Tác giả:

Hiện giờ trong một căn nhà rộng lớn được trang trí theo kiểu phương Tây, nhìn vô cùng sang trọng, có hai người một lớn một bé đang ngồi nói chuyện với nhau - Ba gọi con xuống đây có chuyện gì không?- Người con trai lên tiếng đó chính là cậu - Đã đến lúc chúng ta trả thù cho ông nội con- Người đàn ông này chính là ba của cậu - Trả thù sao?- Cậu - Đúng vậy, con không muốn trả thù cho ông con sao?- Ba cậu - Dạ có, nhưng trả thù bằng cách nào?- Cậu - Đây- Ba cậu đưa cho cậu một tấm hình của một cô gái có nụ cười nhìn vô cùng xinh đẹp - Đây là ai vậy ba?- Cậu nhận lấy tấm hình - Cô ta tên là Lâm Nhã Hân con của Lâm Thành Đạt nhiệm vụ của con đó chính là tiếp cận cô ta và làm mọi cách để cô ta tin tưởng con, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo- Ba cậu cầm tách trà lên uống - Dạ con biết rồi- Cậu - Ngày mai con chuẩn bị chuyển đến trường mới để tiện làm việc hơn- Ba cậu - Dạ - Cậu ••••••••••••••••••••••••••••••••••• - Hân tí nữa tui với bà đi xem phim ha- Cô gái có giọng nói dễ thương này chính…

Chương 20

Tình Yêu Và Sự Trả Thù Của Ác QuỷTác giả: Ngọc Băng HinzyHiện giờ trong một căn nhà rộng lớn được trang trí theo kiểu phương Tây, nhìn vô cùng sang trọng, có hai người một lớn một bé đang ngồi nói chuyện với nhau - Ba gọi con xuống đây có chuyện gì không?- Người con trai lên tiếng đó chính là cậu - Đã đến lúc chúng ta trả thù cho ông nội con- Người đàn ông này chính là ba của cậu - Trả thù sao?- Cậu - Đúng vậy, con không muốn trả thù cho ông con sao?- Ba cậu - Dạ có, nhưng trả thù bằng cách nào?- Cậu - Đây- Ba cậu đưa cho cậu một tấm hình của một cô gái có nụ cười nhìn vô cùng xinh đẹp - Đây là ai vậy ba?- Cậu nhận lấy tấm hình - Cô ta tên là Lâm Nhã Hân con của Lâm Thành Đạt nhiệm vụ của con đó chính là tiếp cận cô ta và làm mọi cách để cô ta tin tưởng con, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo- Ba cậu cầm tách trà lên uống - Dạ con biết rồi- Cậu - Ngày mai con chuẩn bị chuyển đến trường mới để tiện làm việc hơn- Ba cậu - Dạ - Cậu ••••••••••••••••••••••••••••••••••• - Hân tí nữa tui với bà đi xem phim ha- Cô gái có giọng nói dễ thương này chính… Là Nhã Hân kìa!!!- Một bạn nam hét lên- Đúng là cậu ấy rồi tôi vui quá- Một bạn nữ khác vui mừng..................- Các em trật tự lại nào, hai em giới thiệu đi- Cô quay sang nó và Leo- Chào các bạn mình tên là Hà Bảo Nam các bạn gọi mình là Leo cũng được- Leo nở nụ cười rất tươi- Lâm Nhã Hân đã chết người đang đứng trước mặt các cậu là Hà Ánh Tuyết- Nó lạnh lùng nói làm cho cả lớp nó ngạc nhiên, ai cũng nghĩ nó đã thay đổi rồi chính cô còn không tin người đó là nó, nó không phải là con bạn thân của cô hồi xưa nữa rồi và người bất ngờ nhất chính là cậu.- Hai em xuống bàn cuối ngồi nha- Cô giáo- Dạ- Leo và nó đi xuống bàn cuối ngồi.----- Căn tin-----Nó và Leo đang ngồi ăn thì cô, anh và cậu đi lại bàn nó- Cho tụi ngồi đây với nha!!!- Cô- Cứ tự nhiên- nó- Nhã.....Ánh Tuyếr tui nhớ bà quá đi- Cô ôm lấy nó.Lúc nảy cô định gọi Nhã Hân nhưng nhìn ánh mắt sắt lạnh của nó làm cô phải thay đổi cách xưng hô- Tui cũng rất nhớ bà- Nó ôm lấy cô- Suốt hai năm qua bà đã đi đâu vậy, tại sao cậu lại đổi tên thành Hạ Ánh Tuyết và tại sao bà lại trở nên lạnh lùng đến như vậy rồi ba bà tại sao lại mất?- Cô buông nó ra rồi hỏi tới tấp- Rồi từ từ bà cũng sẽ biết thôi- Nó vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó một chút thay đổi cũng không có.- Ừa- Cô xụ mặt- Ánh Tuyết cậu ta là ai vậy?- Anh chỉ tay về phía Leo- Tôi là em của chị ấy- Leo- Cậu lượm đâu ra đứa em ham ăn này vậy- Anh- Cái gì mà lượm tôi là em họ của chị ấy bên nước ngoài đó- Leo trừng mắt nhìn anh- Vậy cậu bao nhiêu tuổi- Anh- 17- Leo tiếp tục ăn- Vậy cậu phải gọi tụi này bằng anh và chị rồi- Anh- Không thích- Leo- Cái thằng này- Anh tức giận- Hiện giờ bà sống ở đâu- Cô bỏ mặc hai người kia quay sang hỏi nó- Gần đây- Nó- Gia Minh sao tôi thấy cậu nảy giờ không nói gì hết vậy hay thấy Ánh Tuyết trở về vui quá nên không biết nói gì hả- Cô quay sang hỏi cậu- Hả cậu hỏi gì?- Cậu nảy giờ cứ lo nhìn nó để không để ý cô hỏi gì- Cậu ấy hỏi mày có nhớ Ánh Tuyết không?- Anh- Ờ...thì...có- Cậu lúng túngNăm người họ cứ thế vừa ăn vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ nhưng chỉ có cậu là không nói gì hết cứ ngồi quan sát nó thôi.

