Mỗi người sinh ra trên thế gian này đều có số phận của riêng mình. Lưu Giản Nhi và Lưu Giản Nhược cũng vậy, cô và chị là hai đứa trẻ song sinh. Giản Nhi và Giản Nhược từ gương mặt đến dáng vẻ đều giống nhau như đúc. Và đều bị bố mẹ bỏ rơi. Trại trẻ mồ côi nơi cô cùng chị gái Giản Nhược lớn lên. Khác với cô - Lưu Giản Nhi ngốc nghếch, Lưu Giản Nhược rất thông minh. Chị cô luôn nói phải thể hiện thật tốt để được nhà tốt nhận nuôi. Ngày đó cuối cùng cũng đến. Tổng giám đốc Cố nhìn trúng chị cô - Giản Nhược, họ rất yêu quý Lưu Giản Nhược và hứa sẽ nhận chị cô về nuôi. Giản Nhi ngơ ngác nhìn chị: " Chị Giản Nhược chị sắp đi thật sao? " Lưu Giản Nhược xoa đầu em gái, nhe răng cười tươi rói: " Đúng thế, Giản Nhi ở lại nhớ ngoan. Chị về nhà tốt sẽ gửi quà cho em." Cô ngoan ngoãn gật đầu. Không ngờ, ngay lúc đó Cố phu nhân đến người bà nhìn trúng lại là Lưu Giản Nhi. Hi vọng lớn lao rồi thất vọng nặng nề đã khiến cho tâm hồn của một đứa trẻ như Lưu Giản Nhược bị tổn thương, đứa trẻ đó đã cố…
Chương 6
Song Sinh: Ác Quỷ Hay Thiên Thần?Tác giả: Khả Anh ĐỗMỗi người sinh ra trên thế gian này đều có số phận của riêng mình. Lưu Giản Nhi và Lưu Giản Nhược cũng vậy, cô và chị là hai đứa trẻ song sinh. Giản Nhi và Giản Nhược từ gương mặt đến dáng vẻ đều giống nhau như đúc. Và đều bị bố mẹ bỏ rơi. Trại trẻ mồ côi nơi cô cùng chị gái Giản Nhược lớn lên. Khác với cô - Lưu Giản Nhi ngốc nghếch, Lưu Giản Nhược rất thông minh. Chị cô luôn nói phải thể hiện thật tốt để được nhà tốt nhận nuôi. Ngày đó cuối cùng cũng đến. Tổng giám đốc Cố nhìn trúng chị cô - Giản Nhược, họ rất yêu quý Lưu Giản Nhược và hứa sẽ nhận chị cô về nuôi. Giản Nhi ngơ ngác nhìn chị: " Chị Giản Nhược chị sắp đi thật sao? " Lưu Giản Nhược xoa đầu em gái, nhe răng cười tươi rói: " Đúng thế, Giản Nhi ở lại nhớ ngoan. Chị về nhà tốt sẽ gửi quà cho em." Cô ngoan ngoãn gật đầu. Không ngờ, ngay lúc đó Cố phu nhân đến người bà nhìn trúng lại là Lưu Giản Nhi. Hi vọng lớn lao rồi thất vọng nặng nề đã khiến cho tâm hồn của một đứa trẻ như Lưu Giản Nhược bị tổn thương, đứa trẻ đó đã cố… Rất nhiều người từ quản gia đến vú nuôi đều xua đuổi chị. Họ đều là người chăm sóc Giản Nhược từ nhỏ đến lớn, mặc chị khóc lóc giải thích ra sao họ vẫn tiếp tục tuôn ra những lời nói gây tổn thương chị." Cô cút đi! "" Cô là kẻ nói dối! "" Từ nay về sau cô không còn là cô hai nhà họ Cố nữa. Cút về nơi mạt rệp tăm tối của cô đi! "Giản Nhược quay cuồng lắc đầu bịt tai:" Không phải, không phải như vậy.. tôi là Lưu Giản Nhi "Dứt lời, Giản Nhi bước đến trong bộ trang phục công sở của chị, làm kiểu tóc giống chị. Cô cao ngạo khoanh tay:" Chị à , mãi mãi chị cũng không thể là em được đâu. LƯU GIẢN NHI MỚI LÀ TÊN CỦA EM."Giản Nhược khóc hết nước mắt. Chị đưa mắt xung quanh tìm anh. Tìm một hồi cũng thấy, Cố Thừa Phong đứng đó trong trang phục thường ngày. Giản Nhược toan chạy đến bên anh cầu cứu thì nhìn thấy con ngươi nâu đậm rất đỗi thất vọng. Có lẽ anh rất thất vọng vì chị.Không ngờ ngay lúc đó Giản Nhi bước đến khoác tay anh:" Thừa Phong, chúng ta đi thôi.."Anh đi thật