Tác giả:

7h15 phút tại nhà họ Trần A....a....a, tiếng hét thất thanh của một cô tiểu thư vang cả ra khắp một khu biệt thự, thấy vậy bà Trần vội vã từ trong phòng khách chạy ra -Tiểu Vy à có chuyện gì thế??? – bà Trần vẻ mặt bàng hoàng -Mẹ à tại sao mẹ lại ko gọi con dậy a~~!! – hôm nay là ngày con đi nhận lớp mà mẹ, lỡ trễ thì sao- Trần Phương Vy giọng đầy lo lắng -Con quên sao, hôm nay ba hẹn với hiệu trưởng Mã là 8h chúng ta mới đến mà -à....con quên mất... Sau khi ăn sáng xong Vy chạy về phòng thay quần áo để chuẩn bị đi nhận học, 7h45p" Vy bước xuống tầng với một bộ váy trắng đơn giản triết eo, hai dây được buộc lại gọn gàng không quá cầu kì, kiêu sa nhưng đủ để " hớp hồn" bọn con trai.....Vy chạy đến chỗ ông Trần rồi cười tinh nghịch - Ba à!ba thấy con gái ba thế nào - Con gái ta là đẹp nhất rồi – Ông Trần mỉm cười đáp lại Vy cười rồi ôm lấy tay ba- Chúng ta đi thôi không trễ giờ -Được rồi con gái Băng và cha đi đến trường A.P- một ngôi trường mang tầm cỡ quốc tế chỉ dành riêng cho con…

Chương 35

Tôi Yêu Anh, Chàng Trai Băng LãnhTác giả: Thùy Xíu7h15 phút tại nhà họ Trần A....a....a, tiếng hét thất thanh của một cô tiểu thư vang cả ra khắp một khu biệt thự, thấy vậy bà Trần vội vã từ trong phòng khách chạy ra -Tiểu Vy à có chuyện gì thế??? – bà Trần vẻ mặt bàng hoàng -Mẹ à tại sao mẹ lại ko gọi con dậy a~~!! – hôm nay là ngày con đi nhận lớp mà mẹ, lỡ trễ thì sao- Trần Phương Vy giọng đầy lo lắng -Con quên sao, hôm nay ba hẹn với hiệu trưởng Mã là 8h chúng ta mới đến mà -à....con quên mất... Sau khi ăn sáng xong Vy chạy về phòng thay quần áo để chuẩn bị đi nhận học, 7h45p" Vy bước xuống tầng với một bộ váy trắng đơn giản triết eo, hai dây được buộc lại gọn gàng không quá cầu kì, kiêu sa nhưng đủ để " hớp hồn" bọn con trai.....Vy chạy đến chỗ ông Trần rồi cười tinh nghịch - Ba à!ba thấy con gái ba thế nào - Con gái ta là đẹp nhất rồi – Ông Trần mỉm cười đáp lại Vy cười rồi ôm lấy tay ba- Chúng ta đi thôi không trễ giờ -Được rồi con gái Băng và cha đi đến trường A.P- một ngôi trường mang tầm cỡ quốc tế chỉ dành riêng cho con… Sau khi Như và Vy gom gần hết cái khu thương mại về thì họ mới lên chỗ Hải Anh và Khánh....- Chúng ta về thôi – Như chạy tới chỗ hai người kia đang tâm sự- Sao? gom đủ cái khu thương mại rồi sao? – Khánh lên tiếng- Anh....lúc nào cũng vậy...toàn trêu em?- Không phải sao?- Xì...- Thôi hai người đừng có đấu khẩu nữa, về thôi...- Vy chen ngang- Không được, em và Hải Anh có chuyện phải đi rồi...hai người về trước đi – Như kéo Hải Anh đi – À, chị nhớ coi chừng anh Khánh không mấy con fan " não tàn" của anh ấy kéo anh ấy đi đâu mất đấy – Như thì thầm với Vy- Khụ khụ - Đang cầm ly nước uống Vy ho sặc sụa- Hai người nói gì vậy – Khánh tò mò- Giờ tôi mới biết anh là con người tò mò như thế - Vy nói- Vậy thì cô sẽ biết nhiều điều về tôi mà cô không ngờ nữa – Khánh ghé sát vào tai Vy làm cô đơ toàn tập- Hờ.... – Vy cười trừHai người trò chuyện, cười đùa khá là vui vẻ. Đây là lần đầu tiên Vy thấy Khánh nở nụ cười, cho dù chỉ là một nụ cười nhẹ. Thật sự rất đẹp....khi thấy nụ cười đó, tim Vy lại đập lệch một nhịp, nụ cười tỏa nắng....Mấy cô gái trong quán nhìn thấy Khánh cười thì như muốn điên đảo, la hét, lôi điện thoại ra chụp không ngừng....- Bọn họ đúng là một đống não tàn- Não tàn?- Còn không phải sao? não tàn mới như vậy- Là họ có mắt nhìn người- Khụ khụ - Vy giả vờ sặc nước-...- Lại một lần nữa trên môi Khánh nở một nụ cười, nhưng không một ai nhìn thấyĂn uống xong hai người trở về, Khánh đưa Vy về nhà, cầm thêm những món đồ hôm nay hai người đã mua được. Hôm nay cô khá vui, lần đầu tiên Khánh nở nụ cười khi đi với cô. Bỗng một tin nhắn được gửi đến[- Hôm nay cảm ơn cô, buổi đi chơi khá vui- Không có gì, tôi cũng vậy- ukm J]- Anh ta chủ động nhắn tin cho mình sao? mơ à – Vy suy nghĩRồi bỗng nhiên lại một cuộc gọi nữa tới. Không sai là Hàn Sơ Vũ- Trần Phương Vy, cậu nói hôm nay đi chơi với tôi cậu lại đi với Vương Gia Khánh – Đầu dây bên kia giọng như phát hỏa- Tôi nói đi chơi với cậu hồi nào? – Vy cố lục lại trí nhớ coi mình đã nói với cậu ta hồi nào- Cậu... - Vũ bị chọc cho tức đến đau cả ngực- Thôi nào thôi nào, vậy giờ cậu qua đón tôi, tôi đi chơi với cậu được chưa- Được, tớ đến ngay...mau xuống cửa đi- Có cần nhanh vậy không- 5p" nữa tớ đến- Hả, 5p" sao??- Phải, tớ cúp máy đâyChưa kíp nói gì thì Vũ cup máy, Vy phải chạy thần tốc xuống nhà...đứng đợi Vũ. Không lâu sau Vũ đi đến, cậu lái chiếc mô tô màu đen sành điệu đến trước chỗ Vy đang đứng.- Lên xe đi – Vũ đưa mũ bảo hiểm cho Vy- Sao? – Vy hỏi lại- Lên xe, chúng ta đi chơi – Vũ nhắc lại- Ò – Vy đỡ lấy chiếc mũ rồi đội lên đầu, gài khóa cẩn thậnVy trèo lên xe, chiếc xe phóng nhanh như muốn xé toạch bầu không khí, họ đi đến một bờ biển....là bờ biển Khánh và Vy đã đến- Sao cậu lại đến đây? – Vy nói- Không phải cậu thích biển sao?- Sao câu lại biết tớ thích biển?- Tất cả mọi thứ liên quan đến cậu tớ đều biết- Tất cả?- Phải- Cậu điều tra tôi sao- Đối với tôi đó không gọi là điều tra, tôi gọi đó là tìm hiểu- Tại sao phải tìm hiểu về tôi- Vì.....tôi thích cậu

