Tác giả:

Negetr Rico hay Nguyễn Thế Khánh ( tên giả khi làm con trai): tính tình khó đoán, vẫn còn là 1 ẩn số. Chỉ số IQ 200200. Có mái tóc màu nâu hạt dẻ. nước da trắng như da em bé, đôi mắt màu nâu, body chuẩn,phải nói đẹp như thiên thần nhưng có ánh mắt lạnh vô cùng. Negetr Engest hay Nguyễn Thế Thành: là 1 tiến sĩ lớn nhưng không ai biết mặt, cũng như sát thủ có máu mặt trong giới giang hồ. Chú ruột của nó, tính tình vui vẻ nhưng ít nói. Hà Thị Mỹ Linh: bạn thân nó cũng không phải là thân lắm,cute, dễ thương phải nói là ""hot girl"" chính hiệu, tính tình sáng nắng, chiều mưa, rất dễ hờn dỗi, mà dỗi là phải dỗi đến 2 tuần liền không thèm nói chuyện lun, con gái của tập đoàn lớn thứ 3 thế giới K-nots. IQ;190, cũng giỏi võ nhưng không bằng nó. Và Một Số Nhân Vật Khác!!!!!

Chương 4

Tui Là Girl Không Phải BoyTác giả: Dạ Phù DungTruyện Trinh ThámNegetr Rico hay Nguyễn Thế Khánh ( tên giả khi làm con trai): tính tình khó đoán, vẫn còn là 1 ẩn số. Chỉ số IQ 200200. Có mái tóc màu nâu hạt dẻ. nước da trắng như da em bé, đôi mắt màu nâu, body chuẩn,phải nói đẹp như thiên thần nhưng có ánh mắt lạnh vô cùng. Negetr Engest hay Nguyễn Thế Thành: là 1 tiến sĩ lớn nhưng không ai biết mặt, cũng như sát thủ có máu mặt trong giới giang hồ. Chú ruột của nó, tính tình vui vẻ nhưng ít nói. Hà Thị Mỹ Linh: bạn thân nó cũng không phải là thân lắm,cute, dễ thương phải nói là ""hot girl"" chính hiệu, tính tình sáng nắng, chiều mưa, rất dễ hờn dỗi, mà dỗi là phải dỗi đến 2 tuần liền không thèm nói chuyện lun, con gái của tập đoàn lớn thứ 3 thế giới K-nots. IQ;190, cũng giỏi võ nhưng không bằng nó. Và Một Số Nhân Vật Khác!!!!! Nó bắt đầu vào công cuộc tìm kiếm....1 ngày....... 2 ngày..... 3 ngày......Và ngày thứ tư, cuối cùng nó cũng tìm ra chú nó, khi sang Việt Nam chú nó đã đổi tên thành Nguyễn Thế Thành và sống ẩn giật khắp nơi, chủ yếu là những nơi vắng vẻ nên nó rất khó điều tra.Nó gọi taxi đến gặp chú nó, tại một ngôi nhà hai tầng cách xa thành thị ở cạnh bìa rừng. Nó bước xuống xe và bắt đầu đi vào, trong nhà một người đàn ông trung niên đang lắc lắc cái ống thí nghiệm... và... "" bùm "" lọ thí nghiệm kia phát nổ, một vụ nổ không lớn nhưng cũng đủ làm mặt người đàn ông kia cháy đen. Ông hốt hoảng chạy ra ngoài, thấy có người ông bỗng đứng hẳn dậy, giọng đầy nghi ngờ, có chút gì đó không thoải mái:- Chau la ai? Chúng ta quen nhau à?- Chú Engest.-Ri...Ri Cô ư!!! - Ông hốt hoảng. Nó kẽ gật đầu. Ông nói tiếp với vẻ thắc mắc:- Cháu đến đây làm gì?- Ba mẹ cháu đâu? - Nó nói- Họ... - Ông ngập ngừng- Họ làm sao? - Nó kẽ nhíu mày- Cháu không nên biết chuyện này thì hơn. - Ông nói với vẻ mặt hơi buồn, nó cũng nhận ra và không muốn làm phiền chú nó nữa nên nó rảo bước đi.- Cháu đi đâu? - Ông hỉ với vẻ mặt lo lắng, dù sao đây cũng là người thân duy nhất của ông mà- Công ty The Vaper - Nó trả lời rồi lại bước đi, ông bỗng khựng lại và nhanh chóng lấy được vẻ mặt lạnh:- Được rồi! Có lẽ cháu đã biết quá nhiều. Thực ra, ba mẹ cháu bị...

Nó bắt đầu vào công cuộc tìm kiếm....1 ngày....... 2 ngày..... 3 ngày......

Và ngày thứ tư, cuối cùng nó cũng tìm ra chú nó, khi sang Việt Nam chú nó đã đổi tên thành Nguyễn Thế Thành và sống ẩn giật khắp nơi, chủ yếu là những nơi vắng vẻ nên nó rất khó điều tra.

