Tác giả:

Ngốc tử mới đi yêu người không nên yêu - đó là câu nói của Tiểu Ảnh dành cho cô. Nàng và cô thân nhau từ thuở còn học mẫu giáo, cô dạy nàng học hát và nàng chỉ cô tập viết. Tính sơ sơ cũng ngót nghét gần 13 năm chung trường. Hai người rất thân nhau. Nên từ chuyện bé đến chuyện lớn của bản thân cô đều đem ra tâm sự cho Tiểu Ảnh hết. Kể cả chuyện cô yêu ba nuôi của chính mình. Lại nói đến ba cô. Hắn tên Tống Thần Vĩ hiện tại đang là cục trưởng cục cảnh sát. 13 năm trước, khi hắn còn là một cậu sinh viên trường học viện cảnh sát 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết đã dũng cảm liều mình lao vào cứu cô và đám trẻ thoát khỏi vụ thảm sát trẻ em liên hoàn do hai kẻ b**n th** gây ra. Trong lúc chiến đấu bảo vệ bọn trẻ hắn bị một trong hai tên đó đâm dao vào bụng, chiếc áo phông kẻ sọc loang lổ màu đỏ sẫm trên bụng áo. Hai kẻ b**n th** kia biết đã bị cớm sờ gáy nên lập kế hoạch tẩu thoát. Trước khi đi bọn chúng bảo nhau bế cô đi cùng là bé gái trắng trẻo xinh xắn  nhất ở trong đám đó. Gần đây đã có…

Chương 4

Hành Trình Chinh Phục Papa Lạnh LùngTác giả: Khả Anh ĐỗNgốc tử mới đi yêu người không nên yêu - đó là câu nói của Tiểu Ảnh dành cho cô. Nàng và cô thân nhau từ thuở còn học mẫu giáo, cô dạy nàng học hát và nàng chỉ cô tập viết. Tính sơ sơ cũng ngót nghét gần 13 năm chung trường. Hai người rất thân nhau. Nên từ chuyện bé đến chuyện lớn của bản thân cô đều đem ra tâm sự cho Tiểu Ảnh hết. Kể cả chuyện cô yêu ba nuôi của chính mình. Lại nói đến ba cô. Hắn tên Tống Thần Vĩ hiện tại đang là cục trưởng cục cảnh sát. 13 năm trước, khi hắn còn là một cậu sinh viên trường học viện cảnh sát 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết đã dũng cảm liều mình lao vào cứu cô và đám trẻ thoát khỏi vụ thảm sát trẻ em liên hoàn do hai kẻ b**n th** gây ra. Trong lúc chiến đấu bảo vệ bọn trẻ hắn bị một trong hai tên đó đâm dao vào bụng, chiếc áo phông kẻ sọc loang lổ màu đỏ sẫm trên bụng áo. Hai kẻ b**n th** kia biết đã bị cớm sờ gáy nên lập kế hoạch tẩu thoát. Trước khi đi bọn chúng bảo nhau bế cô đi cùng là bé gái trắng trẻo xinh xắn  nhất ở trong đám đó. Gần đây đã có… " Đỗ Khả Ảnh! Em nói xem trong đầu em chứa cái gì? "Tiểu Ảnh bị giáo viên ngữ văn phát hiện làm việc riêng trong giờ học, nàng say sưa mặt chữ đến nỗi giáo viên đứng cạnh lúc nào cũng không biết. Tiểu Ảnh là nhà văn mạng, ngoài những lúc viết truyện trên bàn phím nàng còn viết ra vở với mục đích luyện chữ. Những bộ truyện của cô hầu hết đều là H văn. Cái mà giáo viên thấy nãy giờ là H văn siêu nặng của nàng. Tiểu Ảnh cúi mặt không dám nhìn thẳng giáo viên ngữ văn :" Em... em.."Khuynh Giao ngồi một bên nuốt khan, cô thầm cầu nguyện cho Tiểu Ảnh: " Con ngốc này.. viết gì không viết lại viết sư đồ luyến trong lớp. Cầu trời cầu phật "Giáo viên ngữ văn tịch thu cuốn vở lên bàn của mình. Khuynh Giao và Tiểu Ảnh nhìn thấy một màu u ám thăm thẳm trong tương lai. Giáo viên ngữ văn nhìn sắc lẹm:" Bại hoại! Chép phạt nội quy 100 lần cho tôi."Khuynh Giao tặc lưỡi thở dài thườn thượt, Tiểu Ảnh khóc không ra nước mắt ngồi thụp xuống. Người ta nói SM mới đáng sợ, nàng lại cảm thấy chép phạt còn đáng sợ hơn SM.Khuynh Giao đi siêu thị cùng papa vừa đi vừa kể chuyện ban sáng Tiểu Ảnh bị phạt. Tống Thần Vĩ là lớp trước nghe mấy từ lóng của teen bây giờ nhất thời  không thể hiểu. Hắn cất giọng hỏi lại:" H văn là gì?"Cô hơi dừng tay đang chuẩn bị bỏ bânh bao vào giỏ xuống. H văn, papa hỏi cô H văn là gì. Khuynh Giao gãi đầu ấp úng trả lời:" H văn là một thể văn.. nói về tình yêu của một nam một nữ. - cô quan sát con ngươi nâu nhạt rồi nói tiếp - có thể giữa thầy trò.. cũng có thể papa và con"Hắn hơi chững lại, hắn cảm thấy những lời này là cô đang khiêu khích hắn. Tống Thần Vĩ hạ mắt rồi âm trầm nói:" Những thể văn không có ích cho đầu óc không nên đọc."Khuynh Giao bĩu môi:" Tiểu Ảnh nói mấy cái này rất bổ não, bổ mắt."Tống Thần Vĩ cau mày lại. Thực ra việc cô cả ngày dính lấy người khác hắn đã rất không vui. chính hắn không hiểu vì sao hắn ghen với cả những thứ nhỏ nhắn làm cô yêu thích hơn cả hắn. Tống Thần Vĩ dần dà nhận ra hắn yêu cô.Nhưng một trăm lần con tim bảo hắn yêu cô thì lý trí một trăm linh một nhắc cô là con gái hắn. Hắn trăm ngàn lần càng không thể đ*ng t*nh.

