Tác giả:

Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi…

Chương 8

Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… Cô lấy tay quệt đi những giọt nước mắt, cô sợ nếu như có ai nhìn thấy thì phiền lắm.Bỗng cô có cảm giác như có ai đứng sau lưng mik. Cô quay lại thì thấy bóng dáng quen thuộc- Là anh?Anh mỉm cười, 1 nụ cười nham hiểm.- Anh làm gì ở đây?- Đi ngang qua thôi- Zậy sao đứng sau lưng tôi?- Vô tình đứng sau lưng cô..vô tình thấy cô khóc..vô tình nghe thấy những gì cô vừa nói..tất cả chỉ là vô tình thôiAnh mỉm cười nửa môi, gương mặt như trêu cô- Ko ngờ..anh lại là 1 người chuyên đi nghe lén chuyện của người khác- Tôi đã nói chỉ là vô tình thôi mà..- Vô tình theo cái cách đó hả?- Tôi đã nói là vô tình rồi..cô nghĩ sao thì tùy cô. À mà 1 người con gái mạnh mẽ suốt ngày cãi nhau như cô mà cũng có lúc biết khóc à?- Ko liên quan đến anh, đồ đi nghe lén- Cô.. ko nói nữa. Tôi về, tôi có việc rồiCô im lặng và cúi đầu xuống- Cô sao zậy?- Về đi, anh có việc đấy- Chỉ là về ăn cơm thôi, việc này cũng nhẹ nhàng àAnh cười cô. Cô nhìn mặt anh mà tức- ( Cái mặt đáng ghét, cười hoài)- Đang rủa tôi thầm à?Cô giật mình. Anh ta đặt camera trong não cô chắc- Ko có- Sao ko vào nhà đi? Ngồi đây phơi nắng à?- Ko có chìa khóa nên ko vô dc- Đừng nói với tôi cô đi học làm rớt chìa khóa nhá- Tôi ko hậu đậu đến thế đâu, dì tôi đi làm chưa về nên chưa có chìa khóa thôi- Khi nào dì cô về?- 11h- Bây giờ 10h rồi, còn 1 tiếng nữa dì cô sẽ về- Ừ- Zậy ráng ngồi chờ đi..tôi về đây, bái bai- Về đi tôi ko tiễnAnh bỏ 2 tay vào túi quần. Đứng dựa vào hàng rào nhà cô- Sao chưa về?- Ko thích- Đúng là đồ ngang ngược, giành bánh của tui mà còn lên mặt- Tôi thích giành bánh của cô đấy, thì sao?- Thì..thì anh là đồ ham ăn, ngang ngược chứ sao- Cô nói sao như trẻ con quá- Kệ tui..ko liên quan đến anh- Giả tạo thậtAnh nhếch môi lênCô nhìn anh- Định ăn tươi nuốt sống tôi à? Sao nhìn tôi ghê thế?- Ko nói nhiều với anh nữaCô bỏ đi ra khỏi hẻm ( nhà cô trong hẻm) rồi cô đi dạo trên vỉa hèAnh cười nhẹ rồi chạy theo cô.- Giận tôi à?- Tui ko thèm giận cái con người như anh- Zậy là giận rồi còn đâu- Sao cứ đi theo tui hoài zậy?- Vô tình- Về đi đừng đi theo tui nữa- Vô tình- Tuyết Quỳnh mà thấy là chết tuiAnh sựng lại- Cô quen Tuyết Quỳnh?- Đã từng nói chuyện rồi- Vì..?- Cãi nhau- Cô hay thật. Ai cũng cãi dc, mà cô ko sợ sao?- Đương nhiên là ko rồi. Bạn gái anh - chị đại mà tui còn ko sợ- Bạn gái tôi?Mặt anh ngây ra, anh có bạn gái khi nào?- Anh có bạn gái rồi, Tuyết Quỳnh đó- Ai bảo cô Tuyết Quỳnh là bạn gái tôi?- Cô ta nói- Ko phải

Cô lấy tay quệt đi những giọt nước mắt, cô sợ nếu như có ai nhìn thấy thì phiền lắm.

Bỗng cô có cảm giác như có ai đứng sau lưng mik. Cô quay lại thì thấy bóng dáng quen thuộc

- Là anh?

Anh mỉm cười, 1 nụ cười nham hiểm.

- Anh làm gì ở đây?

- Đi ngang qua thôi

- Zậy sao đứng sau lưng tôi?

