"có ai không?có thể cho tôi trú mưa đến sáng được không?" Bộ dạng của cô ướt sũng bước vào Cô-Từ Kim Yến,là tiểu thuyết gia nổi tiếng nhưng luôn ẩn danh Dạo này do cô bí ý tưởng,cô đành lên núi ngắm những bông hoa và bầu không khí,nhưng không may đi được một lúc thì lại đổ mưa,làm cô phải chạy tìm chỗ trú,cũng may tìm được cái lâu đài to lớn này..mà kì lạ thật,ở phía sau thành phố lại có lâu đài sao? Cô đẩy cửa bước vào,cả người đã ướt sũng và bây giờ rất lạnh..cô không chịu ướt lâu được,không cô chết mất! "có ai..."Cô đang đi vài bước thì... Xạch xạch!súng chĩa vào cô "Cô là ai?Sao lại vô đây......"một giọng nói lạnh lùng không khác gì băng đá "Tôi..tôi..."Cô hoảng sợ ngất đi,không phải do ngất,mà cô bị ướt đã 30p để đi tìm chỗ trú mưa ở đây Hắn đưa tay đỡ lấy cô,gương mặt thật xinh đẹp,đôi môi mềm mại,nhưng vì lạnh đã làm tái nhợt đi Hắn cau mày nhìn gương mặt cô,sao nó làm..tim hắn lệch 1 nhịp,rất giống...em gái hắn! Quản gia lúc này đi tới,thấy cô nằm trong tay hắn thì rùng mình,…
Chương 3: Cuộc Sống Mới
Bắn! Bắn Đi, Trái Tim Em Này!Tác giả: Nhược Hạ Miễu"có ai không?có thể cho tôi trú mưa đến sáng được không?" Bộ dạng của cô ướt sũng bước vào Cô-Từ Kim Yến,là tiểu thuyết gia nổi tiếng nhưng luôn ẩn danh Dạo này do cô bí ý tưởng,cô đành lên núi ngắm những bông hoa và bầu không khí,nhưng không may đi được một lúc thì lại đổ mưa,làm cô phải chạy tìm chỗ trú,cũng may tìm được cái lâu đài to lớn này..mà kì lạ thật,ở phía sau thành phố lại có lâu đài sao? Cô đẩy cửa bước vào,cả người đã ướt sũng và bây giờ rất lạnh..cô không chịu ướt lâu được,không cô chết mất! "có ai..."Cô đang đi vài bước thì... Xạch xạch!súng chĩa vào cô "Cô là ai?Sao lại vô đây......"một giọng nói lạnh lùng không khác gì băng đá "Tôi..tôi..."Cô hoảng sợ ngất đi,không phải do ngất,mà cô bị ướt đã 30p để đi tìm chỗ trú mưa ở đây Hắn đưa tay đỡ lấy cô,gương mặt thật xinh đẹp,đôi môi mềm mại,nhưng vì lạnh đã làm tái nhợt đi Hắn cau mày nhìn gương mặt cô,sao nó làm..tim hắn lệch 1 nhịp,rất giống...em gái hắn! Quản gia lúc này đi tới,thấy cô nằm trong tay hắn thì rùng mình,… Từ đêm đó,cô và hắn cùng sống chung,cô muốn ở phòng khác,lại bị hắn lôi lại,bảo phải ở phòng mình,còn bản thân hắn lại ngủ ở sofa. Nhiều lúc cô muốn nói với hắn là! Đồ b*nh h**n! Tên này loạn thần kinh rồi!Như thường ngày,cô ở trong phòng hắn,mượn máy tính của hắn ngồi viết truyệnHắn thì thường rất khuya mới về nhà,cứ thấy cảnh tượng cafê thì đầy phòng,cả bánh mì nữa! Cô thì gật gật gù gù trên bànHắn chỉ biết thở dài,đã ở 1tháng,mà cô vẫn vậy,bị hắn mắng mãi mà không bao giờ sửa được mà!Ngày nào hắn cũng về nhà,tuy là rất khuya! Nhưng vẫn chăm sóc cô đều đặn,hắn muốn cô ở mãi bên mình..Vì cô giống em gái hắn! Rất giống!