Tác giả:

GT nhân vật: * Hứa Thiên Thư (nó:17 tuổi)nữ chính. Con gái tập đoàn Hứa Thị kinh doanh đa lĩnh vực, cao 1 m 70, tóc màu đen tuyền có đôi mắt sắc nhưng buồn, nó tự tạo cho mình 1 vỏ bọc lạnh lùng, thờ ơ với mọi người. hát hay. giọng trong, hát hay, karate đai đen,taekwondo đang học bậc cuối, IQ cao * Dương Kim Long: (hắn:18 tuổi)nam chính. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Dương Kỳ, kinh doanh đa lĩnh vực, cao 1m80, đẹp chuẩn soái ca,là tâm điểm chú ý của mọi cô gái, là nhà vô địch bắn cung thế giới, hlv Taekwondo nổi tiếng, IQ: 170 ~ Học viện Sky... (tại tớ là sky ý mà) -ai đây? Vy tiểu thư à?-Hứa Thiên Thư nói giọng bình tgản khi thấy mấy cô gái chặn đường mình -biết điều đấy, sao mày không kênh kiệu như hôm qua nữa?-Trần Hà Vy * Trần Hà Vy, 11b3 khác lớp Thư, học bình thường, có 1 giọng hát rất "ẹ" nhưng tự coi mình là ca sĩ, con gái công ty kinh doanh bất động sản(chi nhánh nhà nó), kênh kiệu Bép... 1 cái tát in hằn năm ngòn tay lên mặt Hà Vy đánh rồi nó cười đểu:ý cô là như vậy…

Chương 12: EM Yêu Anh

Vì Em Là Bà Xã OsinTác giả: Nhi Tiểu CaGT nhân vật: * Hứa Thiên Thư (nó:17 tuổi)nữ chính. Con gái tập đoàn Hứa Thị kinh doanh đa lĩnh vực, cao 1 m 70, tóc màu đen tuyền có đôi mắt sắc nhưng buồn, nó tự tạo cho mình 1 vỏ bọc lạnh lùng, thờ ơ với mọi người. hát hay. giọng trong, hát hay, karate đai đen,taekwondo đang học bậc cuối, IQ cao * Dương Kim Long: (hắn:18 tuổi)nam chính. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Dương Kỳ, kinh doanh đa lĩnh vực, cao 1m80, đẹp chuẩn soái ca,là tâm điểm chú ý của mọi cô gái, là nhà vô địch bắn cung thế giới, hlv Taekwondo nổi tiếng, IQ: 170 ~ Học viện Sky... (tại tớ là sky ý mà) -ai đây? Vy tiểu thư à?-Hứa Thiên Thư nói giọng bình tgản khi thấy mấy cô gái chặn đường mình -biết điều đấy, sao mày không kênh kiệu như hôm qua nữa?-Trần Hà Vy * Trần Hà Vy, 11b3 khác lớp Thư, học bình thường, có 1 giọng hát rất "ẹ" nhưng tự coi mình là ca sĩ, con gái công ty kinh doanh bất động sản(chi nhánh nhà nó), kênh kiệu Bép... 1 cái tát in hằn năm ngòn tay lên mặt Hà Vy đánh rồi nó cười đểu:ý cô là như vậy… -cười con khỉ... ăn đi (lại xúc cháo)-aaaaSau bữa ăn hắn bị cấm "xuất cảnh khỏi phòng" còn nó thì trở về làm 1 osin chính hiệu.------------vài tiếng sau-----------"Bữa trưa" (cháo) nấu xong, nó bưng tô cháo nghi ngút khói cộng 1 bịch thuốc và chai nước khoáng lên phòng hắn... vội đặt tô cháo xuống nó đi nhanh về phía hắn giờ là 11h trưa mà hắn chùm 2 cái chăn, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại nhưng miếng cứ than lạnh, lấy nhiệt kế đo, mặt nó tái mét tim đập liên hồi thấy hắn bệnh nó chỉ mong mình có thể gánh giùm... cuống quýt lấy điện thọi chưa kịp goi ó đã bị bàn tay o lớn kéo xuống giờ mặt nó với mặt hắn đỏ chả kém gì nhau chính nó cũng không ngờ mình biết ngại-đừng quậy nữa anh cần bác sĩ-anh cần em-tuy giọng hắn yêu ớt nhưng nó thừa nghe thấy-ốm với say là 2 khái niệm khác nhau... đừng nhảm nữa-nó gắt lên-anh không thích bác sĩ, ghét bệnh viện... em đưa anh đến đâu... anh Phá chỗ đó... lạnh... lạnh quá-hắn quấn chặt lấy cái chăn miệng liên hồi lảm nhảm trán đẫm mồ hôi, nó cáu lắm chứ lỡ hắn xảy ra chuyện thì saoNó đổi sang giọng "cún con" làm hắn đang thầm phục ông bác sĩ nghe lời kê thuốc làm bệnh lên đến đỉnh trong vài giờ sẽ khỏi nổi hết da gà, da vịt, gai ốc...-giờ anh cần em làm gì?-ôm... anh lạnh... lạnh lắmMặt hắn đỏ bừng còn môi thì nhợt nhạt trông thật thảm hại làm nó không suy nghĩ gỡ chăn trên người hắn ra rúc đầu vào lồng ngực rắn chắc (6 múi luôn nha, ca thấy oy. Thư:em thấy rồi á-mặt hầm hầm sát khí. ca:không em đùa... chuồn lẹ) vòng tay qua ôm eo hắn-1 chút thôi, tí phải đi viện đấy-nó nói nhỏ-uk...từ giờ...-mắt hắn nhắm nghiền rồi không nói nữa-làm sao-....-hừ! giám bơ bổn cô nương hả-nó cáu-ngủ đi-why??? >-

