Tác giả:

Một ngày đẹp trời tại thành phố X, có một đôi nam nữ đang cùng nhau đi dạo bên dòng sông. Chợt người con trai lên tiếng: “ Tử Di! Em không sợ nguy hiểm khi ở bên anh sao? “ “Không... em không sợ! Chỉ cần được ở bên cạnh anh...em không sợ gì cả! “ - cô gái tựa đầu vào vai chàng trai. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Cô gái tên là Hạ Tử Di, là một bác sĩ thực tập. Cô vừa tròn 22 tuổi, gia đình thuộc diện trung lưu không giàu có. Chàng trai chính là Lưu Minh một ông trùm trong thế giới ngầm. Anh lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng chỉ dịu dàng khi ở bên cạnh cô. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tại một công ty lớn ở thành phố X. “Chủ tịch! Đã điều tra xong! “-một vệ sĩ mặc áo đen nói. “Nói! “-giọng nói lạnh lùng đầy uy quyền vang lên. “Điểm yếu của Lưu Minh là người phụ nữ của hắn?... Hạ Tử Di!” “Hạ Tử Di!”-giọng nói lạnh lùng pha chút ngạc nhiên. -một nụ cười quỷ dị được vẽ lên. “Cho người mời Hạ Minh Lâm tới đây! “ “Dạ... chủ tịch! “-người đàn ông áo đen tuân lệnh quay đi. Chủ tịch uy quyền ở phía…

