Tác giả:

Ngốc tử mới đi yêu người không nên yêu - đó là câu nói của Tiểu Ảnh dành cho cô. Nàng và cô thân nhau từ thuở còn học mẫu giáo, cô dạy nàng học hát và nàng chỉ cô tập viết. Tính sơ sơ cũng ngót nghét gần 13 năm chung trường. Hai người rất thân nhau. Nên từ chuyện bé đến chuyện lớn của bản thân cô đều đem ra tâm sự cho Tiểu Ảnh hết. Kể cả chuyện cô yêu ba nuôi của chính mình. Lại nói đến ba cô. Hắn tên Tống Thần Vĩ hiện tại đang là cục trưởng cục cảnh sát. 13 năm trước, khi hắn còn là một cậu sinh viên trường học viện cảnh sát 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết đã dũng cảm liều mình lao vào cứu cô và đám trẻ thoát khỏi vụ thảm sát trẻ em liên hoàn do hai kẻ b**n th** gây ra. Trong lúc chiến đấu bảo vệ bọn trẻ hắn bị một trong hai tên đó đâm dao vào bụng, chiếc áo phông kẻ sọc loang lổ màu đỏ sẫm trên bụng áo. Hai kẻ b**n th** kia biết đã bị cớm sờ gáy nên lập kế hoạch tẩu thoát. Trước khi đi bọn chúng bảo nhau bế cô đi cùng là bé gái trắng trẻo xinh xắn  nhất ở trong đám đó. Gần đây đã có…