-cười con khỉ... ăn đi (lại xúc cháo)

-aaaa

Sau bữa ăn hắn bị cấm "xuất cảnh khỏi phòng" còn nó thì trở về làm 1 osin chính hiệu.

------------vài tiếng sau-----------

"Bữa trưa" (cháo) nấu xong, nó bưng tô cháo nghi ngút khói cộng 1 bịch thuốc và chai nước khoáng lên phòng hắn... vội đặt tô cháo xuống nó đi nhanh về phía hắn giờ là 11h trưa mà hắn chùm 2 cái chăn, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại nhưng miếng cứ than lạnh, lấy nhiệt kế đo, mặt nó tái mét tim đập liên hồi thấy hắn bệnh nó chỉ mong mình có thể gánh giùm... cuống quýt lấy điện thọi chưa kịp goi ó đã bị bàn tay o lớn kéo xuống giờ mặt nó với mặt hắn đỏ chả kém gì nhau chính nó cũng không ngờ mình biết ngại

-đừng quậy nữa anh cần bác sĩ

-anh cần em-tuy giọng hắn yêu ớt nhưng nó thừa nghe thấy

-ốm với say là 2 khái niệm khác nhau... đừng nhảm nữa-nó gắt lên

-anh không thích bác sĩ, ghét bệnh viện... em đưa anh đến đâu... anh Phá chỗ đó... lạnh... lạnh quá-hắn quấn chặt lấy cái chăn miệng liên hồi lảm nhảm trán đẫm mồ hôi, nó cáu lắm chứ lỡ hắn xảy ra chuyện thì sao

Nó đổi sang giọng "cún con" làm hắn đang thầm phục ông bác sĩ nghe lời kê thuốc làm bệnh lên đến đỉnh trong vài giờ sẽ khỏi nổi hết da gà, da vịt, gai ốc...

-giờ anh cần em làm gì?

-ôm... anh lạnh... lạnh lắm

Mặt hắn đỏ bừng còn môi thì nhợt nhạt trông thật thảm hại làm nó không suy nghĩ gỡ chăn trên người hắn ra rúc đầu vào lồng ngực rắn chắc (6 múi luôn nha, ca thấy oy. Thư:em thấy rồi á-mặt hầm hầm sát khí. ca:không em đùa... chuồn lẹ) vòng tay qua ôm eo hắn

-1 chút thôi, tí phải đi viện đấy-nó nói nhỏ

-uk...từ giờ...-mắt hắn nhắm nghiền rồi không nói nữa

-làm sao

-....