Sau khi Như và Vy gom gần hết cái khu thương mại về thì họ mới lên chỗ Hải Anh và Khánh....

- Chúng ta về thôi – Như chạy tới chỗ hai người kia đang tâm sự

- Sao? gom đủ cái khu thương mại rồi sao? – Khánh lên tiếng

- Anh....lúc nào cũng vậy...toàn trêu em?

- Không phải sao?

- Xì...

- Thôi hai người đừng có đấu khẩu nữa, về thôi...- Vy chen ngang

- Không được, em và Hải Anh có chuyện phải đi rồi...hai người về trước đi – Như kéo Hải Anh đi – À, chị nhớ coi chừng anh Khánh không mấy con fan " não tàn" của anh ấy kéo anh ấy đi đâu mất đấy – Như thì thầm với Vy

- Khụ khụ - Đang cầm ly nước uống Vy ho sặc sụa

- Hai người nói gì vậy – Khánh tò mò

- Giờ tôi mới biết anh là con người tò mò như thế - Vy nói

- Vậy thì cô sẽ biết nhiều điều về tôi mà cô không ngờ nữa – Khánh ghé sát vào tai Vy làm cô đơ toàn tập

- Hờ.... – Vy cười trừ

Hai người trò chuyện, cười đùa khá là vui vẻ. Đây là lần đầu tiên Vy thấy Khánh nở nụ cười, cho dù chỉ là một nụ cười nhẹ. Thật sự rất đẹp....khi thấy nụ cười đó, tim Vy lại đập lệch một nhịp, nụ cười tỏa nắng....Mấy cô gái trong quán nhìn thấy Khánh cười thì như muốn điên đảo, la hét, lôi điện thoại ra chụp không ngừng....

