Tác giả:

Cô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm…

Chương 54

Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… - An An..?- Ừ đúng rồi, là tao, bạn thân của mày đây.Nhã Uyên không thể tin vào mắt mình. Cô bạn ngày nào bây giờ quá xa lạ, đến nổi cô chẳng thể nhận ra. - Tại sao mày không bị gì hết?- Vậy mày muốn tao bị gì lắm à? Thực ra đoạn clip đó là giả thôi, thế nào, tao diễn đạt lắm đúng không?Những lời nói thốt ra từ miệng An An cứ như hàng ngàn mũi dao đang cứa vào da thịt của cô vậy. Cô vẫn đứng yên nhìn An An mà không thể thốt lên được lời nào. Con người đứng trước mặt cô bây giờ thật đáng sợ, đó có còn là An An ngày nào của cô nữa không? Thật khiến cho cô thất vọng.- Tại sao mày lại làm vậy?- Là vì tao yêu Hải Đăng, mà thậm chí, tao còn biết Hải Đăng trước mày nữa kìa.Nhã Uyên mở to mắt, cô không tin được vào tai mình. ---_-_-_--Ngày đầu tiên Hải Đăng bước vào ngôi trường này, An An đã nhanh chóng nhận ra người ấy, người mà cô đã yêu đơn phương suốt mấy năm trời. Nhưng đến khi người mà anh bước đến chào đầu tiên không phải cô mà là Nhã Uyên. An An thật bất ngờ và không thể tin được khi anh ta không nhận ra mình. Có phải chăng suốt sáu năm qua cô đã ngu ngốc ôm cho mình cái tình yêu đơn phương mù quáng ấy.Bước từng bước nặng nhọc về phòng học, cô luôn nhìn về Nhã Uyên. Thật không ngờ, người bạn thân của cô lại là người cướp đi Hải Đăng khỏi cô. Từ lúc đó, cô trở nên thù ghét Nhã Uyên hơn bất cứ thứ gì.- Mày biết Hải Đăng sao?Cô ngập ngừng hỏi Nhã Uyên, nhưng đợi lâu vẫn không thấy trả lời, cô nói - Ê Uyên..! Mày có nghe tao nói gì không vậy?- Hả?? Mày nói gì vậy?- Aiis.. thôi bỏ đi, cô vào kìa.---_-_-_---Sơn Thảo đã từng là một cô gái có tính khí rất tốt. Nhưng kể từ hôm Hải Đăng ôm Nhã Uyên trong can tin, mọi chuyện đã thay đổi. Nhưng có ai biết được, đằng sau gương mặt đáng ghét ấy là sự điều khiển của An An cô.- Giành lấy Hải Đăng từ Nhã Uyên, công ty nhà cô sẽ được hợp tác với tập đoàn của gia đình tôi. Cô nên làm một đứa con có hiếu cho ba cô chứ.Vốn rất yêu thương bà mình, cô chấp nhận cuộc trao đổi đó. Và cho đến nay công ty Minh Sơn vẫn nằm trong thời kì bị đóng băng.---_-_-_---An An cười khẩy, nhìn cô gái yếu đuối trước mặt mình mà không khỏi khinh bỉ. Nhã Uyên thật sự đã diễn quá lâu rồi, cô không thấy mệt hay sao? An An nhìn Nhã Uyên đang run rẩy trong vòng người cô từ thương mà thầm nghĩ.

- An An..?

- Ừ đúng rồi, là tao, bạn thân của mày đây.

Nhã Uyên không thể tin vào mắt mình. Cô bạn ngày nào bây giờ quá xa lạ, đến nổi cô chẳng thể nhận ra. 

- Tại sao mày không bị gì hết?

- Vậy mày muốn tao bị gì lắm à? Thực ra đoạn clip đó là giả thôi, thế nào, tao diễn đạt lắm đúng không?

