xanh đang dần chuyển thành màu của buổi hoàng hôn. Chiếc xe vẫn phóng nhanh trên làn đường, vụt qua nhiều chiếc xe khác. Tốc độ của cậu vẫn vậy, nhưng tôi đã quen rồi nên bây giờ cảm thấy rất thích thú. Mỗi khi có những cơn gió ùa tới, chiếc xe lao nhanh xuyên vào từ lọn gió, cảm giác rất sảng khoái. Con đường đang dần trở nên đông xe và sầm uất hơn. Chúng tôi dần đến khu trung tâm của thành phố. Xung quanh là những ánh đèn của các khu thương mại, hay những cột đèn hai bên đường đủ màu sắc chớp tắt tạo nên không gian vui nhộn, bắt mắt. Dạo này toàn gặp những chuyện gì đâu không à. Hôm nay tôi sẽ vui chơi cho thõa thích mới được.
Xem nào! Hôm nay trời quang, mây tạnh, ánh nắng chan hòa, chim đang hoan ca. Thật thích hợp để mặc một chiếc váy ngọt ngào để đi chơi cùng " bạn trai ". Haha, bị lừa rồi, " bạn trai " ở đây tức là một người bạn là con trai thôi nhé. A! Có tiếng xe, là cậu ấy đây mà. Tôi lật đật xách chiếc giỏ màu nâu nhạt chéo vai rồi chạy xuống nhà. Xỏ chân vào đôi guốc màu n*d* đế thấp. Vội mở cái cửa màu xanh cũ kĩ rồi bước ra đứng trước cậu. Hải Đăng đang ngồi trên chiếc xe môt màu đen quen thuộc nhìn ra ngoài. Nghe tiếng kêu của tôi làm hân giật mình quay phắc người lại. Ánh mắt cậu ta trở nên đờ đẫn, miệng há ra như gặp phải ma vậy. Mặt cậu bây giờ trông thật ngớ ngẫn. Cậu nhìn tôi từ trên xuống dưới lần lượt đến khá lâu. Cảm thấy hơi ngại nên tôi đưa tay vẫy trước mặt cậu. Ngư được hoàng hồn trở lại, cậu ta mỉm cười.
- Cậu có ổn không vậy?
- Tôi vừa bị một thiên thần hớp hồn.
Thiên thần sao? Cậu ấy đang nói tôi đấy hả?? Ố hố hố, vẻ đẹp nghiên thùng đổ rác của tôi không ngờ lại có thể khiến cho một nam thần kình như hắn trở nên mê mẫn.
- Làm gì cười một mình như đồ ngốc thế?
- À, không. Cậu nói thiên thần đó là tôi đấy hả?
Cậu phì cười sau khi nghe xong câu nói của tôi rồi cốc yêu một cái lên đầu tôi.
- Đúng là cái đồ ngốc hay mơ mộng.
Ặc!! * Rầm * một tảng đá chả hiểu từ đâu đột nhiên rơi xuống đầu làm tôi như muốn rớt xuống 18 tầng địa ngục. Cái tên này khen tôi một lần thì bị súng răng hay sao ấy. Cứ thích chọc tôi suốt là thế nào? Tôi phồng má giận dỗi. Cậu ta kéo tay tôi lại gần cậu rồi xoa đầu, lấy mũ bảo hiểm đội lên cho tôi. Cậu leo lên xe ngồi. Tôi cũng lên xe sau cậu ta. Đợi tôi ngồi cho đàng hoàng, cậu rồ ga chạy đi. Bầu trời xanh đang dần chuyển thành màu của buổi hoàng hôn. Chiếc xe vẫn phóng nhanh trên làn đường, vụt qua nhiều chiếc xe khác. Tốc độ của cậu vẫn vậy, nhưng tôi đã quen rồi nên bây giờ cảm thấy rất thích thú. Mỗi khi có những cơn gió ùa tới, chiếc xe lao nhanh xuyên vào từ lọn gió, cảm giác rất sảng khoái. Con đường đang dần trở nên đông xe và sầm uất hơn. Chúng tôi dần đến khu trung tâm của thành phố. Xung quanh là những ánh đèn của các khu thương mại, hay những cột đèn hai bên đường đủ màu sắc chớp tắt tạo nên không gian vui nhộn, bắt mắt. Dạo này toàn gặp những chuyện gì đâu không à. Hôm nay tôi sẽ vui chơi cho thõa thích mới được.
