Nàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!!

Chương 7: Vật nhỏ!! Nàng là ai!?

Hoàng Thượng!! Sói Già Đến Đây!!Tác giả: Huyết Nguyệt BăngNàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!! Đẩy đc hắn ra,nhân lúc hắn còn lơ mơ thì giơ tay cao và....Chát...!!!!!Tiếng tát vang dội phát ra từ trg hồ nc nóng. Khuôn mặt đẹp như tượng tạc bây giờ lệch hẳn sang một bên,trênmá in hằn dấu năm ngón tay đỏ lựng. Hắn còn chưa hếtbàng hoàng thì cô đã hét lên:Chó má!!! Ta nói cho ngươi bt làm giả ăn thật nhưng ko thể đói bụng ăn quàng nghe con!! Bà nói cho con bt bà đây ko phải hổ giấy nhá!!! Tưởng ta hiền thì lôi ra bắt nạt hả!!! F**k you!!!Khả Di tức giận sổ ra một lèo, nói xong liền hối hận. Hắn đang ngơ ngác khi bị cô mắng một tràng thì thấy vẻ hối hận của cô thì đắc ý, mắng hắn nặng lời qá nên đau lòng chứ j!? Hừ, hắn tin vào mị lực vô biên của mình mà!!!(tg:mọi ng thông cảm ảnh bị anhr hưởng bệnh atsm của vợ mình). Đang YY một mình thì hắn nghe thấy cô thả ra một câu:Mẹ nó,sao mình cảm thấy mắng nhẹ thế nhỉ? Trình độ mắng ng mình xuống level rùi hả!? C*ó nó!!Nghe câu đấy mà hắn suýt té ngộp nc. Cô nói j!? Mắng nhẹ qá hả!? Chết tiệt,cô đã chửi hắn thì thôi,còn nói là nhẹ wa,*** mẹ!!Cúi xuống một lần nữa, một nụ hôn lại rơi vào bờ môi ướt át của cô, nó ko còn mang theo sự ôn nhu nữa mà trở thành nụ hôn mang theo tức giận,trừng phạt và bá khí ngấu nghiến,chà đạp môi cô ko thương tiếc. Cô trợn tròn đôi mắt hổ phách mang theo kinh ngạc,hoảng hốt tột độ, giẫy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay như kìm đó, hắn dường như bt cô định làm j liền lấy tay chế trụ ót của Khả Di,bắt cô cùng chìm đắm trong nụ hôn với hắn,tay còn lại bắt lấy hai tay đang có ý định đánh hắn,kéo vòng qua sau eo hắn. Tư thế của hai ng hiện giờ đang rất mờ ám. Cô ko dg đc tay thì chuyển sang chân,dẫm thật mạnh lên chân hắn. Hắn ko ngờ đc hành động này,liền ăn đau nhăn mặt,buông lỏng cô,chỉ chờ có thế cô đẩy hắn ra xa rồi quay đầu bỏ chạy,vừa phi thân cô vừa nghĩ" Lão nương nhớ mặt mày rồi,ta mà gặp ngươi một lần nữa thì ngươi ko xong đâu!! Đồ ngựa đực!!!"Còn về phía hắn thì..."Vật nhỏ,nàng là ai!? Dù có là ai thì nàng cg chạy ko thoát đâu. Ngoan ngoãn chờ ta lấy đi!!! Lâm Quân Hiên ta nói đc là làm đc! Hãy đợi đấy!!!"

Đẩy đc hắn ra,nhân lúc hắn còn lơ mơ thì giơ tay cao và....

Chát...!!!!!

Tiếng tát vang dội phát ra từ trg hồ nc nóng. Khuôn mặt đẹp như tượng tạc bây giờ lệch hẳn sang một bên,trên

má in hằn dấu năm ngón tay đỏ lựng. Hắn còn chưa hết

bàng hoàng thì cô đã hét lên:

Chó má!!! Ta nói cho ngươi bt làm giả ăn thật nhưng ko thể đói bụng ăn quàng nghe con!! Bà nói cho con bt bà đây ko phải hổ giấy nhá!!! Tưởng ta hiền thì lôi ra bắt nạt hả!!! F**k you!!!

Khả Di tức giận sổ ra một lèo, nói xong liền hối hận. Hắn đang ngơ ngác khi bị cô mắng một tràng thì thấy vẻ hối hận của cô thì đắc ý, mắng hắn nặng lời qá nên đau lòng chứ j!? Hừ, hắn tin vào mị lực vô biên của mình mà!!!(tg:mọi ng thông cảm ảnh bị anhr hưởng bệnh atsm của vợ mình). Đang YY một mình thì hắn nghe thấy cô thả ra một câu:

Mẹ nó,sao mình cảm thấy mắng nhẹ thế nhỉ? Trình độ mắng ng mình xuống level rùi hả!? C*ó nó!!

Nghe câu đấy mà hắn suýt té ngộp nc. Cô nói j!? Mắng nhẹ qá hả!? Chết tiệt,cô đã chửi hắn thì thôi,còn nói là nhẹ wa,*** mẹ!!