Chương 29: Tiếng khóc trong đêm

Bảo Bối Của Chủ TịchTác giả: Oh SehunMột ngày đẹp trời tại thành phố X, có một đôi nam nữ đang cùng nhau đi dạo bên dòng sông. Chợt người con trai lên tiếng: “ Tử Di! Em không sợ nguy hiểm khi ở bên anh sao? “ “Không... em không sợ! Chỉ cần được ở bên cạnh anh...em không sợ gì cả! “ - cô gái tựa đầu vào vai chàng trai. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Cô gái tên là Hạ Tử Di, là một bác sĩ thực tập. Cô vừa tròn 22 tuổi, gia đình thuộc diện trung lưu không giàu có. Chàng trai chính là Lưu Minh một ông trùm trong thế giới ngầm. Anh lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng chỉ dịu dàng khi ở bên cạnh cô. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tại một công ty lớn ở thành phố X. “Chủ tịch! Đã điều tra xong! “-một vệ sĩ mặc áo đen nói. “Nói! “-giọng nói lạnh lùng đầy uy quyền vang lên. “Điểm yếu của Lưu Minh là người phụ nữ của hắn?... Hạ Tử Di!” “Hạ Tử Di!”-giọng nói lạnh lùng pha chút ngạc nhiên. -một nụ cười quỷ dị được vẽ lên. “Cho người mời Hạ Minh Lâm tới đây! “ “Dạ... chủ tịch! “-người đàn ông áo đen tuân lệnh quay đi. Chủ tịch uy quyền ở phía… "Tử Yên.... Anh muốn gặp em!""Sao anh gọi trễ như vậy? Có chuyện gì à?" Hạ Tử Yên mãi suy nghĩ về chuyện của Hạ Tử Di nên không ngủ được."Anh đang ở trước nhà em! Em ra đi....""Sao?? Anh ở trước nhà tôi?" Hạ Tử Yên ngạc nhiên."Em ra gặp anh được không? ""Thôi được rồi..... Tôi ra liền! " cô bước xuống giường khoác thêm một cái áo rồi lén mở cửa đi ra ngoài.Thấy Hạ Tử đi ra, anh vội vàng chạy đến ôm cô vào lòng."Anh...anh sao vậy? " Bất ngờ bị ôm chặt khiến mặt cô đỏ ửng."Anh nhớ em""Ờ....anh..." Anh ấy bị làm sao vậy?Nửa đêm chạy đến chỉ là để nói nhớ cô?"Vào trong xe đi.....anh có chuyện muốn nói với em!" Dương Hiểu Phàm buông cô ra rồi kéo cô vào trong xe.----Trong xe----"Có chuyện gì vậy? ""Em....có đồng ý làm bạn gái anh không? ""Tôi...." cô không biết mình nên trả lời anh như thế nào."Em không thích anh sao?" Trên gương mặt anh hiện lên vẻ thất vọng."Không phải..... Em.....cũng....thích..anh!" cô ấp úng nhưng cũng nói ra được."Thật không? ""...." cô chỉ gật đầu.  Rồi một nụ hôn ập đến làm Hạ Tử Yên hơi bất ngờ nhưng rồi vẫn không phản kháng mà đáp trả.~~~~*~~~~Đã sắp 1 giờ đêm nhưng Hạ Tử Di một chút cũng không cảm thấy buồn ngủ. Trưa hôm nay khi anh rời khỏi nhà cô nổi giận trở về phòng, kết quả lại nằm trong phòng ngủ suốt buổi chiều. Nếu không phải thím Trần gọi cô dậy ăn tối, không biết cô sẽ ngủ đến lúc nào.Ban ngày ngủ quá nhiều kết quả chính là tới giờ đi ngủ bình thường lại không ngủ được, cô lăn qua lộn lại, làm sao cũng không ngủ được, ngồi dậy vén chăn quyết định đến phòng sách lên mạng, xem ra sẽ đỡ bực bội hơn nằm đếm cừu giống như bây giờ.Thím Trần chuẩn bị trở về phòng nghỉ thì thấy Hạ Tử Di khoác áo khoác từ lầu hai đi xuống, rất kinh ngạc"Thiếu phu nhân, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ? Muốn ăn cái gì sao?" Hình như thiếu phu nhân chưa từng có thói quen ăn khuya?"Thím Trần, tôi không ngủ được. Đến phòng sách lên mạng một chút." Trên mặt Hạ Tử Di nở nụ cười. Đối với thím Trần suốt ngày thật lòng quan tâm cô, cô không thể hờ hững được. Mặc dù mỗi ngày bà sẽ đem tất cả mọi chuyện của cô, không sót thứ gì báo cáo cho người đàn ông đó, nhưng cô không trách bà, đây là trách nhiệm công việc của bà không phải sao?"Lên mạng sao?" Thím Trần có chút ngạc. Thiếu gia ngay cả điện thoại cũng không cho thiếu phu nhân dùng, vậy lên mạng không phải cũng có thể liên lạc với người bên ngoài sao?Hạ Tử Di thấy vẻ mặt khó xử của thím Trần, chân đang muốn đi đến phòng sách tự động dừng lại. Cô vẫn là không nên làm khó thím Trần, người đàn ông đó thật đáng sợ, nếu như bởi vì cô mà khiến thím Trần bị liên lụy, cô sẽ cảm thấy khó chịu."Thím Trần, bỏ đi, tôi về phòng ngủ!" Cô xoay người đi về, mi tâm nhíu chặt lại có cảm giác mất mát."Thiếu phu nhân ở nhà cô muốn làm gì thì làm, thím sẽ không nói." Không đành lòng thấy dáng vẻ cô đơn của Hạ Tử Di, thím Trần bảo đảm nói. Dù sao thiếu gia cũng không có ở nhà? Cứ để cô được vui vẻ một chút."Không cần đâu thím Trần." Hạ Tử Di cũng không muốn làm khó, đi về mà ngủ thôi. Dù sao cô cũng không có việc gì gấp không phải sao? Cô chỉ là, chỉ là muốn biết tin tức về em gái cô mà thôi."Đi thôi thiếu phu nhân. Tôi giúp cô mở cửa." Thím Trần kéo cô cùng đi đến phòng sách.Cô bước vào phòng sách, bước đến cạnh bàn làm việc trên bàn là một chồng văn kiện và một cái laptop, Hạ Tử Di ngồi xuống ghế rồi mở laptop lên.Cô mở thư điện tử của mình ra, vốn dĩ là cô muốn xem thử mấy tháng qua không liên lạc được với cô Hạ Tử Yên có gửi tin nhắn cho cô hay không?Nhưng cô chỉ thấy duy nhất một tin nhắn mà Lưu Minh gửi cho cô cách đây hơn 4 tháng.Lúc này tìm trong ngực cô đang đập dữ dội. Hít một hơi thật sâu cô nhấp chuột vào tin nhắn của Lưu Minh."TửDi....Khi em nhận được tin nhắn này của anh thì có lẽ anhđã đi đến một nơi rất xa. Ở nơi đó anh sẽ không được gặp em vàcũng không thểhátchoemnghemỗingày. Anh không xứng đáng với em, emlàmộtcô gái tốtnênemsẽgặpđượcngườiđàn ôngtốthơnanh.Anh không thể mang đến được tương lai tốt đẹp cho em. Nhưng anh tin Lăng Thiêncóthểthayanh làm điều đó!Mong em hãy quên anh đi vàsốngmộtcuộc sốngtốt !Tử Di..... Anhyêu em! "Từng chuỗi nước mắt rơi xuống ướt đẫm khuôn mặt của Hạ Tử Di.Không! Lưu Minh.... Làm sao emcóthểhạnh phúckhikhông có anhchứ? Emkhônglàm được.... Tất cả làtạiLăng Thiên, nếunhưanhtakhôngbướcvào cuộcđờicôthìcólẽcôsẽđượchạnh phúc cùngLưu Minh.Anh ta c**ng b*c cô trở thành người phụ nữ của anh ta, c**ng b*c cô gả cho anh ta, ………. Anh thật sự là đáng hận! Sao lại có người đáng ghét như vậy?Tiếng khóc của Hạ Tử Di ngày càng lớn, cô khóc đến nỗi gần như không thể thở được, cũng làm cho Lăng Thiên sau khi vừa vào cửa nghe được nhíu mày."Tại sao đã trễ như vậy phòng sách còn mở cửa? Hơn nữa hình như là bên trong còn có tiếng khóc?" Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào.Là cô ấy sao? Hôm nay không phải là còn rất tốt sao, khóc cái gì chứ? Trong lòng Lăng Thiên căng thẳng, sãi bước đi đến gần cô.