Ở với hắn một tháng,cô cũng chả mấy quan tâm,chỉ ngồi nhớ tới mấy cây súng anh và hắb! Hai cây súng đó là khẩu súng lục,nhưng tại sao hai tên đó lại có chứ? Xã hội đen sao? Mà thôi,cô thích ở đây quá,yên tĩnh thật!Đêm nào cũng như đêm nào,cô thức khuya,hắn về trễHôm nay có hơi khó chịu,hỏi quản gia sân thượng ở đâu rồi đi lên đó ngắm saoLên tới nơi cô thở hổn hẻn,ôi trời ạ! Cái lâu đài như gì á,cao quá..Làm cô mệt chết đượcĐang ngồi thở hồng hộc thì anh đi lên"Cô lên đây làm gì?"Anh bỗng hỏiCô hừ hự quay người sang,trả lời"Ngắm sao!""Ồ,ngồi chung chứ?"Anh hỏi"Ừ,mà có súng không đấy?"Cô cau mày hỏi"Không,yên tâm đi"Anh kéo cô ngồi cạnh mình"Nghe nói cô đang ở đây,có tốt không?"Anh hỏi"Tốt,cuộc sống mới này rất thích hợp với tôi"Cô vừa ngắm sao vừa nói"Ừm..Cô không sợ súng sao?""Mẹ tôi..Đã chết vì bị bắn đấy,nên tôi đã học cách không sợ súng đấy!" Hai mắt cô u buồn nói"Xin lỗi!"Anh nhìn đôi mắt cô nói,nó rất buồn!Bỗng hắn đanh lên gầm gừ khi thấy cô ngồi cùng anh"Kim Yến,về phòng ngủ đi!"Còn~Miễu🐾~
Từ đêm đó,cô và hắn cùng sống chung,cô muốn ở phòng khác,lại bị hắn lôi lại,bảo phải ở phòng mình,còn bản thân hắn lại ngủ ở sofa. Nhiều lúc cô muốn nói với hắn là! Đồ b*nh h**n! Tên này loạn thần kinh rồi!
Như thường ngày,cô ở trong phòng hắn,mượn máy tính của hắn ngồi viết truyện
Hắn thì thường rất khuya mới về nhà,cứ thấy cảnh tượng cafê thì đầy phòng,cả bánh mì nữa! Cô thì gật gật gù gù trên bàn
Hắn chỉ biết thở dài,đã ở 1tháng,mà cô vẫn vậy,bị hắn mắng mãi mà không bao giờ sửa được mà!
Ngày nào hắn cũng về nhà,tuy là rất khuya! Nhưng vẫn chăm sóc cô đều đặn,hắn muốn cô ở mãi bên mình..Vì cô giống em gái hắn! Rất giống!
Ở với hắn một tháng,cô cũng chả mấy quan tâm,chỉ ngồi nhớ tới mấy cây súng anh và hắb! Hai cây súng đó là khẩu súng lục,nhưng tại sao hai tên đó lại có chứ? Xã hội đen sao? Mà thôi,cô thích ở đây quá,yên tĩnh thật!
Đêm nào cũng như đêm nào,cô thức khuya,hắn về trễ
Hôm nay có hơi khó chịu,hỏi quản gia sân thượng ở đâu rồi đi lên đó ngắm sao
Lên tới nơi cô thở hổn hẻn,ôi trời ạ! Cái lâu đài như gì á,cao quá..Làm cô mệt chết được
Đang ngồi thở hồng hộc thì anh đi lên
"Cô lên đây làm gì?"Anh bỗng hỏi
Cô hừ hự quay người sang,trả lời
"Ngắm sao!"
"Ồ,ngồi chung chứ?"Anh hỏi
"Ừ,mà có súng không đấy?"Cô cau mày hỏi
"Không,yên tâm đi"Anh kéo cô ngồi cạnh mình
"Nghe nói cô đang ở đây,có tốt không?"Anh hỏi
"Tốt,cuộc sống mới này rất thích hợp với tôi"Cô vừa ngắm sao vừa nói
"Ừm..Cô không sợ súng sao?"
"Mẹ tôi..Đã chết vì bị bắn đấy,nên tôi đã học cách không sợ súng đấy!" Hai mắt cô u buồn nói
"Xin lỗi!"Anh nhìn đôi mắt cô nói,nó rất buồn!
Bỗng hắn đanh lên gầm gừ khi thấy cô ngồi cùng anh
"Kim Yến,về phòng ngủ đi!"