Nó gọi taxi đến gặp chú nó, tại một ngôi nhà hai tầng cách xa thành thị ở cạnh bìa rừng. Nó bước xuống xe và bắt đầu đi vào, trong nhà một người đàn ông trung niên đang lắc lắc cái ống thí nghiệm... và... "" bùm "" lọ thí nghiệm kia phát nổ, một vụ nổ không lớn nhưng cũng đủ làm mặt người đàn ông kia cháy đen. Ông hốt hoảng chạy ra ngoài, thấy có người ông bỗng đứng hẳn dậy, giọng đầy nghi ngờ, có chút gì đó không thoải mái:

- Chau la ai? Chúng ta quen nhau à?

- Chú Engest.

-Ri...Ri Cô ư!!! - Ông hốt hoảng. Nó kẽ gật đầu. Ông nói tiếp với vẻ thắc mắc:

- Cháu đến đây làm gì?

- Ba mẹ cháu đâu? - Nó nói

- Họ... - Ông ngập ngừng

- Họ làm sao? - Nó kẽ nhíu mày

- Cháu không nên biết chuyện này thì hơn. - Ông nói với vẻ mặt hơi buồn, nó cũng nhận ra và không muốn làm phiền chú nó nữa nên nó rảo bước đi.

- Cháu đi đâu? - Ông hỉ với vẻ mặt lo lắng, dù sao đây cũng là người thân duy nhất của ông mà

- Công ty The Vaper - Nó trả lời rồi lại bước đi, ông bỗng khựng lại và nhanh chóng lấy được vẻ mặt lạnh:

- Được rồi! Có lẽ cháu đã biết quá nhiều. Thực ra, ba mẹ cháu bị...

Tui Là Girl Không Phải BoyTác giả: Dạ Phù DungTruyện Trinh ThámNegetr Rico hay Nguyễn Thế Khánh ( tên giả khi làm con trai): tính tình khó đoán, vẫn còn là 1 ẩn số. Chỉ số IQ 200200. Có mái tóc màu nâu hạt dẻ. nước da trắng như da em bé, đôi mắt màu nâu, body chuẩn,phải nói đẹp như thiên thần nhưng có ánh mắt lạnh vô cùng. Negetr Engest hay Nguyễn Thế Thành: là 1 tiến sĩ lớn nhưng không ai biết mặt, cũng như sát thủ có máu mặt trong giới giang hồ. Chú ruột của nó, tính tình vui vẻ nhưng ít nói. Hà Thị Mỹ Linh: bạn thân nó cũng không phải là thân lắm,cute, dễ thương phải nói là ""hot girl"" chính hiệu, tính tình sáng nắng, chiều mưa, rất dễ hờn dỗi, mà dỗi là phải dỗi đến 2 tuần liền không thèm nói chuyện lun, con gái của tập đoàn lớn thứ 3 thế giới K-nots. IQ;190, cũng giỏi võ nhưng không bằng nó. Và Một Số Nhân Vật Khác!!!!! Nó bắt đầu vào công cuộc tìm kiếm....1 ngày....... 2 ngày..... 3 ngày......Và ngày thứ tư, cuối cùng nó cũng tìm ra chú nó, khi sang Việt Nam chú nó đã đổi tên thành Nguyễn Thế Thành và sống ẩn giật khắp nơi, chủ yếu là những nơi vắng vẻ nên nó rất khó điều tra.Nó gọi taxi đến gặp chú nó, tại một ngôi nhà hai tầng cách xa thành thị ở cạnh bìa rừng. Nó bước xuống xe và bắt đầu đi vào, trong nhà một người đàn ông trung niên đang lắc lắc cái ống thí nghiệm... và... "" bùm "" lọ thí nghiệm kia phát nổ, một vụ nổ không lớn nhưng cũng đủ làm mặt người đàn ông kia cháy đen. Ông hốt hoảng chạy ra ngoài, thấy có người ông bỗng đứng hẳn dậy, giọng đầy nghi ngờ, có chút gì đó không thoải mái:- Chau la ai? Chúng ta quen nhau à?- Chú Engest.-Ri...Ri Cô ư!!! - Ông hốt hoảng. Nó kẽ gật đầu. Ông nói tiếp với vẻ thắc mắc:- Cháu đến đây làm gì?- Ba mẹ cháu đâu? - Nó nói- Họ... - Ông ngập ngừng- Họ làm sao? - Nó kẽ nhíu mày- Cháu không nên biết chuyện này thì hơn. - Ông nói với vẻ mặt hơi buồn, nó cũng nhận ra và không muốn làm phiền chú nó nữa nên nó rảo bước đi.- Cháu đi đâu? - Ông hỉ với vẻ mặt lo lắng, dù sao đây cũng là người thân duy nhất của ông mà- Công ty The Vaper - Nó trả lời rồi lại bước đi, ông bỗng khựng lại và nhanh chóng lấy được vẻ mặt lạnh:- Được rồi! Có lẽ cháu đã biết quá nhiều. Thực ra, ba mẹ cháu bị...

Chương 4