"Tử Yên.... Anh muốn gặp em!"

"Sao anh gọi trễ như vậy? Có chuyện gì à?" Hạ Tử Yên mãi suy nghĩ về chuyện của Hạ Tử Di nên không ngủ được.

"Anh đang ở trước nhà em! Em ra đi...."

"Sao?? Anh ở trước nhà tôi?" Hạ Tử Yên ngạc nhiên.

"Em ra gặp anh được không? "

"Thôi được rồi..... Tôi ra liền! " cô bước xuống giường khoác thêm một cái áo rồi lén mở cửa đi ra ngoài.

Thấy Hạ Tử đi ra, anh vội vàng chạy đến ôm cô vào lòng.

"Anh...anh sao vậy? " Bất ngờ bị ôm chặt khiến mặt cô đỏ ửng.

"Anh nhớ em"

"Ờ....anh..." Anh ấy bị làm sao vậy?

Nửa đêm chạy đến chỉ là để nói nhớ cô?

"Vào trong xe đi.....anh có chuyện muốn nói với em!" Dương Hiểu Phàm buông cô ra rồi kéo cô vào trong xe.

----Trong xe----

"Có chuyện gì vậy? "

"Em....có đồng ý làm bạn gái anh không? "

"Tôi...." cô không biết mình nên trả lời anh như thế nào.

"Em không thích anh sao?" Trên gương mặt anh hiện lên vẻ thất vọng.

"Không phải..... Em.....cũng....thích..anh!" cô ấp úng nhưng cũng nói ra được.

"Thật không? "

