Tác giả:

Nó vui vẻ,chạy thật nhanh tới công viên. Hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày kỉ niện 1năm nó và Hải quen nhau. Nó thích Hải lắm và nó mong Hải cũng thế. Thấy Hải đứng bên bờ hồ cạnh công viên, nó dừng lại, chỉnh lại áo, vuốt lại vài sợi tóc rối, nó từ từ bước tới sau Hải. -Anh! Anh đợi em lâu chưa? Nhưng đáp lại sự quan tâm của nó, Hải thờ ơ: -Mk chia tay đi! Chỉ vs bốn chữ của Hải cũng khiến nó như bị một nhát dao vào tim. Nó thấy rất đau. -Em bik anh đang đùa, nhưng ko vui đâu anh. Nó cố nặn ra một nụ cười. -Tôi không đùa. Chia tay đi, vì tôi hết yêu cô rồi. Ah ko, là chưa từng yêu cô mới phải. Cô chỉ như một món đồ chơi của tôi mà thôi. Cô đúng thật là quá đỗi ngây thơ mà. Nó đứng im nghe Hải nói, dù nó biết rằng mỗi từ Hải nói ra là một nhát dao găm vs trái tim của nó. "chát" Nó tát Hải, nước mắt lăn dài trên má nó. -Đồ khốn nạn,tôi thật ngu ngốc khi tin vào mấy lời dối trá của anh trước đây. Nó chạy đi.

Chương 8: Hóa trang

Lạnh Lùng Biết YêuTác giả: Nhok vô tâmNó vui vẻ,chạy thật nhanh tới công viên. Hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày kỉ niện 1năm nó và Hải quen nhau. Nó thích Hải lắm và nó mong Hải cũng thế. Thấy Hải đứng bên bờ hồ cạnh công viên, nó dừng lại, chỉnh lại áo, vuốt lại vài sợi tóc rối, nó từ từ bước tới sau Hải. -Anh! Anh đợi em lâu chưa? Nhưng đáp lại sự quan tâm của nó, Hải thờ ơ: -Mk chia tay đi! Chỉ vs bốn chữ của Hải cũng khiến nó như bị một nhát dao vào tim. Nó thấy rất đau. -Em bik anh đang đùa, nhưng ko vui đâu anh. Nó cố nặn ra một nụ cười. -Tôi không đùa. Chia tay đi, vì tôi hết yêu cô rồi. Ah ko, là chưa từng yêu cô mới phải. Cô chỉ như một món đồ chơi của tôi mà thôi. Cô đúng thật là quá đỗi ngây thơ mà. Nó đứng im nghe Hải nói, dù nó biết rằng mỗi từ Hải nói ra là một nhát dao găm vs trái tim của nó. "chát" Nó tát Hải, nước mắt lăn dài trên má nó. -Đồ khốn nạn,tôi thật ngu ngốc khi tin vào mấy lời dối trá của anh trước đây. Nó chạy đi. Nhỏ chạy khắp cái TTMS cx chả thấy nó đâu. Chợt, đt nhỏ rung. Nhìn màn hình, nhỏ khẽ thở dài.-mày đang ở đâu?Nhỏ cất giọng lo lắng. Dù nhỏ cs nhoi cỡ nào, chỉ cần nó gặp rắc rối, nhỏ lập tức thay đổi- lo cho nó.-"Tìm tao ah"Giọng nó vang đều, nó ổn.-Chứ còn j nx? Bạn bè vs nhau, tao đùa cs chút xíu đã dỗi là sao?Nhỏ lên tiếng trách móc.-"Là do mày chứ bộ. Tao đã ns là đừng cs lôi chn tình cảm ra đùa vs tao.Giọng nó hơi trầm xuống, nó ghét phải nhắc về wá khứ.-Được rùi, mày đang ở đâu?Nhỏ khẽ thở dài.-Tao về rồi, qua nhà tao đi.-Lm j?-Thì cứ wa đi thì bik, ha.-Ừa, lát gặp.Nhỏ cúp máy--------Tại nhà nó------------Nhỏ bước vào, thấy nó đang gặm bim bim giết thời gian.-Sao, kêu tao qua chi?Nhỏ ngồi xuống cạnh nó, bốc bim bim bỏ vào mồm.-Mai đi học, mày cs định "trang điểm" hông?Nó cười gian.-Không.-Sao zậy?-Tao bik mày định hóa trang nên tao thôi. Mày thử nghĩ nhá, nếu cả tao vs mày cùng hóa trang thì khi bị bắt nạt,còn đứa nào tát cái con bắt nạt tụi mk nx?Nó ngồi nghe, đầu gật gật.-Thôi thì thế cx đc.Mày về đi, mai còn phải đón tao nx đấy.Nó bảo nhỏ.-Ừa, ngủ ngon nha tình yêu.Nhỏ lại trở về cái tính thường ngày-------------Hôm sau----------Nhỏ đứng trc cổng nhà nó bấm chuông inh ỏi.-Đây, tao đây.Nó chạy ra ngoài.-OMG,con nào tbế này.Nhỏ ngạc nhiên cx đúng rồi, hiện tại trông nó như một con hâm. Da đen xì, mặt đầy tàn nhang, chơi cục kính dày cộp... Ns chung là rất xấu.

Nhỏ chạy khắp cái TTMS cx chả thấy nó đâu. Chợt, đt nhỏ rung. Nhìn màn hình, nhỏ khẽ thở dài.

-mày đang ở đâu?

Nhỏ cất giọng lo lắng. Dù nhỏ cs nhoi cỡ nào, chỉ cần nó gặp rắc rối, nhỏ lập tức thay đổi- lo cho nó.

-"Tìm tao ah"

Giọng nó vang đều, nó ổn.

