Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…
Chương 52
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Tôi đang lái từ nhà của anh Phong về nhà mình. Không khí tràn ngập niềm vui của mọi người. Đâu đó trên con đường, tôi bắt gặp những cô gái đang tung tăng tà áo dài đủ kiểu đủ màu sắc. Ai ai cũng mang trong mình niềm phấn khởi, chờ mong một năm mới đang cận kề. Tôi thất thần nhìn quan cảnh xung quanh. Tết năm nay là một cái Tết thật tệ, vừa cô quạnh, vừa buồn chán, lại còn chuyện của An An. Trước khi ra về, anh Phong có nói một câu khó hiểu.- Tối nay em không được ra đường, mọi thứ chỉ là một cái bẫy.Về đến nhà, tôi mở clip của tên bắt cóc An An ra xem, tôi lại không thể kềm được nước mắt. Đanh định tìm đồ thay thì một tin nhắn lại tới:" hẹn mày tối nay tại khu XX, nên nhớ mày chỉ đi một mình, nếu không con bạn mày sẽ không toàn mạng ". Là tên bắt cóc lại gửi tin nhắn đe dọa. Tôi thật sự mệt mỏi và rất sợ, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng. An An ơi, chờ tao.---_-_-_---Mặc vào chiếc áo khoác da màu đen. Cúi người thắt dây giày. Tôi không biết khi đến đó sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng dù có là chuyện gì miễn cứu được An An thì tôi cũng chịu. Mẹ, con xin lỗi, con vẫn chưa trả hiếu cho mẹ. Dù có chuyện gì xảy ra, thì con vẫn sẽ mãi là con của mẹ. Bước ra khỏi nhà, khóa chặt cửa, leo lên chiếc cup rồi chạy đi. Đến đúng địa điểm đã hẹn, tôi đỗ xe ở bên ngoài. Không khí nơi đây thật u ám, khác hẳn với sự náo nhiệt ở trong nội ô thành phố. Ánh đèn leo lét chập chờn yếu xìu lúc tắt lúc mở khiến cho không gian nơi đây trở nên thật quỷ dị. Bước vài bước đến trước cánh cửa lớn của nhà máy công nghiệp bị bỏ hoang. Chợt tôi lại sống lưng bởi những cái bóng có hình thù kì lạ được chiếu trên cửa. Quay ra sau nhìn thì chỉ là những tán lá xuề xòa khô cằn đang bị gió làm cho xào xạc. Hít một hơi thật sâu, cố găng lấy hết can đảm để mở toang cánh cửa. Tiếng kẽo kẹt từ kim loại gỉ sét nghe đinh tai.- Mày ở đâu rồi.. An An à...! Hơ... An...A..n..* Tiếng bước chân ngày càng gần, âm thanh của đế guốc vang lên. Người con gái có mái tóc dài, nét đẹp kiêu hãnh thật khác xa với mọi ngày. Cô ta đang tiếng đến gần Nhã Uyên, gương mặt dường như không cảm xúc.- Tao không ngờ mày lại can đảm đến như vậy.Cúi xuống nhìn Nhã Uyên đang ngất lịm đi vì cú đánh ở sau gáy. Quay người bỏ đi, trước khi đi còn nán lại một câu.- Trói nó lại, xem hắn có đến cứu nó được hay không.Tiếng cánh cửa đóng sầm vang lên phá tan đi màn đêm tĩnh mịch. *
Tôi đang lái từ nhà của anh Phong về nhà mình. Không khí tràn ngập niềm vui của mọi người. Đâu đó trên con đường, tôi bắt gặp những cô gái đang tung tăng tà áo dài đủ kiểu đủ màu sắc. Ai ai cũng mang trong mình niềm phấn khởi, chờ mong một năm mới đang cận kề. Tôi thất thần nhìn quan cảnh xung quanh. Tết năm nay là một cái Tết thật tệ, vừa cô quạnh, vừa buồn chán, lại còn chuyện của An An. Trước khi ra về, anh Phong có nói một câu khó hiểu.
- Tối nay em không được ra đường, mọi thứ chỉ là một cái bẫy.
Về đến nhà, tôi mở clip của tên bắt cóc An An ra xem, tôi lại không thể kềm được nước mắt. Đanh định tìm đồ thay thì một tin nhắn lại tới:" hẹn mày tối nay tại khu XX, nên nhớ mày chỉ đi một mình, nếu không con bạn mày sẽ không toàn mạng ". Là tên bắt cóc lại gửi tin nhắn đe dọa. Tôi thật sự mệt mỏi và rất sợ, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng. An An ơi, chờ tao.
---_-_-_---
Mặc vào chiếc áo khoác da màu đen. Cúi người thắt dây giày. Tôi không biết khi đến đó sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng dù có là chuyện gì miễn cứu được An An thì tôi cũng chịu. Mẹ, con xin lỗi, con vẫn chưa trả hiếu cho mẹ. Dù có chuyện gì xảy ra, thì con vẫn sẽ mãi là con của mẹ. Bước ra khỏi nhà, khóa chặt cửa, leo lên chiếc cup rồi chạy đi.