Chương 13

Hành Trình Chinh Phục Papa Lạnh LùngTác giả: Khả Anh ĐỗNgốc tử mới đi yêu người không nên yêu - đó là câu nói của Tiểu Ảnh dành cho cô. Nàng và cô thân nhau từ thuở còn học mẫu giáo, cô dạy nàng học hát và nàng chỉ cô tập viết. Tính sơ sơ cũng ngót nghét gần 13 năm chung trường. Hai người rất thân nhau. Nên từ chuyện bé đến chuyện lớn của bản thân cô đều đem ra tâm sự cho Tiểu Ảnh hết. Kể cả chuyện cô yêu ba nuôi của chính mình. Lại nói đến ba cô. Hắn tên Tống Thần Vĩ hiện tại đang là cục trưởng cục cảnh sát. 13 năm trước, khi hắn còn là một cậu sinh viên trường học viện cảnh sát 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết đã dũng cảm liều mình lao vào cứu cô và đám trẻ thoát khỏi vụ thảm sát trẻ em liên hoàn do hai kẻ b**n th** gây ra. Trong lúc chiến đấu bảo vệ bọn trẻ hắn bị một trong hai tên đó đâm dao vào bụng, chiếc áo phông kẻ sọc loang lổ màu đỏ sẫm trên bụng áo. Hai kẻ b**n th** kia biết đã bị cớm sờ gáy nên lập kế hoạch tẩu thoát. Trước khi đi bọn chúng bảo nhau bế cô đi cùng là bé gái trắng trẻo xinh xắn  nhất ở trong đám đó. Gần đây đã có… Bữa trưa cô mang cho hắn có cá, có rau đầy đủ chất dinh dưỡng. Khuynh Giao ngồi đối diện dương đôi mắt to tròn ngắm Tống Thần Vĩ  đang thành thật ăn cơm. Đúng như mọi người nói hắn rất nghiêm túc. Ở cục cảnh sát ngay cả khi ăn cũng không mang chút biểu cảm nào. Căn phòng lặng như tờ, nó tĩnh lặng đến mức Khuynh Giao có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cả hai người.Một lát sau, Khuynh Giao không chịu nổi nữa mới nghiêng đầu hỏi hắn:" Papa đồ ăn có ngon không vậy? "Tống Thần Vĩ nuốt xong miếng cơm trong miệng mới không nhanh không chậm trả lời cô:" Rất ngon."Khuynh Giao chớp mắt, cô biết nếu cô không hỏi tiếp Tống Vĩ Thần sẽ tiếp tục suy nghĩ đến công việc của mình. Cô khẽ thắc mắc tiếp:" Ngon thế nào? "Tống Thần Vĩ nhíu đôi chân mày rậm trầm tư suy nghĩ. Khuynh Giao chau mày đậm hơn cả hắn chờ đợi, ngon thế nào cũng không biết, rõ là đáng ghét. Khuynh Giao nhăn mày phồng má giận dỗi, thật đáng yêu. Tống Thần Vĩ nén cười cố ý suy nghĩ thật lâu trêu chọc cô.Khuynh Giao không kiên nhẫn hỏi lại lần nữa, hai tay đưa lên nhéo má hắn banh ra:" Ngon thế nào? Ngon thế nào hả? Nói mau.."Má của Tống Thần Vĩ biến dạng, hắn đưa tay kéo gáy cô lại gần sát. Khuynh Giao không kịp phản ứng, mặt đã đổ nhào ra phía trước. Gương mặt cô trắng nõn  phóng đại trước mắt hắn, Tống Thần Vĩ nhướn  người đặt lên môi mọng ướt của cô một nụ hôn phớt nhẹ.Tống Thần Vĩ đồng thời thì thầm vào tai cô:" Ngon giống  như A Giao nhà mình vậy."Cô lùi lại vành tai  đỏ bừng, chết bầm, hóa ra là đang trêu cô. Khuynh Giao  gắp thức ăn đầy vào bát hắn, miệng mắng:" Người và đồ ăn cũng so sánh được là sao? "Tống Thần Vĩ gật đầu ;" Có chứ, ngoài ra còn có thể thay thế thức ăn làm bữa chính nữa."Không biết xấu hổ! Cô co chân đạp chân hắn thật đau. Mấy chuyện như thế mà cũng có thể nói ở đây được. Nếu muốn nói cũng nên  đợi về nhà hẵng nói chứ.Ting Ting. Tiểu Ảnh đang nằm chơi game trên ghế thì nghe tiếng máy điện thoại báo tin nhắn.[ Tiểu Ảnh cậu có đó không? ]......[ Tiểu Ảnh cậu đâu rồi? ]Nàng lười nhác rep lại:[ Có chuyện gì không? ]Giang Dương hồi hộp nhắn tiếp:[ Mình dành thời gian ăn tối với mình được không? ]Tiểu Ảnh toan từ chối nhận thấy không tiện từ chối mãi lại đồng ý:[ Ok. Ở đâu mình sẽ tới? ]Giang Dương cười tươi rói gõ tiếp:[ Không. Mình sẽ tới đón cậu ][ Ok.]YEAHHH. Giang Dương suýt nữa hét lên sung sướng. Có lẽ nàng đã hết giận rồi..

Bữa trưa cô mang cho hắn có cá, có rau đầy đủ chất dinh dưỡng. Khuynh Giao ngồi đối diện dương đôi mắt to tròn ngắm Tống Thần Vĩ  đang thành thật ăn cơm. Đúng như mọi người nói hắn rất nghiêm túc. Ở cục cảnh sát ngay cả khi ăn cũng không mang chút biểu cảm nào. Căn phòng lặng như tờ, nó tĩnh lặng đến mức Khuynh Giao có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cả hai người.

Một lát sau, Khuynh Giao không chịu nổi nữa mới nghiêng đầu hỏi hắn:

" Papa đồ ăn có ngon không vậy? "

Tống Thần Vĩ nuốt xong miếng cơm trong miệng mới không nhanh không chậm trả lời cô:

" Rất ngon."