Cúi xuống một lần nữa, một nụ hôn lại rơi vào bờ môi ướt át của cô, nó ko còn mang theo sự ôn nhu nữa mà trở thành nụ hôn mang theo tức giận,trừng phạt và bá khí ngấu nghiến,chà đạp môi cô ko thương tiếc. Cô trợn tròn đôi mắt hổ phách mang theo kinh ngạc,hoảng hốt tột độ, giẫy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay như kìm đó, hắn dường như bt cô định làm j liền lấy tay chế trụ ót của Khả Di,bắt cô cùng chìm đắm trong nụ hôn với hắn,tay còn lại bắt lấy hai tay đang có ý định đánh hắn,kéo vòng qua sau eo hắn. Tư thế của hai ng hiện giờ đang rất mờ ám. Cô ko dg đc tay thì chuyển sang chân,dẫm thật mạnh lên chân hắn. Hắn ko ngờ đc hành động này,liền ăn đau nhăn mặt,buông lỏng cô,chỉ chờ có thế cô đẩy hắn ra xa rồi quay đầu bỏ chạy,vừa phi thân cô vừa nghĩ" Lão nương nhớ mặt mày rồi,ta mà gặp ngươi một lần nữa thì ngươi ko xong đâu!! Đồ ngựa đực!!!"

Còn về phía hắn thì...

"Vật nhỏ,nàng là ai!? Dù có là ai thì nàng cg chạy ko thoát đâu. Ngoan ngoãn chờ ta lấy đi!!! Lâm Quân Hiên ta nói đc là làm đc! Hãy đợi đấy!!!"

Hoàng Thượng!! Sói Già Đến Đây!!Tác giả: Huyết Nguyệt BăngNàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!! Đẩy đc hắn ra,nhân lúc hắn còn lơ mơ thì giơ tay cao và....Chát...!!!!!Tiếng tát vang dội phát ra từ trg hồ nc nóng. Khuôn mặt đẹp như tượng tạc bây giờ lệch hẳn sang một bên,trênmá in hằn dấu năm ngón tay đỏ lựng. Hắn còn chưa hếtbàng hoàng thì cô đã hét lên:Chó má!!! Ta nói cho ngươi bt làm giả ăn thật nhưng ko thể đói bụng ăn quàng nghe con!! Bà nói cho con bt bà đây ko phải hổ giấy nhá!!! Tưởng ta hiền thì lôi ra bắt nạt hả!!! F**k you!!!Khả Di tức giận sổ ra một lèo, nói xong liền hối hận. Hắn đang ngơ ngác khi bị cô mắng một tràng thì thấy vẻ hối hận của cô thì đắc ý, mắng hắn nặng lời qá nên đau lòng chứ j!? Hừ, hắn tin vào mị lực vô biên của mình mà!!!(tg:mọi ng thông cảm ảnh bị anhr hưởng bệnh atsm của vợ mình). Đang YY một mình thì hắn nghe thấy cô thả ra một câu:Mẹ nó,sao mình cảm thấy mắng nhẹ thế nhỉ? Trình độ mắng ng mình xuống level rùi hả!? C*ó nó!!Nghe câu đấy mà hắn suýt té ngộp nc. Cô nói j!? Mắng nhẹ qá hả!? Chết tiệt,cô đã chửi hắn thì thôi,còn nói là nhẹ wa,*** mẹ!!Cúi xuống một lần nữa, một nụ hôn lại rơi vào bờ môi ướt át của cô, nó ko còn mang theo sự ôn nhu nữa mà trở thành nụ hôn mang theo tức giận,trừng phạt và bá khí ngấu nghiến,chà đạp môi cô ko thương tiếc. Cô trợn tròn đôi mắt hổ phách mang theo kinh ngạc,hoảng hốt tột độ, giẫy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay như kìm đó, hắn dường như bt cô định làm j liền lấy tay chế trụ ót của Khả Di,bắt cô cùng chìm đắm trong nụ hôn với hắn,tay còn lại bắt lấy hai tay đang có ý định đánh hắn,kéo vòng qua sau eo hắn. Tư thế của hai ng hiện giờ đang rất mờ ám. Cô ko dg đc tay thì chuyển sang chân,dẫm thật mạnh lên chân hắn. Hắn ko ngờ đc hành động này,liền ăn đau nhăn mặt,buông lỏng cô,chỉ chờ có thế cô đẩy hắn ra xa rồi quay đầu bỏ chạy,vừa phi thân cô vừa nghĩ" Lão nương nhớ mặt mày rồi,ta mà gặp ngươi một lần nữa thì ngươi ko xong đâu!! Đồ ngựa đực!!!"Còn về phía hắn thì..."Vật nhỏ,nàng là ai!? Dù có là ai thì nàng cg chạy ko thoát đâu. Ngoan ngoãn chờ ta lấy đi!!! Lâm Quân Hiên ta nói đc là làm đc! Hãy đợi đấy!!!"

Chương 7: Vật nhỏ!! Nàng là ai!?