- Vô tình đứng sau lưng cô..vô tình thấy cô khóc..vô tình nghe thấy những gì cô vừa nói..tất cả chỉ là vô tình thôi

Anh mỉm cười nửa môi, gương mặt như trêu cô

- Ko ngờ..anh lại là 1 người chuyên đi nghe lén chuyện của người khác

- Tôi đã nói chỉ là vô tình thôi mà..

- Vô tình theo cái cách đó hả?

- Tôi đã nói là vô tình rồi..cô nghĩ sao thì tùy cô. À mà 1 người con gái mạnh mẽ suốt ngày cãi nhau như cô mà cũng có lúc biết khóc à?

- Ko liên quan đến anh, đồ đi nghe lén

- Cô.. ko nói nữa. Tôi về, tôi có việc rồi

Cô im lặng và cúi đầu xuống

- Cô sao zậy?

- Về đi, anh có việc đấy

- Chỉ là về ăn cơm thôi, việc này cũng nhẹ nhàng à

Anh cười cô. Cô nhìn mặt anh mà tức

- ( Cái mặt đáng ghét, cười hoài)

- Đang rủa tôi thầm à?

Cô giật mình. Anh ta đặt camera trong não cô chắc

- Ko có

- Sao ko vào nhà đi? Ngồi đây phơi nắng à?

- Ko có chìa khóa nên ko vô dc

- Đừng nói với tôi cô đi học làm rớt chìa khóa nhá

- Tôi ko hậu đậu đến thế đâu, dì tôi đi làm chưa về nên chưa có chìa khóa thôi

- Khi nào dì cô về?

- 11h

- Bây giờ 10h rồi, còn 1 tiếng nữa dì cô sẽ về

- Ừ

- Zậy ráng ngồi chờ đi..tôi về đây, bái bai

- Về đi tôi ko tiễn

Anh bỏ 2 tay vào túi quần. Đứng dựa vào hàng rào nhà cô

- Sao chưa về?

- Ko thích

- Đúng là đồ ngang ngược, giành bánh của tui mà còn lên mặt

- Tôi thích giành bánh của cô đấy, thì sao?

- Thì..thì anh là đồ ham ăn, ngang ngược chứ sao

- Cô nói sao như trẻ con quá

- Kệ tui..ko liên quan đến anh

- Giả tạo thật

Anh nhếch môi lên

Cô nhìn anh

- Định ăn tươi nuốt sống tôi à? Sao nhìn tôi ghê thế?

- Ko nói nhiều với anh nữa

Cô bỏ đi ra khỏi hẻm ( nhà cô trong hẻm) rồi cô đi dạo trên vỉa hè

Anh cười nhẹ rồi chạy theo cô.

- Giận tôi à?

- Tui ko thèm giận cái con người như anh

- Zậy là giận rồi còn đâu

- Sao cứ đi theo tui hoài zậy?

- Vô tình

- Về đi đừng đi theo tui nữa

- Vô tình

- Tuyết Quỳnh mà thấy là chết tui

Anh sựng lại

- Cô quen Tuyết Quỳnh?

- Đã từng nói chuyện rồi

- Vì..?

- Cãi nhau

- Cô hay thật. Ai cũng cãi dc, mà cô ko sợ sao?

- Đương nhiên là ko rồi. Bạn gái anh - chị đại mà tui còn ko sợ

- Bạn gái tôi?

Mặt anh ngây ra, anh có bạn gái khi nào?

- Anh có bạn gái rồi, Tuyết Quỳnh đó

- Ai bảo cô Tuyết Quỳnh là bạn gái tôi?