Là Nhã Hân kìa!!!- Một bạn nam hét lên

- Đúng là cậu ấy rồi tôi vui quá- Một bạn nữ khác vui mừng

..................

- Các em trật tự lại nào, hai em giới thiệu đi- Cô quay sang nó và Leo

- Chào các bạn mình tên là Hà Bảo Nam các bạn gọi mình là Leo cũng được- Leo nở nụ cười rất tươi

- Lâm Nhã Hân đã chết người đang đứng trước mặt các cậu là Hà Ánh Tuyết- Nó lạnh lùng nói làm cho cả lớp nó ngạc nhiên, ai cũng nghĩ nó đã thay đổi rồi chính cô còn không tin người đó là nó, nó không phải là con bạn thân của cô hồi xưa nữa rồi và người bất ngờ nhất chính là cậu.

- Hai em xuống bàn cuối ngồi nha- Cô giáo

- Dạ- Leo và nó đi xuống bàn cuối ngồi.

----- Căn tin-----

Nó và Leo đang ngồi ăn thì cô, anh và cậu đi lại bàn nó

- Cho tụi ngồi đây với nha!!!- Cô

- Cứ tự nhiên- nó

- Nhã.....Ánh Tuyếr tui nhớ bà quá đi- Cô ôm lấy nó.

Lúc nảy cô định gọi Nhã Hân nhưng nhìn ánh mắt sắt lạnh của nó làm cô phải thay đổi cách xưng hô

- Tui cũng rất nhớ bà- Nó ôm lấy cô

- Suốt hai năm qua bà đã đi đâu vậy, tại sao cậu lại đổi tên thành Hạ Ánh Tuyết và tại sao bà lại trở nên lạnh lùng đến như vậy rồi ba bà tại sao lại mất?- Cô buông nó ra rồi hỏi tới tấp

- Rồi từ từ bà cũng sẽ biết thôi- Nó vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó một chút thay đổi cũng không có.

- Ừa- Cô xụ mặt

- Ánh Tuyết cậu ta là ai vậy?- Anh chỉ tay về phía Leo

- Tôi là em của chị ấy- Leo

- Cậu lượm đâu ra đứa em ham ăn này vậy- Anh

- Cái gì mà lượm tôi là em họ của chị ấy bên nước ngoài đó- Leo trừng mắt nhìn anh

- Vậy cậu bao nhiêu tuổi- Anh

- 17- Leo tiếp tục ăn

- Vậy cậu phải gọi tụi này bằng anh và chị rồi- Anh

- Không thích- Leo

- Cái thằng này- Anh tức giận

- Hiện giờ bà sống ở đâu- Cô bỏ mặc hai người kia quay sang hỏi nó

- Gần đây- Nó

- Gia Minh sao tôi thấy cậu nảy giờ không nói gì hết vậy hay thấy Ánh Tuyết trở về vui quá nên không biết nói gì hả- Cô quay sang hỏi cậu

- Hả cậu hỏi gì?- Cậu nảy giờ cứ lo nhìn nó để không để ý cô hỏi gì

- Cậu ấy hỏi mày có nhớ Ánh Tuyết không?- Anh

- Ờ...thì...có- Cậu lúng túng

Năm người họ cứ thế vừa ăn vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ nhưng chỉ có cậu là không nói gì hết cứ ngồi quan sát nó thôi.