-hừ! giám bơ bổn cô nương hả-nó cáu

-ngủ đi

-why??? >-

Vì Em Là Bà Xã OsinTác giả: Nhi Tiểu CaGT nhân vật: * Hứa Thiên Thư (nó:17 tuổi)nữ chính. Con gái tập đoàn Hứa Thị kinh doanh đa lĩnh vực, cao 1 m 70, tóc màu đen tuyền có đôi mắt sắc nhưng buồn, nó tự tạo cho mình 1 vỏ bọc lạnh lùng, thờ ơ với mọi người. hát hay. giọng trong, hát hay, karate đai đen,taekwondo đang học bậc cuối, IQ cao * Dương Kim Long: (hắn:18 tuổi)nam chính. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Dương Kỳ, kinh doanh đa lĩnh vực, cao 1m80, đẹp chuẩn soái ca,là tâm điểm chú ý của mọi cô gái, là nhà vô địch bắn cung thế giới, hlv Taekwondo nổi tiếng, IQ: 170 ~ Học viện Sky... (tại tớ là sky ý mà) -ai đây? Vy tiểu thư à?-Hứa Thiên Thư nói giọng bình tgản khi thấy mấy cô gái chặn đường mình -biết điều đấy, sao mày không kênh kiệu như hôm qua nữa?-Trần Hà Vy * Trần Hà Vy, 11b3 khác lớp Thư, học bình thường, có 1 giọng hát rất "ẹ" nhưng tự coi mình là ca sĩ, con gái công ty kinh doanh bất động sản(chi nhánh nhà nó), kênh kiệu Bép... 1 cái tát in hằn năm ngòn tay lên mặt Hà Vy đánh rồi nó cười đểu:ý cô là như vậy… -cười con khỉ... ăn đi (lại xúc cháo)-aaaaSau bữa ăn hắn bị cấm "xuất cảnh khỏi phòng" còn nó thì trở về làm 1 osin chính hiệu.------------vài tiếng sau-----------"Bữa trưa" (cháo) nấu xong, nó bưng tô cháo nghi ngút khói cộng 1 bịch thuốc và chai nước khoáng lên phòng hắn... vội đặt tô cháo xuống nó đi nhanh về phía hắn giờ là 11h trưa mà hắn chùm 2 cái chăn, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại nhưng miếng cứ than lạnh, lấy nhiệt kế đo, mặt nó tái mét tim đập liên hồi thấy hắn bệnh nó chỉ mong mình có thể gánh giùm... cuống quýt lấy điện thọi chưa kịp goi ó đã bị bàn tay o lớn kéo xuống giờ mặt nó với mặt hắn đỏ chả kém gì nhau chính nó cũng không ngờ mình biết ngại-đừng quậy nữa anh cần bác sĩ-anh cần em-tuy giọng hắn yêu ớt nhưng nó thừa nghe thấy-ốm với say là 2 khái niệm khác nhau... đừng nhảm nữa-nó gắt lên-anh không thích bác sĩ, ghét bệnh viện... em đưa anh đến đâu... anh Phá chỗ đó... lạnh... lạnh quá-hắn quấn chặt lấy cái chăn miệng liên hồi lảm nhảm trán đẫm mồ hôi, nó cáu lắm chứ lỡ hắn xảy ra chuyện thì saoNó đổi sang giọng "cún con" làm hắn đang thầm phục ông bác sĩ nghe lời kê thuốc làm bệnh lên đến đỉnh trong vài giờ sẽ khỏi nổi hết da gà, da vịt, gai ốc...-giờ anh cần em làm gì?-ôm... anh lạnh... lạnh lắmMặt hắn đỏ bừng còn môi thì nhợt nhạt trông thật thảm hại làm nó không suy nghĩ gỡ chăn trên người hắn ra rúc đầu vào lồng ngực rắn chắc (6 múi luôn nha, ca thấy oy. Thư:em thấy rồi á-mặt hầm hầm sát khí. ca:không em đùa... chuồn lẹ) vòng tay qua ôm eo hắn-1 chút thôi, tí phải đi viện đấy-nó nói nhỏ-uk...từ giờ...-mắt hắn nhắm nghiền rồi không nói nữa-làm sao-....-hừ! giám bơ bổn cô nương hả-nó cáu-ngủ đi-why??? >-

Chương 12: EM Yêu Anh