" Đỗ Khả Ảnh! Em nói xem trong đầu em chứa cái gì? "

Tiểu Ảnh bị giáo viên ngữ văn phát hiện làm việc riêng trong giờ học, nàng say sưa mặt chữ đến nỗi giáo viên đứng cạnh lúc nào cũng không biết. Tiểu Ảnh là nhà văn mạng, ngoài những lúc viết truyện trên bàn phím nàng còn viết ra vở với mục đích luyện chữ. Những bộ truyện của cô hầu hết đều là H văn. Cái mà giáo viên thấy nãy giờ là H văn siêu nặng của nàng. Tiểu Ảnh cúi mặt không dám nhìn thẳng giáo viên ngữ văn :

" Em... em.."

Khuynh Giao ngồi một bên nuốt khan, cô thầm cầu nguyện cho Tiểu Ảnh: " Con ngốc này.. viết gì không viết lại viết sư đồ luyến trong lớp. Cầu trời cầu phật "

Giáo viên ngữ văn tịch thu cuốn vở lên bàn của mình. Khuynh Giao và Tiểu Ảnh nhìn thấy một màu u ám thăm thẳm trong tương lai. Giáo viên ngữ văn nhìn sắc lẹm:

" Bại hoại! Chép phạt nội quy 100 lần cho tôi."

Khuynh Giao tặc lưỡi thở dài thườn thượt, Tiểu Ảnh khóc không ra nước mắt ngồi thụp xuống. Người ta nói SM mới đáng sợ, nàng lại cảm thấy chép phạt còn đáng sợ hơn SM.

Khuynh Giao đi siêu thị cùng papa vừa đi vừa kể chuyện ban sáng Tiểu Ảnh bị phạt. Tống Thần Vĩ là lớp trước nghe mấy từ lóng của teen bây giờ nhất thời  không thể hiểu. Hắn cất giọng hỏi lại:

" H văn là gì?"

Cô hơi dừng tay đang chuẩn bị bỏ bânh bao vào giỏ xuống. H văn, papa hỏi cô H văn là gì. Khuynh Giao gãi đầu ấp úng trả lời:

" H văn là một thể văn.. nói về tình yêu của một nam một nữ. - cô quan sát con ngươi nâu nhạt rồi nói tiếp - có thể giữa thầy trò.. cũng có thể papa và con"

Hắn hơi chững lại, hắn cảm thấy những lời này là cô đang khiêu khích hắn. Tống Thần Vĩ hạ mắt rồi âm trầm nói:

" Những thể văn không có ích cho đầu óc không nên đọc."

Khuynh Giao bĩu môi:

" Tiểu Ảnh nói mấy cái này rất bổ não, bổ mắt."

Tống Thần Vĩ cau mày lại. Thực ra việc cô cả ngày dính lấy người khác hắn đã rất không vui. chính hắn không hiểu vì sao hắn ghen với cả những thứ nhỏ nhắn làm cô yêu thích hơn cả hắn. Tống Thần Vĩ dần dà nhận ra hắn yêu cô.

Nhưng một trăm lần con tim bảo hắn yêu cô thì lý trí một trăm linh một nhắc cô là con gái hắn. Hắn trăm ngàn lần càng không thể đ*ng t*nh.