Tình Yêu Và Sự Trả Thù Của Ác QuỷTác giả: Ngọc Băng HinzyHiện giờ trong một căn nhà rộng lớn được trang trí theo kiểu phương Tây, nhìn vô cùng sang trọng, có hai người một lớn một bé đang ngồi nói chuyện với nhau - Ba gọi con xuống đây có chuyện gì không?- Người con trai lên tiếng đó chính là cậu - Đã đến lúc chúng ta trả thù cho ông nội con- Người đàn ông này chính là ba của cậu - Trả thù sao?- Cậu - Đúng vậy, con không muốn trả thù cho ông con sao?- Ba cậu - Dạ có, nhưng trả thù bằng cách nào?- Cậu - Đây- Ba cậu đưa cho cậu một tấm hình của một cô gái có nụ cười nhìn vô cùng xinh đẹp - Đây là ai vậy ba?- Cậu nhận lấy tấm hình - Cô ta tên là Lâm Nhã Hân con của Lâm Thành Đạt nhiệm vụ của con đó chính là tiếp cận cô ta và làm mọi cách để cô ta tin tưởng con, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo- Ba cậu cầm tách trà lên uống - Dạ con biết rồi- Cậu - Ngày mai con chuẩn bị chuyển đến trường mới để tiện làm việc hơn- Ba cậu - Dạ - Cậu ••••••••••••••••••••••••••••••••••• - Hân tí nữa tui với bà đi xem phim ha- Cô gái có giọng nói dễ thương này chính… Là Nhã Hân kìa!!!- Một bạn nam hét lên- Đúng là cậu ấy rồi tôi vui quá- Một bạn nữ khác vui mừng..................- Các em trật tự lại nào, hai em giới thiệu đi- Cô quay sang nó và Leo- Chào các bạn mình tên là Hà Bảo Nam các bạn gọi mình là Leo cũng được- Leo nở nụ cười rất tươi- Lâm Nhã Hân đã chết người đang đứng trước mặt các cậu là Hà Ánh Tuyết- Nó lạnh lùng nói làm cho cả lớp nó ngạc nhiên, ai cũng nghĩ nó đã thay đổi rồi chính cô còn không tin người đó là nó, nó không phải là con bạn thân của cô hồi xưa nữa rồi và người bất ngờ nhất chính là cậu.- Hai em xuống bàn cuối ngồi nha- Cô giáo- Dạ- Leo và nó đi xuống bàn cuối ngồi.----- Căn tin-----Nó và Leo đang ngồi ăn thì cô, anh và cậu đi lại bàn nó- Cho tụi ngồi đây với nha!!!- Cô- Cứ tự nhiên- nó- Nhã.....Ánh Tuyếr tui nhớ bà quá đi- Cô ôm lấy nó.Lúc nảy cô định gọi Nhã Hân nhưng nhìn ánh mắt sắt lạnh của nó làm cô phải thay đổi cách xưng hô- Tui cũng rất nhớ bà- Nó ôm lấy cô- Suốt hai năm qua bà đã đi đâu vậy, tại sao cậu lại đổi tên thành Hạ Ánh Tuyết và tại sao bà lại trở nên lạnh lùng đến như vậy rồi ba bà tại sao lại mất?- Cô buông nó ra rồi hỏi tới tấp- Rồi từ từ bà cũng sẽ biết thôi- Nó vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó một chút thay đổi cũng không có.- Ừa- Cô xụ mặt- Ánh Tuyết cậu ta là ai vậy?- Anh chỉ tay về phía Leo- Tôi là em của chị ấy- Leo- Cậu lượm đâu ra đứa em ham ăn này vậy- Anh- Cái gì mà lượm tôi là em họ của chị ấy bên nước ngoài đó- Leo trừng mắt nhìn anh- Vậy cậu bao nhiêu tuổi- Anh- 17- Leo tiếp tục ăn- Vậy cậu phải gọi tụi này bằng anh và chị rồi- Anh- Không thích- Leo- Cái thằng này- Anh tức giận- Hiện giờ bà sống ở đâu- Cô bỏ mặc hai người kia quay sang hỏi nó- Gần đây- Nó- Gia Minh sao tôi thấy cậu nảy giờ không nói gì hết vậy hay thấy Ánh Tuyết trở về vui quá nên không biết nói gì hả- Cô quay sang hỏi cậu- Hả cậu hỏi gì?- Cậu nảy giờ cứ lo nhìn nó để không để ý cô hỏi gì- Cậu ấy hỏi mày có nhớ Ánh Tuyết không?- Anh- Ờ...thì...có- Cậu lúng túngNăm người họ cứ thế vừa ăn vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ nhưng chỉ có cậu là không nói gì hết cứ ngồi quan sát nó thôi.

Chương 20