bỏ lại chị trong nỗi cô đơn tuyệt vọng." KHÔNGGGGGGGG "Giản Nhược choàng tỉnh giấc, bao nhiêu là mồ hôi nước mắt dính đầy mặt chị. Cơn ác mộng này khiến tim Giản Nhược quá đỗi đau đớn - tim như bị bóp nghẹt. Mảng chăn trong tầm tay bị chị nhàu đến nát, Giản Nhược nghiến răng th* d*c:" Lưu Giản Nhi - là cô muốn cướp hết mọi thứ của tôi trước. Sau này, dù có chuyện gì cô cũng đừng trách tôi."Cố Thừa Vân đi chơi cùng đám bạn gái về khuya chợt nghe thấy tiếng hét từ phòng Giản Nhược, hắn vội vàng chạy lên. Cánh cửa phòng chị mở toang ra:" Krystal! Em không sao chứ? "Chị dương ánh mắt sợ hãi nhìn ra. Hắn vội vã choàng tay ôm lấy chị khỏi bóng đêm, Giản Nhược trong vòng tay hắn run rẩy:" Anh.. "Cố Thừa Vân xoa đầu chị trấn an:" Đừng sợ, chỉ là mơ thôi."Giản Nhược dúi vào lòng hắn, trong một lúc đau buồn nhất chị đã nói ra nỗi lòng mình:" Em sợ lắm. Em là kẻ nói dối.."Cố Thừa Vân cười nhẹ:" Thì sao chứ? dù em có nói dối thế nào đi nữa thì trong lòng anh, em vẫn luôn là Krystal- em gái tài giỏi nhất của anh."
Rất nhiều người từ quản gia đến vú nuôi đều xua đuổi chị. Họ đều là người chăm sóc Giản Nhược từ nhỏ đến lớn, mặc chị khóc lóc giải thích ra sao họ vẫn tiếp tục tuôn ra những lời nói gây tổn thương chị.
" Cô cút đi! "
" Cô là kẻ nói dối! "
" Từ nay về sau cô không còn là cô hai nhà họ Cố nữa. Cút về nơi mạt rệp tăm tối của cô đi! "
Giản Nhược quay cuồng lắc đầu bịt tai:
" Không phải, không phải như vậy.. tôi là Lưu Giản Nhi "
Dứt lời, Giản Nhi bước đến trong bộ trang phục công sở của chị, làm kiểu tóc giống chị. Cô cao ngạo khoanh tay:
" Chị à , mãi mãi chị cũng không thể là em được đâu. LƯU GIẢN NHI MỚI LÀ TÊN CỦA EM."
Giản Nhược khóc hết nước mắt. Chị đưa mắt xung quanh tìm anh. Tìm một hồi cũng thấy, Cố Thừa Phong đứng đó trong trang phục thường ngày. Giản Nhược toan chạy đến bên anh cầu cứu thì nhìn thấy con ngươi nâu đậm rất đỗi thất vọng. Có lẽ anh rất thất vọng vì chị.
Không ngờ ngay lúc đó Giản Nhi bước đến khoác tay anh:
" Thừa Phong, chúng ta đi thôi.."
Anh đi thật bỏ lại chị trong nỗi cô đơn tuyệt vọng.
" KHÔNGGGGGGGG "
Giản Nhược choàng tỉnh giấc, bao nhiêu là mồ hôi nước mắt dính đầy mặt chị. Cơn ác mộng này khiến tim Giản Nhược quá đỗi đau đớn - tim như bị bóp nghẹt. Mảng chăn trong tầm tay bị chị nhàu đến nát, Giản Nhược nghiến răng th* d*c:
" Lưu Giản Nhi - là cô muốn cướp hết mọi thứ của tôi trước. Sau này, dù có chuyện gì cô cũng đừng trách tôi."
Cố Thừa Vân đi chơi cùng đám bạn gái về khuya chợt nghe thấy tiếng hét từ phòng Giản Nhược, hắn vội vàng chạy lên. Cánh cửa phòng chị mở toang ra:
" Krystal! Em không sao chứ? "
Chị dương ánh mắt sợ hãi nhìn ra. Hắn vội vã choàng tay ôm lấy chị khỏi bóng đêm, Giản Nhược trong vòng tay hắn run rẩy:
" Anh.. "
Cố Thừa Vân xoa đầu chị trấn an:
" Đừng sợ, chỉ là mơ thôi."
Giản Nhược dúi vào lòng hắn, trong một lúc đau buồn nhất chị đã nói ra nỗi lòng mình:
" Em sợ lắm. Em là kẻ nói dối.."
Cố Thừa Vân cười nhẹ:
" Thì sao chứ? dù em có nói dối thế nào đi nữa thì trong lòng anh, em vẫn luôn là Krystal- em gái tài giỏi nhất của anh."