- Bọn họ đúng là một đống não tàn

- Não tàn?

- Còn không phải sao? não tàn mới như vậy

- Là họ có mắt nhìn người

- Khụ khụ - Vy giả vờ sặc nước

-...- Lại một lần nữa trên môi Khánh nở một nụ cười, nhưng không một ai nhìn thấy

Ăn uống xong hai người trở về, Khánh đưa Vy về nhà, cầm thêm những món đồ hôm nay hai người đã mua được. Hôm nay cô khá vui, lần đầu tiên Khánh nở nụ cười khi đi với cô. Bỗng một tin nhắn được gửi đến

[- Hôm nay cảm ơn cô, buổi đi chơi khá vui

- Không có gì, tôi cũng vậy

- ukm J]

- Anh ta chủ động nhắn tin cho mình sao? mơ à – Vy suy nghĩ

Rồi bỗng nhiên lại một cuộc gọi nữa tới. Không sai là Hàn Sơ Vũ

- Trần Phương Vy, cậu nói hôm nay đi chơi với tôi cậu lại đi với Vương Gia Khánh – Đầu dây bên kia giọng như phát hỏa

- Tôi nói đi chơi với cậu hồi nào? – Vy cố lục lại trí nhớ coi mình đã nói với cậu ta hồi nào

- Cậu... - Vũ bị chọc cho tức đến đau cả ngực

- Thôi nào thôi nào, vậy giờ cậu qua đón tôi, tôi đi chơi với cậu được chưa

- Được, tớ đến ngay...mau xuống cửa đi

- Có cần nhanh vậy không

- 5p" nữa tớ đến

- Hả, 5p" sao??

- Phải, tớ cúp máy đây

Chưa kíp nói gì thì Vũ cup máy, Vy phải chạy thần tốc xuống nhà...đứng đợi Vũ. Không lâu sau Vũ đi đến, cậu lái chiếc mô tô màu đen sành điệu đến trước chỗ Vy đang đứng.

- Lên xe đi – Vũ đưa mũ bảo hiểm cho Vy

- Sao? – Vy hỏi lại

- Lên xe, chúng ta đi chơi – Vũ nhắc lại

- Ò – Vy đỡ lấy chiếc mũ rồi đội lên đầu, gài khóa cẩn thận

Vy trèo lên xe, chiếc xe phóng nhanh như muốn xé toạch bầu không khí, họ đi đến một bờ biển....là bờ biển Khánh và Vy đã đến

- Sao cậu lại đến đây? – Vy nói

- Không phải cậu thích biển sao?

- Sao câu lại biết tớ thích biển?

- Tất cả mọi thứ liên quan đến cậu tớ đều biết

- Tất cả?