- Cô ta nói

- Ko phải

Ngủ Ngoan Nha. Bé NgốcTác giả: Pun AdminTruyện Hài Hước Anh -Lâm Minh Vũ Lạnh lùng, sống khép kín. Ngoại hình và gương mặt chuẩn. Nhà giàu nhất nhì thành phố. Nói chung là "hảo soái" - 1m79 - 57kg Cô - Hoàng Bảo Nghi Dễ thương, hòa đồng. Ngoại hình: lép. Gương mặt chuẩn. Mồ côi cha mẹ, sống với dì ( em của mẹ).Gia đình có chút khó khăn - 1m62 - 49kg _____~~~~~ Tại 1 căn nhà nhỏ trong 1 con hẻm ở tp.hcm - Nghi à, nghi. Dậy đi con, dậy ăn tối nè con Dì đang cố gắng lay con heo ngủ dậy. Và con heo đó ko ai khác chính là cô - Ưm..còn sớm mà dì Cô lăn qa lăn lại, cuối cùng lấy chăn chùm lại và ngủ tiếp - Ko dậy thì nhịn đói ha. Nghi à, zậy dì để dành phần của con cho milu nhé Cô tung chăn ngồi bật dậy, gãi gãi cái đầu đang như tổ chim của mình Cô quay qua dì - Con dậy. - Haha. ừ Nói thật ra. Milu là 1 chú chó cực kì kute mà tiếc cái tội lười và ham ngủ y như cô làm cho cô gét milu. Milu dc đưa về sống do dì xin về để chơi với cô, ai ngờ.. - Dì này - Sao.? - Dì ko dc để dành phần của con cho milu đâu nhé - Ừ. dì biết rồi… Cô lấy tay quệt đi những giọt nước mắt, cô sợ nếu như có ai nhìn thấy thì phiền lắm.Bỗng cô có cảm giác như có ai đứng sau lưng mik. Cô quay lại thì thấy bóng dáng quen thuộc- Là anh?Anh mỉm cười, 1 nụ cười nham hiểm.- Anh làm gì ở đây?- Đi ngang qua thôi- Zậy sao đứng sau lưng tôi?- Vô tình đứng sau lưng cô..vô tình thấy cô khóc..vô tình nghe thấy những gì cô vừa nói..tất cả chỉ là vô tình thôiAnh mỉm cười nửa môi, gương mặt như trêu cô- Ko ngờ..anh lại là 1 người chuyên đi nghe lén chuyện của người khác- Tôi đã nói chỉ là vô tình thôi mà..- Vô tình theo cái cách đó hả?- Tôi đã nói là vô tình rồi..cô nghĩ sao thì tùy cô. À mà 1 người con gái mạnh mẽ suốt ngày cãi nhau như cô mà cũng có lúc biết khóc à?- Ko liên quan đến anh, đồ đi nghe lén- Cô.. ko nói nữa. Tôi về, tôi có việc rồiCô im lặng và cúi đầu xuống- Cô sao zậy?- Về đi, anh có việc đấy- Chỉ là về ăn cơm thôi, việc này cũng nhẹ nhàng àAnh cười cô. Cô nhìn mặt anh mà tức- ( Cái mặt đáng ghét, cười hoài)- Đang rủa tôi thầm à?Cô giật mình. Anh ta đặt camera trong não cô chắc- Ko có- Sao ko vào nhà đi? Ngồi đây phơi nắng à?- Ko có chìa khóa nên ko vô dc- Đừng nói với tôi cô đi học làm rớt chìa khóa nhá- Tôi ko hậu đậu đến thế đâu, dì tôi đi làm chưa về nên chưa có chìa khóa thôi- Khi nào dì cô về?- 11h- Bây giờ 10h rồi, còn 1 tiếng nữa dì cô sẽ về- Ừ- Zậy ráng ngồi chờ đi..tôi về đây, bái bai- Về đi tôi ko tiễnAnh bỏ 2 tay vào túi quần. Đứng dựa vào hàng rào nhà cô- Sao chưa về?- Ko thích- Đúng là đồ ngang ngược, giành bánh của tui mà còn lên mặt- Tôi thích giành bánh của cô đấy, thì sao?- Thì..thì anh là đồ ham ăn, ngang ngược chứ sao- Cô nói sao như trẻ con quá- Kệ tui..ko liên quan đến anh- Giả tạo thậtAnh nhếch môi lênCô nhìn anh- Định ăn tươi nuốt sống tôi à? Sao nhìn tôi ghê thế?- Ko nói nhiều với anh nữaCô bỏ đi ra khỏi hẻm ( nhà cô trong hẻm) rồi cô đi dạo trên vỉa hèAnh cười nhẹ rồi chạy theo cô.- Giận tôi à?- Tui ko thèm giận cái con người như anh- Zậy là giận rồi còn đâu- Sao cứ đi theo tui hoài zậy?- Vô tình- Về đi đừng đi theo tui nữa- Vô tình- Tuyết Quỳnh mà thấy là chết tuiAnh sựng lại- Cô quen Tuyết Quỳnh?- Đã từng nói chuyện rồi- Vì..?- Cãi nhau- Cô hay thật. Ai cũng cãi dc, mà cô ko sợ sao?- Đương nhiên là ko rồi. Bạn gái anh - chị đại mà tui còn ko sợ- Bạn gái tôi?Mặt anh ngây ra, anh có bạn gái khi nào?- Anh có bạn gái rồi, Tuyết Quỳnh đó- Ai bảo cô Tuyết Quỳnh là bạn gái tôi?- Cô ta nói- Ko phải

Chương 8