-Chứ còn j nx? Bạn bè vs nhau, tao đùa cs chút xíu đã dỗi là sao?

Nhỏ lên tiếng trách móc.

-"Là do mày chứ bộ. Tao đã ns là đừng cs lôi chn tình cảm ra đùa vs tao.

Giọng nó hơi trầm xuống, nó ghét phải nhắc về wá khứ.

-Được rùi, mày đang ở đâu?

Nhỏ khẽ thở dài.

-Tao về rồi, qua nhà tao đi.

-Lm j?

-Thì cứ wa đi thì bik, ha.

-Ừa, lát gặp.

Nhỏ cúp máy

--------Tại nhà nó------------

Nhỏ bước vào, thấy nó đang gặm bim bim giết thời gian.

-Sao, kêu tao qua chi?

Nhỏ ngồi xuống cạnh nó, bốc bim bim bỏ vào mồm.

-Mai đi học, mày cs định "trang điểm" hông?

Nó cười gian.

-Không.

-Sao zậy?

-Tao bik mày định hóa trang nên tao thôi. Mày thử nghĩ nhá, nếu cả tao vs mày cùng hóa trang thì khi bị bắt nạt,còn đứa nào tát cái con bắt nạt tụi mk nx?

Nó ngồi nghe, đầu gật gật.

-Thôi thì thế cx đc.Mày về đi, mai còn phải đón tao nx đấy.

Nó bảo nhỏ.

-Ừa, ngủ ngon nha tình yêu.

Nhỏ lại trở về cái tính thường ngày

-------------Hôm sau----------

Nhỏ đứng trc cổng nhà nó bấm chuông inh ỏi.

-Đây, tao đây.

Nó chạy ra ngoài.

-OMG,con nào tbế này.

Nhỏ ngạc nhiên cx đúng rồi, hiện tại trông nó như một con hâm. Da đen xì, mặt đầy tàn nhang, chơi cục kính dày cộp... Ns chung là rất xấu.

Lạnh Lùng Biết YêuTác giả: Nhok vô tâmNó vui vẻ,chạy thật nhanh tới công viên. Hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày kỉ niện 1năm nó và Hải quen nhau. Nó thích Hải lắm và nó mong Hải cũng thế. Thấy Hải đứng bên bờ hồ cạnh công viên, nó dừng lại, chỉnh lại áo, vuốt lại vài sợi tóc rối, nó từ từ bước tới sau Hải. -Anh! Anh đợi em lâu chưa? Nhưng đáp lại sự quan tâm của nó, Hải thờ ơ: -Mk chia tay đi! Chỉ vs bốn chữ của Hải cũng khiến nó như bị một nhát dao vào tim. Nó thấy rất đau. -Em bik anh đang đùa, nhưng ko vui đâu anh. Nó cố nặn ra một nụ cười. -Tôi không đùa. Chia tay đi, vì tôi hết yêu cô rồi. Ah ko, là chưa từng yêu cô mới phải. Cô chỉ như một món đồ chơi của tôi mà thôi. Cô đúng thật là quá đỗi ngây thơ mà. Nó đứng im nghe Hải nói, dù nó biết rằng mỗi từ Hải nói ra là một nhát dao găm vs trái tim của nó. "chát" Nó tát Hải, nước mắt lăn dài trên má nó. -Đồ khốn nạn,tôi thật ngu ngốc khi tin vào mấy lời dối trá của anh trước đây. Nó chạy đi. Nhỏ chạy khắp cái TTMS cx chả thấy nó đâu. Chợt, đt nhỏ rung. Nhìn màn hình, nhỏ khẽ thở dài.-mày đang ở đâu?Nhỏ cất giọng lo lắng. Dù nhỏ cs nhoi cỡ nào, chỉ cần nó gặp rắc rối, nhỏ lập tức thay đổi- lo cho nó.-"Tìm tao ah"Giọng nó vang đều, nó ổn.-Chứ còn j nx? Bạn bè vs nhau, tao đùa cs chút xíu đã dỗi là sao?Nhỏ lên tiếng trách móc.-"Là do mày chứ bộ. Tao đã ns là đừng cs lôi chn tình cảm ra đùa vs tao.Giọng nó hơi trầm xuống, nó ghét phải nhắc về wá khứ.-Được rùi, mày đang ở đâu?Nhỏ khẽ thở dài.-Tao về rồi, qua nhà tao đi.-Lm j?-Thì cứ wa đi thì bik, ha.-Ừa, lát gặp.Nhỏ cúp máy--------Tại nhà nó------------Nhỏ bước vào, thấy nó đang gặm bim bim giết thời gian.-Sao, kêu tao qua chi?Nhỏ ngồi xuống cạnh nó, bốc bim bim bỏ vào mồm.-Mai đi học, mày cs định "trang điểm" hông?Nó cười gian.-Không.-Sao zậy?-Tao bik mày định hóa trang nên tao thôi. Mày thử nghĩ nhá, nếu cả tao vs mày cùng hóa trang thì khi bị bắt nạt,còn đứa nào tát cái con bắt nạt tụi mk nx?Nó ngồi nghe, đầu gật gật.-Thôi thì thế cx đc.Mày về đi, mai còn phải đón tao nx đấy.Nó bảo nhỏ.-Ừa, ngủ ngon nha tình yêu.Nhỏ lại trở về cái tính thường ngày-------------Hôm sau----------Nhỏ đứng trc cổng nhà nó bấm chuông inh ỏi.-Đây, tao đây.Nó chạy ra ngoài.-OMG,con nào tbế này.Nhỏ ngạc nhiên cx đúng rồi, hiện tại trông nó như một con hâm. Da đen xì, mặt đầy tàn nhang, chơi cục kính dày cộp... Ns chung là rất xấu.

Chương 8: Hóa trang