Những lời nói thốt ra từ miệng An An cứ như hàng ngàn mũi dao đang cứa vào da thịt của cô vậy. Cô vẫn đứng yên nhìn An An mà không thể thốt lên được lời nào. Con người đứng trước mặt cô bây giờ thật đáng sợ, đó có còn là An An ngày nào của cô nữa không? Thật khiến cho cô thất vọng.

- Tại sao mày lại làm vậy?

- Là vì tao yêu Hải Đăng, mà thậm chí, tao còn biết Hải Đăng trước mày nữa kìa.

Nhã Uyên mở to mắt, cô không tin được vào tai mình. 

---_-_-_--

Ngày đầu tiên Hải Đăng bước vào ngôi trường này, An An đã nhanh chóng nhận ra người ấy, người mà cô đã yêu đơn phương suốt mấy năm trời. Nhưng đến khi người mà anh bước đến chào đầu tiên không phải cô mà là Nhã Uyên. An An thật bất ngờ và không thể tin được khi anh ta không nhận ra mình. Có phải chăng suốt sáu năm qua cô đã ngu ngốc ôm cho mình cái tình yêu đơn phương mù quáng ấy.

Bước từng bước nặng nhọc về phòng học, cô luôn nhìn về Nhã Uyên. Thật không ngờ, người bạn thân của cô lại là người cướp đi Hải Đăng khỏi cô. Từ lúc đó, cô trở nên thù ghét Nhã Uyên hơn bất cứ thứ gì.

- Mày biết Hải Đăng sao?

Cô ngập ngừng hỏi Nhã Uyên, nhưng đợi lâu vẫn không thấy trả lời, cô nói 

- Ê Uyên..! Mày có nghe tao nói gì không vậy?

- Hả?? Mày nói gì vậy?

- Aiis.. thôi bỏ đi, cô vào kìa.

---_-_-_---

Sơn Thảo đã từng là một cô gái có tính khí rất tốt. Nhưng kể từ hôm Hải Đăng ôm Nhã Uyên trong can tin, mọi chuyện đã thay đổi. Nhưng có ai biết được, đằng sau gương mặt đáng ghét ấy là sự điều khiển của An An cô.

- Giành lấy Hải Đăng từ Nhã Uyên, công ty nhà cô sẽ được hợp tác với tập đoàn của gia đình tôi. Cô nên làm một đứa con có hiếu cho ba cô chứ.

Vốn rất yêu thương bà mình, cô chấp nhận cuộc trao đổi đó. Và cho đến nay công ty Minh Sơn vẫn nằm trong thời kì bị đóng băng.

---_-_-_---

An An cười khẩy, nhìn cô gái yếu đuối trước mặt mình mà không khỏi khinh bỉ. Nhã Uyên thật sự đã diễn quá lâu rồi, cô không thấy mệt hay sao? An An nhìn Nhã Uyên đang run rẩy trong vòng người cô từ thương mà thầm nghĩ.