Khuynh Giao chớp mắt, cô biết nếu cô không hỏi tiếp Tống Vĩ Thần sẽ tiếp tục suy nghĩ đến công việc của mình. Cô khẽ thắc mắc tiếp:

" Ngon thế nào? "

Tống Thần Vĩ nhíu đôi chân mày rậm trầm tư suy nghĩ. Khuynh Giao chau mày đậm hơn cả hắn chờ đợi, ngon thế nào cũng không biết, rõ là đáng ghét. Khuynh Giao nhăn mày phồng má giận dỗi, thật đáng yêu. Tống Thần Vĩ nén cười cố ý suy nghĩ thật lâu trêu chọc cô.

Khuynh Giao không kiên nhẫn hỏi lại lần nữa, hai tay đưa lên nhéo má hắn banh ra:

" Ngon thế nào? Ngon thế nào hả? Nói mau.."

Má của Tống Thần Vĩ biến dạng, hắn đưa tay kéo gáy cô lại gần sát. Khuynh Giao không kịp phản ứng, mặt đã đổ nhào ra phía trước. Gương mặt cô trắng nõn  phóng đại trước mắt hắn, Tống Thần Vĩ nhướn  người đặt lên môi mọng ướt của cô một nụ hôn phớt nhẹ.

Tống Thần Vĩ đồng thời thì thầm vào tai cô:

" Ngon giống  như A Giao nhà mình vậy."

Cô lùi lại vành tai  đỏ bừng, chết bầm, hóa ra là đang trêu cô. Khuynh Giao  gắp thức ăn đầy vào bát hắn, miệng mắng:

" Người và đồ ăn cũng so sánh được là sao? "

Tống Thần Vĩ gật đầu ;

" Có chứ, ngoài ra còn có thể thay thế thức ăn làm bữa chính nữa."

Không biết xấu hổ! Cô co chân đạp chân hắn thật đau. Mấy chuyện như thế mà cũng có thể nói ở đây được. Nếu muốn nói cũng nên  đợi về nhà hẵng nói chứ.

Ting Ting. Tiểu Ảnh đang nằm chơi game trên ghế thì nghe tiếng máy điện thoại báo tin nhắn.

[ Tiểu Ảnh cậu có đó không? ]

......

[ Tiểu Ảnh cậu đâu rồi? ]

Nàng lười nhác rep lại:

[ Có chuyện gì không? ]

Giang Dương hồi hộp nhắn tiếp:

[ Mình dành thời gian ăn tối với mình được không? ]

Tiểu Ảnh toan từ chối nhận thấy không tiện từ chối mãi lại đồng ý:

[ Ok. Ở đâu mình sẽ tới? ]

Giang Dương cười tươi rói gõ tiếp:

[ Không. Mình sẽ tới đón cậu ]

[ Ok.]

YEAHHH. Giang Dương suýt nữa hét lên sung sướng. Có lẽ nàng đã hết giận rồi..

