Một buổi sáng thật trong lành và đẹp trời. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua khiến bông hoa bên đường khẽ rung rinh. Ánh nắng ban mai ấm áp khẽ nhảy nhót trên khuôn mặt xinh xắn của một cô gái đang nằm ngủ. Oáp - Trân Di vươn người thức dậy. Bỗng nhiên cả cơ thể cô ngứa ngáy khó chịu như bị vật gì cọ xát. Tất nhiên, cảm thấy điều kỳ lạ này Trân Di vội vàng bật dậy. Đập vào mắt cô không phải là căn phòng bừa bộn quen thuộc cùng chiếc nệm êm mà là một đồng cỏ hoang - Cái...cái gì thế này - Trân Di hoảng hốt. Cô nhớ rõ là tối hôm qua cô leo lên giường đi ngủ chứ đâu có lăn ra đồng cỏ. Đầu Trân Di lóe lên một suy nghĩ: không lẽ kẻ nào bắt cóc mình rồi vứt luôn ở đây( trời ạ,người ta đâu có ai phí thời gian vào những việc vô bổ này hả chị?). Trân Di bắt đầu đứng dậy tìm đường trở về. Xung quanh đâu đâu cũng là cỏ khiến việc xác định phương hướng của cô vô cùng khó khăn. Lọ mọ mãi mới tìm được đường chính. Một chiếc xe ô tô lao tới làm Trân Di phấn khởi hẳn lên. - Này, này giúp tôi với -…
Chương 24: Hôn vợ !
Trốn Tôi! Cô Dám?Tác giả: Song Hyo SooMột buổi sáng thật trong lành và đẹp trời. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua khiến bông hoa bên đường khẽ rung rinh. Ánh nắng ban mai ấm áp khẽ nhảy nhót trên khuôn mặt xinh xắn của một cô gái đang nằm ngủ. Oáp - Trân Di vươn người thức dậy. Bỗng nhiên cả cơ thể cô ngứa ngáy khó chịu như bị vật gì cọ xát. Tất nhiên, cảm thấy điều kỳ lạ này Trân Di vội vàng bật dậy. Đập vào mắt cô không phải là căn phòng bừa bộn quen thuộc cùng chiếc nệm êm mà là một đồng cỏ hoang - Cái...cái gì thế này - Trân Di hoảng hốt. Cô nhớ rõ là tối hôm qua cô leo lên giường đi ngủ chứ đâu có lăn ra đồng cỏ. Đầu Trân Di lóe lên một suy nghĩ: không lẽ kẻ nào bắt cóc mình rồi vứt luôn ở đây( trời ạ,người ta đâu có ai phí thời gian vào những việc vô bổ này hả chị?). Trân Di bắt đầu đứng dậy tìm đường trở về. Xung quanh đâu đâu cũng là cỏ khiến việc xác định phương hướng của cô vô cùng khó khăn. Lọ mọ mãi mới tìm được đường chính. Một chiếc xe ô tô lao tới làm Trân Di phấn khởi hẳn lên. - Này, này giúp tôi với -… Hôm sauÁnh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi căn bếp lớn đã vô tình làm một người tỉnh giấc. Đôi mắt Lâm Vũ khẽ mở. Anh nhìn lại xung quanh, cảm giác hơi khó chịu vì mình đã ngủ quên. Lâm Vũ đứng dậy định đi về phòng. Một cảm giác ấm áp lạ thường phủ lên đôi vai làm Lâm Vũ giật mình. Anh khó hiểu lấy chiếc áo xuống. Nhìn chiếc áo cũng biết không phải của bà quản gia. Lâm Vũ cau mày- Là cô ta?Tại một nơi nào đó, khá xa biệt thự của Lâm Vũ. Trân Di đang vui vẻ dạo bước gần bờ hồ. Đây quả là lựa chọn đúng đắn khi cả đêm qua cô không ngủ được. Trân Di ngồi xuống ghế đá, tận hưởng hương thơm của bông hoa mà cô vừa hái được. Với nhan sắc chẳng khác gì mĩ nhân cộng với hành động rất " công chúa " của Trân Di đã thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn của các chàng trai. - Choang - một âm thanh phát ra từ con hẻm nhỏ làm Trân Di giật mình. Để bông hoa xuống, với bản tính tò mò tất nhiên Trân Di chẳng thể ngồi yên. Trân Di lại gần hơn nơi phát ra âm thanh đó- Meo - Tim Trân Di như muốn nhảy ra ngoài khi có tiếng động. Hóa ra là một con mèo. Làm người ta hết hồn. Chú mèo đen ấy nhảy lên bờ tường rồi chạy đi. Lúc này Trân Di mới để ý là mình đã đi qua sâu vào trong. Trân Di vội vàng đi ra nhưng...một bàn tay đẩy mạnh cô vào tường sau đó bịt mồm cô lại. Trân Di hét lên nhưng mọi cố gắng của cô đều là vô ích. Nhưng nhìn khuôn mặt này lại rất quen. Một lúc sau, Trân Di mới ồ lên. Người ấy cũng bỏ tay khỏi mồm Trân Di.