"...." cô chỉ gật đầu.  Rồi một nụ hôn ập đến làm Hạ Tử Yên hơi bất ngờ nhưng rồi vẫn không phản kháng mà đáp trả.

~~~~*~~~~

Đã sắp 1 giờ đêm nhưng Hạ Tử Di một chút cũng không cảm thấy buồn ngủ. Trưa hôm nay khi anh rời khỏi nhà cô nổi giận trở về phòng, kết quả lại nằm trong phòng ngủ suốt buổi chiều. Nếu không phải thím Trần gọi cô dậy ăn tối, không biết cô sẽ ngủ đến lúc nào.

Ban ngày ngủ quá nhiều kết quả chính là tới giờ đi ngủ bình thường lại không ngủ được, cô lăn qua lộn lại, làm sao cũng không ngủ được, ngồi dậy vén chăn quyết định đến phòng sách lên mạng, xem ra sẽ đỡ bực bội hơn nằm đếm cừu giống như bây giờ.

Thím Trần chuẩn bị trở về phòng nghỉ thì thấy Hạ Tử Di khoác áo khoác từ lầu hai đi xuống, rất kinh ngạc

"Thiếu phu nhân, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ? Muốn ăn cái gì sao?" Hình như thiếu phu nhân chưa từng có thói quen ăn khuya?

"Thím Trần, tôi không ngủ được. Đến phòng sách lên mạng một chút." Trên mặt Hạ Tử Di nở nụ cười. Đối với thím Trần suốt ngày thật lòng quan tâm cô, cô không thể hờ hững được. Mặc dù mỗi ngày bà sẽ đem tất cả mọi chuyện của cô, không sót thứ gì báo cáo cho người đàn ông đó, nhưng cô không trách bà, đây là trách nhiệm công việc của bà không phải sao?

"Lên mạng sao?" Thím Trần có chút ngạc. Thiếu gia ngay cả điện thoại cũng không cho thiếu phu nhân dùng, vậy lên mạng không phải cũng có thể liên lạc với người bên ngoài sao?

Hạ Tử Di thấy vẻ mặt khó xử của thím Trần, chân đang muốn đi đến phòng sách tự động dừng lại. Cô vẫn là không nên làm khó thím Trần, người đàn ông đó thật đáng sợ, nếu như bởi vì cô mà khiến thím Trần bị liên lụy, cô sẽ cảm thấy khó chịu.

"Thím Trần, bỏ đi, tôi về phòng ngủ!" Cô xoay người đi về, mi tâm nhíu chặt lại có cảm giác mất mát.

"Thiếu phu nhân ở nhà cô muốn làm gì thì làm, thím sẽ không nói." Không đành lòng thấy dáng vẻ cô đơn của Hạ Tử Di, thím Trần bảo đảm nói. Dù sao thiếu gia cũng không có ở nhà? Cứ để cô được vui vẻ một chút.

"Không cần đâu thím Trần." Hạ Tử Di cũng không muốn làm khó, đi về mà ngủ thôi. Dù sao cô cũng không có việc gì gấp không phải sao? Cô chỉ là, chỉ là muốn biết tin tức về em gái cô mà thôi.

"Đi thôi thiếu phu nhân. Tôi giúp cô mở cửa." Thím Trần kéo cô cùng đi đến phòng sách.

Cô bước vào phòng sách, bước đến cạnh bàn làm việc trên bàn là một chồng văn kiện và một cái laptop, Hạ Tử Di ngồi xuống ghế rồi mở laptop lên.

Cô mở thư điện tử của mình ra, vốn dĩ là cô muốn xem thử mấy tháng qua không liên lạc được với cô Hạ Tử Yên có gửi tin nhắn cho cô hay không?

Nhưng cô chỉ thấy duy nhất một tin nhắn mà Lưu Minh gửi cho cô cách đây hơn 4 tháng.

Lúc này tìm trong ngực cô đang đập dữ dội. Hít một hơi thật sâu cô nhấp chuột vào tin nhắn của Lưu Minh.

"

Tử

Di

....

Khi em nhận được tin nhắn này của anh thì có lẽ 

anh

đã

 đi đến một

 nơi rất xa. Ở nơi đó anh 

sẽ

 không được gặp em 

cũng

 không 

thể

hát

cho

em

nghe

mỗi

ngày

.

 Anh không xứng đáng với em, 

em

một

 gái 

tốt

nên

em

sẽ

gặp

được

người

đàn ông

tốt

hơn

anh

.

Anh

 không thể mang đến được tương lai tốt đẹp cho em. Nhưng

 anh tin 

Lăng 

Thiên

thể

thay

anh

 làm điều đó

!

Mong em hãy quên anh đi 

sống

một

cuộc sống

tốt

 !

Tử

 Di..... 

Anh

yêu

 em! "

Từng chuỗi nước mắt rơi xuống ướt đẫm khuôn mặt của Hạ Tử Di.

Không

Lưu

 Minh.... 

Làm

 sao 

em

thể

hạnh phúc

khi

không

 có 

anh