Còn
~Miễu🐾~
Bắn! Bắn Đi, Trái Tim Em Này!Tác giả: Nhược Hạ Miễu"có ai không?có thể cho tôi trú mưa đến sáng được không?" Bộ dạng của cô ướt sũng bước vào Cô-Từ Kim Yến,là tiểu thuyết gia nổi tiếng nhưng luôn ẩn danh Dạo này do cô bí ý tưởng,cô đành lên núi ngắm những bông hoa và bầu không khí,nhưng không may đi được một lúc thì lại đổ mưa,làm cô phải chạy tìm chỗ trú,cũng may tìm được cái lâu đài to lớn này..mà kì lạ thật,ở phía sau thành phố lại có lâu đài sao? Cô đẩy cửa bước vào,cả người đã ướt sũng và bây giờ rất lạnh..cô không chịu ướt lâu được,không cô chết mất! "có ai..."Cô đang đi vài bước thì... Xạch xạch!súng chĩa vào cô "Cô là ai?Sao lại vô đây......"một giọng nói lạnh lùng không khác gì băng đá "Tôi..tôi..."Cô hoảng sợ ngất đi,không phải do ngất,mà cô bị ướt đã 30p để đi tìm chỗ trú mưa ở đây Hắn đưa tay đỡ lấy cô,gương mặt thật xinh đẹp,đôi môi mềm mại,nhưng vì lạnh đã làm tái nhợt đi Hắn cau mày nhìn gương mặt cô,sao nó làm..tim hắn lệch 1 nhịp,rất giống...em gái hắn! Quản gia lúc này đi tới,thấy cô nằm trong tay hắn thì rùng mình,… Từ đêm đó,cô và hắn cùng sống chung,cô muốn ở phòng khác,lại bị hắn lôi lại,bảo phải ở phòng mình,còn bản thân hắn lại ngủ ở sofa. Nhiều lúc cô muốn nói với hắn là! Đồ b*nh h**n! Tên này loạn thần kinh rồi!Như thường ngày,cô ở trong phòng hắn,mượn máy tính của hắn ngồi viết truyệnHắn thì thường rất khuya mới về nhà,cứ thấy cảnh tượng cafê thì đầy phòng,cả bánh mì nữa! Cô thì gật gật gù gù trên bànHắn chỉ biết thở dài,đã ở 1tháng,mà cô vẫn vậy,bị hắn mắng mãi mà không bao giờ sửa được mà!Ngày nào hắn cũng về nhà,tuy là rất khuya! Nhưng vẫn chăm sóc cô đều đặn,hắn muốn cô ở mãi bên mình..Vì cô giống em gái hắn! Rất giống!Ở với hắn một tháng,cô cũng chả mấy quan tâm,chỉ ngồi nhớ tới mấy cây súng anh và hắb! Hai cây súng đó là khẩu súng lục,nhưng tại sao hai tên đó lại có chứ? Xã hội đen sao? Mà thôi,cô thích ở đây quá,yên tĩnh thật!Đêm nào cũng như đêm nào,cô thức khuya,hắn về trễHôm nay có hơi khó chịu,hỏi quản gia sân thượng ở đâu rồi đi lên đó ngắm saoLên tới nơi cô thở hổn hẻn,ôi trời ạ! Cái lâu đài như gì á,cao quá..Làm cô mệt chết đượcĐang ngồi thở hồng hộc thì anh đi lên"Cô lên đây làm gì?"Anh bỗng hỏiCô hừ hự quay người sang,trả lời"Ngắm sao!""Ồ,ngồi chung chứ?"Anh hỏi"Ừ,mà có súng không đấy?"Cô cau mày hỏi"Không,yên tâm đi"Anh kéo cô ngồi cạnh mình"Nghe nói cô đang ở đây,có tốt không?"Anh hỏi"Tốt,cuộc sống mới này rất thích hợp với tôi"Cô vừa ngắm sao vừa nói"Ừm..Cô không sợ súng sao?""Mẹ tôi..Đã chết vì bị bắn đấy,nên tôi đã học cách không sợ súng đấy!" Hai mắt cô u buồn nói"Xin lỗi!"Anh nhìn đôi mắt cô nói,nó rất buồn!Bỗng hắn đanh lên gầm gừ khi thấy cô ngồi cùng anh"Kim Yến,về phòng ngủ đi!"Còn~Miễu🐾~