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Xem nào! Hôm nay trời quang, mây tạnh, ánh nắng chan hòa, chim đang hoan ca. Thật thích hợp để mặc một chiếc váy ngọt ngào để đi chơi cùng " bạn trai ". Haha, bị lừa rồi, " bạn trai " ở đây tức là một người bạn là con trai thôi nhé. A! Có tiếng xe, là cậu ấy đây mà. Tôi lật đật xách chiếc giỏ màu nâu nhạt chéo vai rồi chạy xuống nhà. Xỏ chân vào đôi guốc màu n*d* đế thấp. Vội mở cái cửa màu xanh cũ kĩ rồi bước ra đứng trước cậu. Hải Đăng đang ngồi trên chiếc xe môt màu đen quen thuộc nhìn ra ngoài. Nghe tiếng kêu của tôi làm hân giật mình quay phắc người lại. Ánh mắt cậu ta trở nên đờ đẫn, miệng há ra như gặp phải ma vậy. Mặt cậu bây giờ trông thật ngớ ngẫn. Cậu nhìn tôi từ trên xuống dưới lần lượt đến khá lâu. Cảm thấy hơi ngại nên tôi đưa tay vẫy trước mặt cậu. Ngư được hoàng hồn trở lại, cậu ta mỉm cười.- Cậu có ổn không vậy?- Tôi vừa bị một thiên thần hớp hồn.Thiên thần sao? Cậu ấy đang nói tôi đấy hả?? Ố hố hố, vẻ đẹp nghiên thùng đổ rác của tôi không ngờ lại có thể khiến cho một nam thần kình như hắn trở nên mê mẫn.- Làm gì cười một mình như đồ ngốc thế?- À, không. Cậu nói thiên thần đó là tôi đấy hả?Cậu phì cười sau khi nghe xong câu nói của tôi rồi cốc yêu một cái lên đầu tôi.- Đúng là cái đồ ngốc hay mơ mộng.Ặc!! * Rầm * một tảng đá chả hiểu từ đâu đột nhiên rơi xuống đầu làm tôi như muốn rớt xuống 18 tầng địa ngục. Cái tên này khen tôi một lần thì bị súng răng hay sao ấy. Cứ thích chọc tôi suốt là thế nào? Tôi phồng má giận dỗi. Cậu ta kéo tay tôi lại gần cậu rồi xoa đầu, lấy mũ bảo hiểm đội lên cho tôi. Cậu leo lên xe ngồi. Tôi cũng lên xe sau cậu ta. Đợi tôi ngồi cho đàng hoàng, cậu rồ ga chạy đi. Bầu trời xanh đang dần chuyển thành màu của buổi hoàng hôn. Chiếc xe vẫn phóng nhanh trên làn đường, vụt qua nhiều chiếc xe khác. Tốc độ của cậu vẫn vậy, nhưng tôi đã quen rồi nên bây giờ cảm thấy rất thích thú. Mỗi khi có những cơn gió ùa tới, chiếc xe lao nhanh xuyên vào từ lọn gió, cảm giác rất sảng khoái. Con đường đang dần trở nên đông xe và sầm uất hơn. Chúng tôi dần đến khu trung tâm của thành phố. Xung quanh là những ánh đèn của các khu thương mại, hay những cột đèn hai bên đường đủ màu sắc chớp tắt tạo nên không gian vui nhộn, bắt mắt. Dạo này toàn gặp những chuyện gì đâu không à. Hôm nay tôi sẽ vui chơi cho thõa thích mới được.