chứ

Em

không

làm

 được.... 

Tất

 cả 

tại

Lăng

 Thiên, 

nếu

như

anh

ta

không

bước

vào 

cuộc

đời

thì

lẽ

sẽ

được

hạnh

 phúc 

cùng

Lưu

 Minh.

Anh ta c**ng b*c cô trở thành người phụ nữ của anh ta, c**ng b*c cô gả cho anh ta, ………. Anh thật sự là đáng hận! Sao lại có người đáng ghét như vậy?

Tiếng khóc của Hạ Tử Di ngày càng lớn, cô khóc đến nỗi gần như không thể thở được, cũng làm cho Lăng Thiên sau khi vừa vào cửa nghe được nhíu mày.

"Tại sao đã trễ như vậy phòng sách còn mở cửa? Hơn nữa hình như là bên trong còn có tiếng khóc?" Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào.

Là cô ấy sao? Hôm nay không phải là còn rất tốt sao, khóc cái gì chứ? Trong lòng Lăng Thiên căng thẳng, sãi bước đi đến gần cô.

Bảo Bối Của Chủ TịchTác giả: Oh SehunMột ngày đẹp trời tại thành phố X, có một đôi nam nữ đang cùng nhau đi dạo bên dòng sông. Chợt người con trai lên tiếng: “ Tử Di! Em không sợ nguy hiểm khi ở bên anh sao? “ “Không... em không sợ! Chỉ cần được ở bên cạnh anh...em không sợ gì cả! “ - cô gái tựa đầu vào vai chàng trai. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Cô gái tên là Hạ Tử Di, là một bác sĩ thực tập. Cô vừa tròn 22 tuổi, gia đình thuộc diện trung lưu không giàu có. Chàng trai chính là Lưu Minh một ông trùm trong thế giới ngầm. Anh lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng chỉ dịu dàng khi ở bên cạnh cô. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tại một công ty lớn ở thành phố X. “Chủ tịch! Đã điều tra xong! “-một vệ sĩ mặc áo đen nói. “Nói! “-giọng nói lạnh lùng đầy uy quyền vang lên. “Điểm yếu của Lưu Minh là người phụ nữ của hắn?... Hạ Tử Di!” “Hạ Tử Di!”-giọng nói lạnh lùng pha chút ngạc nhiên. -một nụ cười quỷ dị được vẽ lên. “Cho người mời Hạ Minh Lâm tới đây! “ “Dạ... chủ tịch! “-người đàn ông áo đen tuân lệnh quay đi. Chủ tịch uy quyền ở phía… "Tử Yên.... Anh muốn gặp em!""Sao anh gọi trễ như vậy? Có chuyện gì à?" Hạ Tử Yên mãi suy nghĩ về chuyện của Hạ Tử Di nên không ngủ được."Anh đang ở trước nhà em! Em ra đi....""Sao?? Anh ở trước nhà tôi?" Hạ Tử Yên ngạc nhiên."Em ra gặp anh được không? ""Thôi được rồi..... Tôi ra liền! " cô bước xuống giường khoác thêm một cái áo rồi lén mở cửa đi ra ngoài.Thấy Hạ Tử đi ra, anh vội vàng chạy đến ôm cô vào lòng."Anh...anh sao vậy? " Bất ngờ bị ôm chặt khiến mặt cô đỏ ửng."Anh nhớ em""Ờ....anh..." Anh ấy bị làm sao vậy?Nửa đêm chạy đến chỉ là để nói nhớ cô?"Vào trong xe đi.....anh có chuyện muốn nói với em!" Dương Hiểu Phàm buông cô ra rồi kéo cô vào trong xe.----Trong xe----"Có chuyện gì vậy? ""Em....có đồng ý làm bạn gái anh không? ""Tôi...." cô không biết mình nên trả lời anh như thế nào."Em không thích anh sao?" Trên gương mặt anh hiện lên vẻ thất vọng."Không phải..... Em.....cũng....thích..anh!" cô ấp úng nhưng cũng nói ra được."Thật không? ""...." cô chỉ gật đầu.  Rồi một nụ hôn ập đến làm Hạ Tử Yên hơi bất ngờ nhưng rồi vẫn không phản kháng mà đáp trả.