- Khải Minh, anh đang l m cái gì vậy - Trân Di khó hiểu nhìn Khải Minh.Khải Minh nở nụ cười hết sức " đểu "- Muốn gặp vợ cũng không được sao?Trân Di lúc này ngượng hết chỗ nói: Mình có biết gì đâu mà hắn cứ nhận mình là vợ thế này?Trân Di chợt nhận ra là vị trí của mình lúc này không " được cho lắm ": Tại sao lại bị vòng tay của Khải Minh giữ lại thế này chứ? ( tưởng tượng ra không mn?)Trân Di gượng gạo nhìn Khải Minh- Anh... bỏ tay ra được không?Khải Minh mà chịu để người khác yên thì đúng là hết sức ngược đời- Được, nhưng với một điều kiện Trân Di khó hiểu - Là gì?Bỗng, Khải Minh giữ chặt hai tay Trân Di lại. Anh cười ma mị- Hôn vợTrân Di trợn tròn mắt: C..ái gì?Khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp lại làm Trân Di muốn chạy cũng chẳng được5cm4cm3cm và...
Hôm sau
Ánh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi căn bếp lớn đã vô tình làm một người tỉnh giấc. Đôi mắt Lâm Vũ khẽ mở. Anh nhìn lại xung quanh, cảm giác hơi khó chịu vì mình đã ngủ quên. Lâm Vũ đứng dậy định đi về phòng. Một cảm giác ấm áp lạ thường phủ lên đôi vai làm Lâm Vũ giật mình. Anh khó hiểu lấy chiếc áo xuống. Nhìn chiếc áo cũng biết không phải của bà quản gia. Lâm Vũ cau mày
- Là cô ta?
Tại một nơi nào đó, khá xa biệt thự của Lâm Vũ. Trân Di đang vui vẻ dạo bước gần bờ hồ. Đây quả là lựa chọn đúng đắn khi cả đêm qua cô không ngủ được. Trân Di ngồi xuống ghế đá, tận hưởng hương thơm của bông hoa mà cô vừa hái được. Với nhan sắc chẳng khác gì mĩ nhân cộng với hành động rất " công chúa " của Trân Di đã thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn của các chàng trai.
- Choang - một âm thanh phát ra từ con hẻm nhỏ làm Trân Di giật mình. Để bông hoa xuống, với bản tính tò mò tất nhiên Trân Di chẳng thể ngồi yên. Trân Di lại gần hơn nơi phát ra âm thanh đó
- Meo - Tim Trân Di như muốn nhảy ra ngoài khi có tiếng động. Hóa ra là một con mèo. Làm người ta hết hồn. Chú mèo đen ấy nhảy lên bờ tường rồi chạy đi. Lúc này Trân Di mới để ý là mình đã đi qua sâu vào trong. Trân Di vội vàng đi ra nhưng...một bàn tay đẩy mạnh cô vào tường sau đó bịt mồm cô lại. Trân Di hét lên nhưng mọi cố gắng của cô đều là vô ích. Nhưng nhìn khuôn mặt này lại rất quen. Một lúc sau, Trân Di mới ồ lên. Người ấy cũng bỏ tay khỏi mồm Trân Di.
- Khải Minh, anh đang l m cái gì vậy - Trân Di khó hiểu nhìn Khải Minh.
Khải Minh nở nụ cười hết sức " đểu "
- Muốn gặp vợ cũng không được sao?
Trân Di lúc này ngượng hết chỗ nói: Mình có biết gì đâu mà hắn cứ nhận mình là vợ thế này?
Trân Di chợt nhận ra là vị trí của mình lúc này không " được cho lắm ": Tại sao lại bị vòng tay của Khải Minh giữ lại thế này chứ? ( tưởng tượng ra không mn?)
Trân Di gượng gạo nhìn Khải Minh
- Anh... bỏ tay ra được không?
Khải Minh mà chịu để người khác yên thì đúng là hết sức ngược đời
- Được, nhưng với một điều kiện
Trân Di khó hiểu
- Là gì?
Bỗng, Khải Minh giữ chặt hai tay Trân Di lại. Anh cười ma mị
- Hôn vợ
Trân Di trợn tròn mắt: C..ái gì?
Khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp lại làm Trân Di muốn chạy cũng chẳng được
5cm
4cm
3cm và...