Song Sinh: Ác Quỷ Hay Thiên Thần?Tác giả: Khả Anh ĐỗMỗi người sinh ra trên thế gian này đều có số phận của riêng mình. Lưu Giản Nhi và Lưu Giản Nhược cũng vậy, cô và chị là hai đứa trẻ song sinh. Giản Nhi và Giản Nhược từ gương mặt đến dáng vẻ đều giống nhau như đúc. Và đều bị bố mẹ bỏ rơi. Trại trẻ mồ côi nơi cô cùng chị gái Giản Nhược lớn lên. Khác với cô - Lưu Giản Nhi ngốc nghếch, Lưu Giản Nhược rất thông minh. Chị cô luôn nói phải thể hiện thật tốt để được nhà tốt nhận nuôi. Ngày đó cuối cùng cũng đến. Tổng giám đốc Cố nhìn trúng chị cô - Giản Nhược, họ rất yêu quý Lưu Giản Nhược và hứa sẽ nhận chị cô về nuôi. Giản Nhi ngơ ngác nhìn chị: " Chị Giản Nhược chị sắp đi thật sao? " Lưu Giản Nhược xoa đầu em gái, nhe răng cười tươi rói: " Đúng thế, Giản Nhi ở lại nhớ ngoan. Chị về nhà tốt sẽ gửi quà cho em." Cô ngoan ngoãn gật đầu. Không ngờ, ngay lúc đó Cố phu nhân đến người bà nhìn trúng lại là Lưu Giản Nhi. Hi vọng lớn lao rồi thất vọng nặng nề đã khiến cho tâm hồn của một đứa trẻ như Lưu Giản Nhược bị tổn thương, đứa trẻ đó đã cố… Rất nhiều người từ quản gia đến vú nuôi đều xua đuổi chị. Họ đều là người chăm sóc Giản Nhược từ nhỏ đến lớn, mặc chị khóc lóc giải thích ra sao họ vẫn tiếp tục tuôn ra những lời nói gây tổn thương chị." Cô cút đi! "" Cô là kẻ nói dối! "" Từ nay về sau cô không còn là cô hai nhà họ Cố nữa. Cút về nơi mạt rệp tăm tối của cô đi! "Giản Nhược quay cuồng lắc đầu bịt tai:" Không phải, không phải như vậy.. tôi là Lưu Giản Nhi "Dứt lời, Giản Nhi bước đến trong bộ trang phục công sở của chị, làm kiểu tóc giống chị. Cô cao ngạo khoanh tay:" Chị à , mãi mãi chị cũng không thể là em được đâu. LƯU GIẢN NHI MỚI LÀ TÊN CỦA EM."Giản Nhược khóc hết nước mắt. Chị đưa mắt xung quanh tìm anh. Tìm một hồi cũng thấy, Cố Thừa Phong đứng đó trong trang phục thường ngày. Giản Nhược toan chạy đến bên anh cầu cứu thì nhìn thấy con ngươi nâu đậm rất đỗi thất vọng. Có lẽ anh rất thất vọng vì chị.Không ngờ ngay lúc đó Giản Nhi bước đến khoác tay anh:" Thừa Phong, chúng ta đi thôi.."Anh đi thật bỏ lại chị trong nỗi cô đơn tuyệt vọng." KHÔNGGGGGGGG "Giản Nhược choàng tỉnh giấc, bao nhiêu là mồ hôi nước mắt dính đầy mặt chị. Cơn ác mộng này khiến tim Giản Nhược quá đỗi đau đớn - tim như bị bóp nghẹt. Mảng chăn trong tầm tay bị chị nhàu đến nát, Giản Nhược nghiến răng th* d*c:" Lưu Giản Nhi - là cô muốn cướp hết mọi thứ của tôi trước. Sau này, dù có chuyện gì cô cũng đừng trách tôi."Cố Thừa Vân đi chơi cùng đám bạn gái về khuya chợt nghe thấy tiếng hét từ phòng Giản Nhược, hắn vội vàng chạy lên. Cánh cửa phòng chị mở toang ra:" Krystal! Em không sao chứ? "Chị dương ánh mắt sợ hãi nhìn ra. Hắn vội vã choàng tay ôm lấy chị khỏi bóng đêm, Giản Nhược trong vòng tay hắn run rẩy:" Anh.. "Cố Thừa Vân xoa đầu chị trấn an:" Đừng sợ, chỉ là mơ thôi."Giản Nhược dúi vào lòng hắn, trong một lúc đau buồn nhất chị đã nói ra nỗi lòng mình:" Em sợ lắm. Em là kẻ nói dối.."Cố Thừa Vân cười nhẹ:" Thì sao chứ? dù em có nói dối thế nào đi nữa thì trong lòng anh, em vẫn luôn là Krystal- em gái tài giỏi nhất của anh."