Đến đúng địa điểm đã hẹn, tôi đỗ xe ở bên ngoài. Không khí nơi đây thật u ám, khác hẳn với sự náo nhiệt ở trong nội ô thành phố. Ánh đèn leo lét chập chờn yếu xìu lúc tắt lúc mở khiến cho không gian nơi đây trở nên thật quỷ dị. Bước vài bước đến trước cánh cửa lớn của nhà máy công nghiệp bị bỏ hoang. Chợt tôi lại sống lưng bởi những cái bóng có hình thù kì lạ được chiếu trên cửa. Quay ra sau nhìn thì chỉ là những tán lá xuề xòa khô cằn đang bị gió làm cho xào xạc. Hít một hơi thật sâu, cố găng lấy hết can đảm để mở toang cánh cửa. Tiếng kẽo kẹt từ kim loại gỉ sét nghe đinh tai.
- Mày ở đâu rồi.. An An à...! Hơ... An...A..n..
* Tiếng bước chân ngày càng gần, âm thanh của đế guốc vang lên. Người con gái có mái tóc dài, nét đẹp kiêu hãnh thật khác xa với mọi ngày. Cô ta đang tiếng đến gần Nhã Uyên, gương mặt dường như không cảm xúc.
- Tao không ngờ mày lại can đảm đến như vậy.
Cúi xuống nhìn Nhã Uyên đang ngất lịm đi vì cú đánh ở sau gáy. Quay người bỏ đi, trước khi đi còn nán lại một câu.
- Trói nó lại, xem hắn có đến cứu nó được hay không.
Tiếng cánh cửa đóng sầm vang lên phá tan đi màn đêm tĩnh mịch. *
Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… Tôi đang lái từ nhà của anh Phong về nhà mình. Không khí tràn ngập niềm vui của mọi người. Đâu đó trên con đường, tôi bắt gặp những cô gái đang tung tăng tà áo dài đủ kiểu đủ màu sắc. Ai ai cũng mang trong mình niềm phấn khởi, chờ mong một năm mới đang cận kề. Tôi thất thần nhìn quan cảnh xung quanh. Tết năm nay là một cái Tết thật tệ, vừa cô quạnh, vừa buồn chán, lại còn chuyện của An An. Trước khi ra về, anh Phong có nói một câu khó hiểu.- Tối nay em không được ra đường, mọi thứ chỉ là một cái bẫy.Về đến nhà, tôi mở clip của tên bắt cóc An An ra xem, tôi lại không thể kềm được nước mắt. Đanh định tìm đồ thay thì một tin nhắn lại tới:" hẹn mày tối nay tại khu XX, nên nhớ mày chỉ đi một mình, nếu không con bạn mày sẽ không toàn mạng ". Là tên bắt cóc lại gửi tin nhắn đe dọa. Tôi thật sự mệt mỏi và rất sợ, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng. An An ơi, chờ tao.---_-_-_---Mặc vào chiếc áo khoác da màu đen. Cúi người thắt dây giày. Tôi không biết khi đến đó sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng dù có là chuyện gì miễn cứu được An An thì tôi cũng chịu. Mẹ, con xin lỗi, con vẫn chưa trả hiếu cho mẹ. Dù có chuyện gì xảy ra, thì con vẫn sẽ mãi là con của mẹ. Bước ra khỏi nhà, khóa chặt cửa, leo lên chiếc cup rồi chạy đi. Đến đúng địa điểm đã hẹn, tôi đỗ xe ở bên ngoài. Không khí nơi đây thật u ám, khác hẳn với sự náo nhiệt ở trong nội ô thành phố. Ánh đèn leo lét chập chờn yếu xìu lúc tắt lúc mở khiến cho không gian nơi đây trở nên thật quỷ dị. Bước vài bước đến trước cánh cửa lớn của nhà máy công nghiệp bị bỏ hoang. Chợt tôi lại sống lưng bởi những cái bóng có hình thù kì lạ được chiếu trên cửa. Quay ra sau nhìn thì chỉ là những tán lá xuề xòa khô cằn đang bị gió làm cho xào xạc. Hít một hơi thật sâu, cố găng lấy hết can đảm để mở toang cánh cửa. Tiếng kẽo kẹt từ kim loại gỉ sét nghe đinh tai.- Mày ở đâu rồi.. An An à...! Hơ... An...A..n..* Tiếng bước chân ngày càng gần, âm thanh của đế guốc vang lên. Người con gái có mái tóc dài, nét đẹp kiêu hãnh thật khác xa với mọi ngày. Cô ta đang tiếng đến gần Nhã Uyên, gương mặt dường như không cảm xúc.- Tao không ngờ mày lại can đảm đến như vậy.Cúi xuống nhìn Nhã Uyên đang ngất lịm đi vì cú đánh ở sau gáy. Quay người bỏ đi, trước khi đi còn nán lại một câu.- Trói nó lại, xem hắn có đến cứu nó được hay không.Tiếng cánh cửa đóng sầm vang lên phá tan đi màn đêm tĩnh mịch. *