- Phải

- Cậu điều tra tôi sao

- Đối với tôi đó không gọi là điều tra, tôi gọi đó là tìm hiểu

- Tại sao phải tìm hiểu về tôi

- Vì.....tôi thích cậu

Tôi Yêu Anh, Chàng Trai Băng LãnhTác giả: Thùy Xíu7h15 phút tại nhà họ Trần A....a....a, tiếng hét thất thanh của một cô tiểu thư vang cả ra khắp một khu biệt thự, thấy vậy bà Trần vội vã từ trong phòng khách chạy ra -Tiểu Vy à có chuyện gì thế??? – bà Trần vẻ mặt bàng hoàng -Mẹ à tại sao mẹ lại ko gọi con dậy a~~!! – hôm nay là ngày con đi nhận lớp mà mẹ, lỡ trễ thì sao- Trần Phương Vy giọng đầy lo lắng -Con quên sao, hôm nay ba hẹn với hiệu trưởng Mã là 8h chúng ta mới đến mà -à....con quên mất... Sau khi ăn sáng xong Vy chạy về phòng thay quần áo để chuẩn bị đi nhận học, 7h45p" Vy bước xuống tầng với một bộ váy trắng đơn giản triết eo, hai dây được buộc lại gọn gàng không quá cầu kì, kiêu sa nhưng đủ để " hớp hồn" bọn con trai.....Vy chạy đến chỗ ông Trần rồi cười tinh nghịch - Ba à!ba thấy con gái ba thế nào - Con gái ta là đẹp nhất rồi – Ông Trần mỉm cười đáp lại Vy cười rồi ôm lấy tay ba- Chúng ta đi thôi không trễ giờ -Được rồi con gái Băng và cha đi đến trường A.P- một ngôi trường mang tầm cỡ quốc tế chỉ dành riêng cho con… Sau khi Như và Vy gom gần hết cái khu thương mại về thì họ mới lên chỗ Hải Anh và Khánh....- Chúng ta về thôi – Như chạy tới chỗ hai người kia đang tâm sự- Sao? gom đủ cái khu thương mại rồi sao? – Khánh lên tiếng- Anh....lúc nào cũng vậy...toàn trêu em?- Không phải sao?- Xì...- Thôi hai người đừng có đấu khẩu nữa, về thôi...- Vy chen ngang- Không được, em và Hải Anh có chuyện phải đi rồi...hai người về trước đi – Như kéo Hải Anh đi – À, chị nhớ coi chừng anh Khánh không mấy con fan " não tàn" của anh ấy kéo anh ấy đi đâu mất đấy – Như thì thầm với Vy- Khụ khụ - Đang cầm ly nước uống Vy ho sặc sụa- Hai người nói gì vậy – Khánh tò mò- Giờ tôi mới biết anh là con người tò mò như thế - Vy nói- Vậy thì cô sẽ biết nhiều điều về tôi mà cô không ngờ nữa – Khánh ghé sát vào tai Vy làm cô đơ toàn tập- Hờ.... – Vy cười trừHai người trò chuyện, cười đùa khá là vui vẻ. Đây là lần đầu tiên Vy thấy Khánh nở nụ cười, cho dù chỉ là một nụ cười nhẹ. Thật sự rất đẹp....khi thấy nụ cười đó, tim Vy lại đập lệch một nhịp, nụ cười tỏa nắng....Mấy cô gái trong quán nhìn thấy Khánh cười thì như muốn điên đảo, la hét, lôi điện thoại ra chụp không ngừng....- Bọn họ đúng là một đống não tàn- Não tàn?- Còn không phải sao? não tàn mới như vậy- Là họ có mắt nhìn người- Khụ khụ - Vy giả vờ sặc nước-...- Lại một lần nữa trên môi Khánh nở một nụ cười, nhưng không một ai nhìn thấyĂn uống xong hai người trở về, Khánh đưa Vy về nhà, cầm thêm những món đồ hôm nay hai người đã mua được. Hôm nay cô khá vui, lần đầu tiên Khánh nở nụ cười khi đi với cô. Bỗng một tin nhắn được gửi đến[- Hôm nay cảm ơn cô, buổi đi chơi khá vui- Không có gì, tôi cũng vậy- ukm J]- Anh ta chủ động nhắn tin cho mình sao? mơ à – Vy suy nghĩRồi bỗng nhiên lại một cuộc gọi nữa tới. Không sai là Hàn Sơ Vũ- Trần Phương Vy, cậu nói hôm nay đi chơi với tôi cậu lại đi với Vương Gia Khánh – Đầu dây bên kia giọng như phát hỏa- Tôi nói đi chơi với cậu hồi nào? – Vy cố lục lại trí nhớ coi mình đã nói với cậu ta hồi nào- Cậu... - Vũ bị chọc cho tức đến đau cả ngực- Thôi nào thôi nào, vậy giờ cậu qua đón tôi, tôi đi chơi với cậu được chưa- Được, tớ đến ngay...mau xuống cửa đi- Có cần nhanh vậy không- 5p" nữa tớ đến- Hả, 5p" sao??- Phải, tớ cúp máy đâyChưa kíp nói gì thì Vũ cup máy, Vy phải chạy thần tốc xuống nhà...đứng đợi Vũ. Không lâu sau Vũ đi đến, cậu lái chiếc mô tô màu đen sành điệu đến trước chỗ Vy đang đứng.- Lên xe đi – Vũ đưa mũ bảo hiểm cho Vy- Sao? – Vy hỏi lại- Lên xe, chúng ta đi chơi – Vũ nhắc lại- Ò – Vy đỡ lấy chiếc mũ rồi đội lên đầu, gài khóa cẩn thậnVy trèo lên xe, chiếc xe phóng nhanh như muốn xé toạch bầu không khí, họ đi đến một bờ biển....là bờ biển Khánh và Vy đã đến- Sao cậu lại đến đây? – Vy nói- Không phải cậu thích biển sao?- Sao câu lại biết tớ thích biển?- Tất cả mọi thứ liên quan đến cậu tớ đều biết- Tất cả?- Phải- Cậu điều tra tôi sao- Đối với tôi đó không gọi là điều tra, tôi gọi đó là tìm hiểu- Tại sao phải tìm hiểu về tôi- Vì.....tôi thích cậu

Chương 35