Trốn Tôi! Cô Dám?Tác giả: Song Hyo SooMột buổi sáng thật trong lành và đẹp trời. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua khiến bông hoa bên đường khẽ rung rinh. Ánh nắng ban mai ấm áp khẽ nhảy nhót trên khuôn mặt xinh xắn của một cô gái đang nằm ngủ. Oáp - Trân Di vươn người thức dậy. Bỗng nhiên cả cơ thể cô ngứa ngáy khó chịu như bị vật gì cọ xát. Tất nhiên, cảm thấy điều kỳ lạ này Trân Di vội vàng bật dậy. Đập vào mắt cô không phải là căn phòng bừa bộn quen thuộc cùng chiếc nệm êm mà là một đồng cỏ hoang - Cái...cái gì thế này - Trân Di hoảng hốt. Cô nhớ rõ là tối hôm qua cô leo lên giường đi ngủ chứ đâu có lăn ra đồng cỏ. Đầu Trân Di lóe lên một suy nghĩ: không lẽ kẻ nào bắt cóc mình rồi vứt luôn ở đây( trời ạ,người ta đâu có ai phí thời gian vào những việc vô bổ này hả chị?). Trân Di bắt đầu đứng dậy tìm đường trở về. Xung quanh đâu đâu cũng là cỏ khiến việc xác định phương hướng của cô vô cùng khó khăn. Lọ mọ mãi mới tìm được đường chính. Một chiếc xe ô tô lao tới làm Trân Di phấn khởi hẳn lên. - Này, này giúp tôi với -… Hôm sauÁnh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi căn bếp lớn đã vô tình làm một người tỉnh giấc. Đôi mắt Lâm Vũ khẽ mở. Anh nhìn lại xung quanh, cảm giác hơi khó chịu vì mình đã ngủ quên. Lâm Vũ đứng dậy định đi về phòng. Một cảm giác ấm áp lạ thường phủ lên đôi vai làm Lâm Vũ giật mình. Anh khó hiểu lấy chiếc áo xuống. Nhìn chiếc áo cũng biết không phải của bà quản gia. Lâm Vũ cau mày- Là cô ta?Tại một nơi nào đó, khá xa biệt thự của Lâm Vũ. Trân Di đang vui vẻ dạo bước gần bờ hồ. Đây quả là lựa chọn đúng đắn khi cả đêm qua cô không ngủ được. Trân Di ngồi xuống ghế đá, tận hưởng hương thơm của bông hoa mà cô vừa hái được. Với nhan sắc chẳng khác gì mĩ nhân cộng với hành động rất " công chúa " của Trân Di đã thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn của các chàng trai. - Choang - một âm thanh phát ra từ con hẻm nhỏ làm Trân Di giật mình. Để bông hoa xuống, với bản tính tò mò tất nhiên Trân Di chẳng thể ngồi yên. Trân Di lại gần hơn nơi phát ra âm thanh đó- Meo - Tim Trân Di như muốn nhảy ra ngoài khi có tiếng động. Hóa ra là một con mèo. Làm người ta hết hồn. Chú mèo đen ấy nhảy lên bờ tường rồi chạy đi. Lúc này Trân Di mới để ý là mình đã đi qua sâu vào trong. Trân Di vội vàng đi ra nhưng...một bàn tay đẩy mạnh cô vào tường sau đó bịt mồm cô lại. Trân Di hét lên nhưng mọi cố gắng của cô đều là vô ích. Nhưng nhìn khuôn mặt này lại rất quen. Một lúc sau, Trân Di mới ồ lên. Người ấy cũng bỏ tay khỏi mồm Trân Di.- Khải Minh, anh đang l m cái gì vậy - Trân Di khó hiểu nhìn Khải Minh.Khải Minh nở nụ cười hết sức " đểu "- Muốn gặp vợ cũng không được sao?Trân Di lúc này ngượng hết chỗ nói: Mình có biết gì đâu mà hắn cứ nhận mình là vợ thế này?Trân Di chợt nhận ra là vị trí của mình lúc này không " được cho lắm ": Tại sao lại bị vòng tay của Khải Minh giữ lại thế này chứ? ( tưởng tượng ra không mn?)Trân Di gượng gạo nhìn Khải Minh- Anh... bỏ tay ra được không?Khải Minh mà chịu để người khác yên thì đúng là hết sức ngược đời- Được, nhưng với một điều kiện Trân Di khó hiểu - Là gì?Bỗng, Khải Minh giữ chặt hai tay Trân Di lại. Anh cười ma mị- Hôn vợTrân Di trợn tròn mắt: C..ái gì?Khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp lại làm Trân Di muốn chạy cũng chẳng được5cm4cm3cm và...