Hành Trình Chinh Phục Papa Lạnh LùngTác giả: Khả Anh ĐỗNgốc tử mới đi yêu người không nên yêu - đó là câu nói của Tiểu Ảnh dành cho cô. Nàng và cô thân nhau từ thuở còn học mẫu giáo, cô dạy nàng học hát và nàng chỉ cô tập viết. Tính sơ sơ cũng ngót nghét gần 13 năm chung trường. Hai người rất thân nhau. Nên từ chuyện bé đến chuyện lớn của bản thân cô đều đem ra tâm sự cho Tiểu Ảnh hết. Kể cả chuyện cô yêu ba nuôi của chính mình. Lại nói đến ba cô. Hắn tên Tống Thần Vĩ hiện tại đang là cục trưởng cục cảnh sát. 13 năm trước, khi hắn còn là một cậu sinh viên trường học viện cảnh sát 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết đã dũng cảm liều mình lao vào cứu cô và đám trẻ thoát khỏi vụ thảm sát trẻ em liên hoàn do hai kẻ b**n th** gây ra. Trong lúc chiến đấu bảo vệ bọn trẻ hắn bị một trong hai tên đó đâm dao vào bụng, chiếc áo phông kẻ sọc loang lổ màu đỏ sẫm trên bụng áo. Hai kẻ b**n th** kia biết đã bị cớm sờ gáy nên lập kế hoạch tẩu thoát. Trước khi đi bọn chúng bảo nhau bế cô đi cùng là bé gái trắng trẻo xinh xắn  nhất ở trong đám đó. Gần đây đã có… Bữa trưa cô mang cho hắn có cá, có rau đầy đủ chất dinh dưỡng. Khuynh Giao ngồi đối diện dương đôi mắt to tròn ngắm Tống Thần Vĩ  đang thành thật ăn cơm. Đúng như mọi người nói hắn rất nghiêm túc. Ở cục cảnh sát ngay cả khi ăn cũng không mang chút biểu cảm nào. Căn phòng lặng như tờ, nó tĩnh lặng đến mức Khuynh Giao có thể nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cả hai người.Một lát sau, Khuynh Giao không chịu nổi nữa mới nghiêng đầu hỏi hắn:" Papa đồ ăn có ngon không vậy? "Tống Thần Vĩ nuốt xong miếng cơm trong miệng mới không nhanh không chậm trả lời cô:" Rất ngon."Khuynh Giao chớp mắt, cô biết nếu cô không hỏi tiếp Tống Vĩ Thần sẽ tiếp tục suy nghĩ đến công việc của mình. Cô khẽ thắc mắc tiếp:" Ngon thế nào? "Tống Thần Vĩ nhíu đôi chân mày rậm trầm tư suy nghĩ. Khuynh Giao chau mày đậm hơn cả hắn chờ đợi, ngon thế nào cũng không biết, rõ là đáng ghét. Khuynh Giao nhăn mày phồng má giận dỗi, thật đáng yêu. Tống Thần Vĩ nén cười cố ý suy nghĩ thật lâu trêu chọc cô.Khuynh Giao không kiên nhẫn hỏi lại lần nữa, hai tay đưa lên nhéo má hắn banh ra:" Ngon thế nào? Ngon thế nào hả? Nói mau.."Má của Tống Thần Vĩ biến dạng, hắn đưa tay kéo gáy cô lại gần sát. Khuynh Giao không kịp phản ứng, mặt đã đổ nhào ra phía trước. Gương mặt cô trắng nõn  phóng đại trước mắt hắn, Tống Thần Vĩ nhướn  người đặt lên môi mọng ướt của cô một nụ hôn phớt nhẹ.Tống Thần Vĩ đồng thời thì thầm vào tai cô:" Ngon giống  như A Giao nhà mình vậy."Cô lùi lại vành tai  đỏ bừng, chết bầm, hóa ra là đang trêu cô. Khuynh Giao  gắp thức ăn đầy vào bát hắn, miệng mắng:" Người và đồ ăn cũng so sánh được là sao? "Tống Thần Vĩ gật đầu ;" Có chứ, ngoài ra còn có thể thay thế thức ăn làm bữa chính nữa."Không biết xấu hổ! Cô co chân đạp chân hắn thật đau. Mấy chuyện như thế mà cũng có thể nói ở đây được. Nếu muốn nói cũng nên  đợi về nhà hẵng nói chứ.Ting Ting. Tiểu Ảnh đang nằm chơi game trên ghế thì nghe tiếng máy điện thoại báo tin nhắn.[ Tiểu Ảnh cậu có đó không? ]......[ Tiểu Ảnh cậu đâu rồi? ]Nàng lười nhác rep lại:[ Có chuyện gì không? ]Giang Dương hồi hộp nhắn tiếp:[ Mình dành thời gian ăn tối với mình được không? ]Tiểu Ảnh toan từ chối nhận thấy không tiện từ chối mãi lại đồng ý:[ Ok. Ở đâu mình sẽ tới? ]Giang Dương cười tươi rói gõ tiếp:[ Không. Mình sẽ tới đón cậu ][ Ok.]YEAHHH. Giang Dương suýt nữa hét lên sung sướng. Có lẽ nàng đã hết giận rồi..

Chương 13