~~~~*~~~~Đã sắp 1 giờ đêm nhưng Hạ Tử Di một chút cũng không cảm thấy buồn ngủ. Trưa hôm nay khi anh rời khỏi nhà cô nổi giận trở về phòng, kết quả lại nằm trong phòng ngủ suốt buổi chiều. Nếu không phải thím Trần gọi cô dậy ăn tối, không biết cô sẽ ngủ đến lúc nào.Ban ngày ngủ quá nhiều kết quả chính là tới giờ đi ngủ bình thường lại không ngủ được, cô lăn qua lộn lại, làm sao cũng không ngủ được, ngồi dậy vén chăn quyết định đến phòng sách lên mạng, xem ra sẽ đỡ bực bội hơn nằm đếm cừu giống như bây giờ.Thím Trần chuẩn bị trở về phòng nghỉ thì thấy Hạ Tử Di khoác áo khoác từ lầu hai đi xuống, rất kinh ngạc"Thiếu phu nhân, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ? Muốn ăn cái gì sao?" Hình như thiếu phu nhân chưa từng có thói quen ăn khuya?"Thím Trần, tôi không ngủ được. Đến phòng sách lên mạng một chút." Trên mặt Hạ Tử Di nở nụ cười. Đối với thím Trần suốt ngày thật lòng quan tâm cô, cô không thể hờ hững được. Mặc dù mỗi ngày bà sẽ đem tất cả mọi chuyện của cô, không sót thứ gì báo cáo cho người đàn ông đó, nhưng cô không trách bà, đây là trách nhiệm công việc của bà không phải sao?"Lên mạng sao?" Thím Trần có chút ngạc. Thiếu gia ngay cả điện thoại cũng không cho thiếu phu nhân dùng, vậy lên mạng không phải cũng có thể liên lạc với người bên ngoài sao?Hạ Tử Di thấy vẻ mặt khó xử của thím Trần, chân đang muốn đi đến phòng sách tự động dừng lại. Cô vẫn là không nên làm khó thím Trần, người đàn ông đó thật đáng sợ, nếu như bởi vì cô mà khiến thím Trần bị liên lụy, cô sẽ cảm thấy khó chịu."Thím Trần, bỏ đi, tôi về phòng ngủ!" Cô xoay người đi về, mi tâm nhíu chặt lại có cảm giác mất mát."Thiếu phu nhân ở nhà cô muốn làm gì thì làm, thím sẽ không nói." Không đành lòng thấy dáng vẻ cô đơn của Hạ Tử Di, thím Trần bảo đảm nói. Dù sao thiếu gia cũng không có ở nhà? Cứ để cô được vui vẻ một chút."Không cần đâu thím Trần." Hạ Tử Di cũng không muốn làm khó, đi về mà ngủ thôi. Dù sao cô cũng không có việc gì gấp không phải sao? Cô chỉ là, chỉ là muốn biết tin tức về em gái cô mà thôi."Đi thôi thiếu phu nhân. Tôi giúp cô mở cửa." Thím Trần kéo cô cùng đi đến phòng sách.Cô bước vào phòng sách, bước đến cạnh bàn làm việc trên bàn là một chồng văn kiện và một cái laptop, Hạ Tử Di ngồi xuống ghế rồi mở laptop lên.Cô mở thư điện tử của mình ra, vốn dĩ là cô muốn xem thử mấy tháng qua không liên lạc được với cô Hạ Tử Yên có gửi tin nhắn cho cô hay không?Nhưng cô chỉ thấy duy nhất một tin nhắn mà Lưu Minh gửi cho cô cách đây hơn 4 tháng.Lúc này tìm trong ngực cô đang đập dữ dội. Hít một hơi thật sâu cô nhấp chuột vào tin nhắn của Lưu Minh."TửDi....Khi em nhận được tin nhắn này của anh thì có lẽ anhđã đi đến một nơi rất xa. Ở nơi đó anh sẽ không được gặp em vàcũng không thểhátchoemnghemỗingày. Anh không xứng đáng với em, emlàmộtcô gái tốtnênemsẽgặpđượcngườiđàn ôngtốthơnanh.Anh không thể mang đến được tương lai tốt đẹp cho em. Nhưng anh tin Lăng Thiêncóthểthayanh làm điều đó!Mong em hãy quên anh đi vàsốngmộtcuộc sốngtốt !Tử Di..... Anhyêu em! "Từng chuỗi nước mắt rơi xuống ướt đẫm khuôn mặt của Hạ Tử Di.Không! Lưu Minh.... Làm sao emcóthểhạnh phúckhikhông có anhchứ? Emkhônglàm được.... Tất cả làtạiLăng Thiên, nếunhưanhtakhôngbướcvào cuộcđờicôthìcólẽcôsẽđượchạnh phúc cùngLưu Minh.Anh ta c**ng b*c cô trở thành người phụ nữ của anh ta, c**ng b*c cô gả cho anh ta, ………. Anh thật sự là đáng hận! Sao lại có người đáng ghét như vậy?Tiếng khóc của Hạ Tử Di ngày càng lớn, cô khóc đến nỗi gần như không thể thở được, cũng làm cho Lăng Thiên sau khi vừa vào cửa nghe được nhíu mày."Tại sao đã trễ như vậy phòng sách còn mở cửa? Hơn nữa hình như là bên trong còn có tiếng khóc?" Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào.Là cô ấy sao? Hôm nay không phải là còn rất tốt sao, khóc cái gì chứ? Trong lòng Lăng Thiên căng thẳng, sãi bước đi đến gần cô.

Chương 29: Tiếng khóc trong đêm