Hành Trình Chinh Phục Papa Lạnh LùngTác giả: Khả Anh ĐỗNgốc tử mới đi yêu người không nên yêu - đó là câu nói của Tiểu Ảnh dành cho cô. Nàng và cô thân nhau từ thuở còn học mẫu giáo, cô dạy nàng học hát và nàng chỉ cô tập viết. Tính sơ sơ cũng ngót nghét gần 13 năm chung trường. Hai người rất thân nhau. Nên từ chuyện bé đến chuyện lớn của bản thân cô đều đem ra tâm sự cho Tiểu Ảnh hết. Kể cả chuyện cô yêu ba nuôi của chính mình. Lại nói đến ba cô. Hắn tên Tống Thần Vĩ hiện tại đang là cục trưởng cục cảnh sát. 13 năm trước, khi hắn còn là một cậu sinh viên trường học viện cảnh sát 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết đã dũng cảm liều mình lao vào cứu cô và đám trẻ thoát khỏi vụ thảm sát trẻ em liên hoàn do hai kẻ b**n th** gây ra. Trong lúc chiến đấu bảo vệ bọn trẻ hắn bị một trong hai tên đó đâm dao vào bụng, chiếc áo phông kẻ sọc loang lổ màu đỏ sẫm trên bụng áo. Hai kẻ b**n th** kia biết đã bị cớm sờ gáy nên lập kế hoạch tẩu thoát. Trước khi đi bọn chúng bảo nhau bế cô đi cùng là bé gái trắng trẻo xinh xắn  nhất ở trong đám đó. Gần đây đã có… " Đỗ Khả Ảnh! Em nói xem trong đầu em chứa cái gì? "Tiểu Ảnh bị giáo viên ngữ văn phát hiện làm việc riêng trong giờ học, nàng say sưa mặt chữ đến nỗi giáo viên đứng cạnh lúc nào cũng không biết. Tiểu Ảnh là nhà văn mạng, ngoài những lúc viết truyện trên bàn phím nàng còn viết ra vở với mục đích luyện chữ. Những bộ truyện của cô hầu hết đều là H văn. Cái mà giáo viên thấy nãy giờ là H văn siêu nặng của nàng. Tiểu Ảnh cúi mặt không dám nhìn thẳng giáo viên ngữ văn :" Em... em.."Khuynh Giao ngồi một bên nuốt khan, cô thầm cầu nguyện cho Tiểu Ảnh: " Con ngốc này.. viết gì không viết lại viết sư đồ luyến trong lớp. Cầu trời cầu phật "Giáo viên ngữ văn tịch thu cuốn vở lên bàn của mình. Khuynh Giao và Tiểu Ảnh nhìn thấy một màu u ám thăm thẳm trong tương lai. Giáo viên ngữ văn nhìn sắc lẹm:" Bại hoại! Chép phạt nội quy 100 lần cho tôi."Khuynh Giao tặc lưỡi thở dài thườn thượt, Tiểu Ảnh khóc không ra nước mắt ngồi thụp xuống. Người ta nói SM mới đáng sợ, nàng lại cảm thấy chép phạt còn đáng sợ hơn SM.Khuynh Giao đi siêu thị cùng papa vừa đi vừa kể chuyện ban sáng Tiểu Ảnh bị phạt. Tống Thần Vĩ là lớp trước nghe mấy từ lóng của teen bây giờ nhất thời  không thể hiểu. Hắn cất giọng hỏi lại:" H văn là gì?"Cô hơi dừng tay đang chuẩn bị bỏ bânh bao vào giỏ xuống. H văn, papa hỏi cô H văn là gì. Khuynh Giao gãi đầu ấp úng trả lời:" H văn là một thể văn.. nói về tình yêu của một nam một nữ. - cô quan sát con ngươi nâu nhạt rồi nói tiếp - có thể giữa thầy trò.. cũng có thể papa và con"Hắn hơi chững lại, hắn cảm thấy những lời này là cô đang khiêu khích hắn. Tống Thần Vĩ hạ mắt rồi âm trầm nói:" Những thể văn không có ích cho đầu óc không nên đọc."Khuynh Giao bĩu môi:" Tiểu Ảnh nói mấy cái này rất bổ não, bổ mắt."Tống Thần Vĩ cau mày lại. Thực ra việc cô cả ngày dính lấy người khác hắn đã rất không vui. chính hắn không hiểu vì sao hắn ghen với cả những thứ nhỏ nhắn làm cô yêu thích hơn cả hắn. Tống Thần Vĩ dần dà nhận ra hắn yêu cô.Nhưng một trăm lần con tim bảo hắn yêu cô thì lý trí một trăm linh một nhắc cô là con gái hắn. Hắn trăm ngàn lần càng không thể đ*ng t*nh.

Chương 4