Mệt Mỏi Rồi Thì Hãy Quay Lưng Lại - Vì Em Vẫn Ở ĐâyTác giả: Huỳnh CrabyCô đi chầm chậm lên từng bậc thang, cố với tay để bắt lấy con bướm. Thế nhưng xui thay, con bướm nghe tiếng động liền bay đi mất làm cô mất trớn té rầm xuống sàn. ---_-_-_-_-_-_-_-_------ - Làm gì mà ầm ầm trên đó vậy con? - Con không sao? Thật ra là có đấy, tại con bướm chết tiệt mà tôi bị té từ trên giường xuống sàn. - Uầy, lại bị bầm rồi này, cái trán của tui.. - Lại té sàn à con? Xuống đây đi giao đồ giúp mẹ.. - Vâng Ngày gì mà xui thế không biết, tôi lò mò leo lên giường lấy điện thoại mới biết hôm nay là ngày chủ nhật. Sau khi thay đồ xong, tôi đi xuống nhà dưới, mẹ đưa tôi túi đồ rồi dặn tôi đem đến nhà của bác Hà. - Nhà người ta gìau đến thế thì ai mà nhận mấy thứ đồ rẻ bèo của mình chứ mẹ. Tôi nhìn vỏ đồ ngắm ngắm ngía ngía rồi trề môi, thấy vậy bà cốc đầu tôi một cái rõ đau - Con thì biết gì. Lần trước mẹ có nhờ bác Hà chút việc, nên chọn một ít quà mọn để cám ơn bác ấy mà. Mà thôi con đi nhanh đi, nhà bác hơi xa đi trễ e là không kịp trước tối. - Vâng.. con đi đây. - tạm… - An An..?- Ừ đúng rồi, là tao, bạn thân của mày đây.Nhã Uyên không thể tin vào mắt mình. Cô bạn ngày nào bây giờ quá xa lạ, đến nổi cô chẳng thể nhận ra. - Tại sao mày không bị gì hết?- Vậy mày muốn tao bị gì lắm à? Thực ra đoạn clip đó là giả thôi, thế nào, tao diễn đạt lắm đúng không?Những lời nói thốt ra từ miệng An An cứ như hàng ngàn mũi dao đang cứa vào da thịt của cô vậy. Cô vẫn đứng yên nhìn An An mà không thể thốt lên được lời nào. Con người đứng trước mặt cô bây giờ thật đáng sợ, đó có còn là An An ngày nào của cô nữa không? Thật khiến cho cô thất vọng.- Tại sao mày lại làm vậy?- Là vì tao yêu Hải Đăng, mà thậm chí, tao còn biết Hải Đăng trước mày nữa kìa.Nhã Uyên mở to mắt, cô không tin được vào tai mình. ---_-_-_--Ngày đầu tiên Hải Đăng bước vào ngôi trường này, An An đã nhanh chóng nhận ra người ấy, người mà cô đã yêu đơn phương suốt mấy năm trời. Nhưng đến khi người mà anh bước đến chào đầu tiên không phải cô mà là Nhã Uyên. An An thật bất ngờ và không thể tin được khi anh ta không nhận ra mình. Có phải chăng suốt sáu năm qua cô đã ngu ngốc ôm cho mình cái tình yêu đơn phương mù quáng ấy.Bước từng bước nặng nhọc về phòng học, cô luôn nhìn về Nhã Uyên. Thật không ngờ, người bạn thân của cô lại là người cướp đi Hải Đăng khỏi cô. Từ lúc đó, cô trở nên thù ghét Nhã Uyên hơn bất cứ thứ gì.- Mày biết Hải Đăng sao?Cô ngập ngừng hỏi Nhã Uyên, nhưng đợi lâu vẫn không thấy trả lời, cô nói - Ê Uyên..! Mày có nghe tao nói gì không vậy?- Hả?? Mày nói gì vậy?- Aiis.. thôi bỏ đi, cô vào kìa.---_-_-_---Sơn Thảo đã từng là một cô gái có tính khí rất tốt. Nhưng kể từ hôm Hải Đăng ôm Nhã Uyên trong can tin, mọi chuyện đã thay đổi. Nhưng có ai biết được, đằng sau gương mặt đáng ghét ấy là sự điều khiển của An An cô.- Giành lấy Hải Đăng từ Nhã Uyên, công ty nhà cô sẽ được hợp tác với tập đoàn của gia đình tôi. Cô nên làm một đứa con có hiếu cho ba cô chứ.Vốn rất yêu thương bà mình, cô chấp nhận cuộc trao đổi đó. Và cho đến nay công ty Minh Sơn vẫn nằm trong thời kì bị đóng băng.---_-_-_---An An cười khẩy, nhìn cô gái yếu đuối trước mặt mình mà không khỏi khinh bỉ. Nhã Uyên thật sự đã diễn quá lâu rồi, cô không thấy mệt hay sao? An An nhìn Nhã Uyên đang run rẩy trong vòng người cô từ thương mà thầm nghĩ.

Chương 54