Nàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!!

Chương 11: Tiểu miêu!! Em chết chắc rồi!!!

Hoàng Thượng!! Sói Già Đến Đây!!Tác giả: Huyết Nguyệt BăngNàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!! Sau một hồi ôm hôn à nhầm ôm ấp nhau,thì hai ng chợt tách ra, tiểu Nhu nói:Con kia mày chết chắc rồi!!!Mày biết tao lo lắm ko!?Mày bla bla bla (đã lược một nghìn từ)Lam Nhu xả ra một tràng dàiKhả Di bị nghe một bài cải lương dài đằng đẵng, tiểu Nhu nói nhanh quá thở ko ra hơi,khuôn mặt đỏ ửng như quả táo trông thật dễ thương,khiến tim ai đó đập rung ring,anh cũng rất khó chịu khi mọi ánh mắt của nam nhân đều nhìn vào vợ nhỏ của hắn,thật là mún móc mắt bọn nam nhân kia mà,phải nhanh bắt tiểu miêu này về nhà càng nhanh càng tốt mới đc,ko thể để mọi ng nhìn tiểu miêu nhà anh miễn phí thế này đc,anh ko cho phép!!!(tg: mới gặp vài giây đã định vợ rồi,em phục anh!!)So với ai kia đang tức xì khói đầu,thì có vẻ nam nhân ngồi bên cạnh có vẻ lạnh lùng tựa băng sơn ngàn năn ko đổi,khoé miệng gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, nếu lam y công tử kia mà bớt chút ít thời gian nhìn vợ quay sang nhìn hoàng huynh của mình thì chắc sặc trà mà chết mất,hoàng huynh của hắn là đang cười đó,là đang cười đó!! May mà ám vệ đứng bên ngoài gác cửa nên ko thể nhìn thấy cảnh này chắc rùi bọt mép mà ngất đó!!Ng con gái đã gây ra chuyện này vẫn vô tư đứng dưới kia ko biết j. Sau khi đã chắc chắn Lam Nhu đã nói xong,cô nhẹ nhàng đưa tay lên tai,từ tốn nhấc hai chiếc bông gòn ra khỏi tai,bộ dạng điềm đạm đến đáng đánh đòn,sau đó....Cắt!!!tg cho mọi ng đọc đến đây thôi,he he!! Để lại dáu vết cho tg đi rồi cho chap mới!!

Sau một hồi ôm hôn à nhầm ôm ấp nhau,thì hai ng chợt tách ra, tiểu Nhu nói:

Con kia mày chết chắc rồi!!!

Mày biết tao lo lắm ko!?Mày bla bla bla (đã lược một nghìn từ)Lam Nhu xả ra một tràng dài

Khả Di bị nghe một bài cải lương dài đằng đẵng, tiểu Nhu nói nhanh quá thở ko ra hơi,khuôn mặt đỏ ửng như quả táo trông thật dễ thương,khiến tim ai đó đập rung ring,anh cũng rất khó chịu khi mọi ánh mắt của nam nhân đều nhìn vào vợ nhỏ của hắn,thật là mún móc mắt bọn nam nhân kia mà,phải nhanh bắt tiểu miêu này về nhà càng nhanh càng tốt mới đc,ko thể để mọi ng nhìn tiểu miêu nhà anh miễn phí thế này đc,anh ko cho phép!!!(tg: mới gặp vài giây đã định vợ rồi,em phục anh!!)

So với ai kia đang tức xì khói đầu,thì có vẻ nam nhân ngồi bên cạnh có vẻ lạnh lùng tựa băng sơn ngàn năn ko đổi,khoé miệng gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, nếu lam y công tử kia mà bớt chút ít thời gian nhìn vợ quay sang nhìn hoàng huynh của mình thì chắc sặc trà mà chết mất,hoàng huynh của hắn là đang cười đó,là đang cười đó!! May mà ám vệ đứng bên ngoài gác cửa nên ko thể nhìn thấy cảnh này chắc rùi bọt mép mà ngất đó!!

Ng con gái đã gây ra chuyện này vẫn vô tư đứng dưới kia ko biết j. Sau khi đã chắc chắn Lam Nhu đã nói xong,cô nhẹ nhàng đưa tay lên tai,từ tốn nhấc hai chiếc bông gòn ra khỏi tai,bộ dạng điềm đạm đến đáng đánh đòn,sau đó....

Cắt!!!tg cho mọi ng đọc đến đây thôi,he he!! Để lại dáu vết cho tg đi rồi cho chap mới!!

Hoàng Thượng!! Sói Già Đến Đây!!Tác giả: Huyết Nguyệt BăngNàng,kiếp này là tiểu thư dòng chính của nhà Lục gia,Lục Thiểu Thiên đang ở trong khu rừng rậm Lạc Nguyệt bực bội gặm đùi gà nướng (híc...thật ra tỷ gọi đó là gà vì tỷ nhìn con Chu Tước cấp 8 đỉnh phong giống gà ở hiện đại thế nên...)còn nguyên nhân Thiểu Thiên bực bội thì đọc sẽ rõ. Ba ngày trước: Ầm!!!ui da! Một vật thể lạ lao xuống rừng Lạc Nguyệt, chính xác hơn là một con người.Phạm vi cách chỗ cô rơi xuống một trăm trượng đều không một sinh vật nào có thể sống sót.(em lạy tỷ+-+).Đôi thủy mâu mở ra,linh đông nhìn xung quanh,ngó nghiêng một thôi một hồi,bất chợt cô ngẩng đầu lên trời ai oán than: Lão thiên gia!! Ta hận chết ngươi a!! Cư nhiên cho ta xuyên không lúc này a. Cách ta chết cũng rất cẩu huyết,xuyên cũng đc nhưng ko thể sớm hay muộn một chút đc sao!? Lão nương cũng sắp nhận lương a,mẹ kiếp!! Hắc dịch, đã thế xuyên vào bằng lý do củ chuối. Lại còn đến 1 nơi củ hành, héo quen Bt ai. Chết tiệt, lão thiên gia ta bạo cúc hoa nhà ông!! Sau một hồi ôm hôn à nhầm ôm ấp nhau,thì hai ng chợt tách ra, tiểu Nhu nói:Con kia mày chết chắc rồi!!!Mày biết tao lo lắm ko!?Mày bla bla bla (đã lược một nghìn từ)Lam Nhu xả ra một tràng dàiKhả Di bị nghe một bài cải lương dài đằng đẵng, tiểu Nhu nói nhanh quá thở ko ra hơi,khuôn mặt đỏ ửng như quả táo trông thật dễ thương,khiến tim ai đó đập rung ring,anh cũng rất khó chịu khi mọi ánh mắt của nam nhân đều nhìn vào vợ nhỏ của hắn,thật là mún móc mắt bọn nam nhân kia mà,phải nhanh bắt tiểu miêu này về nhà càng nhanh càng tốt mới đc,ko thể để mọi ng nhìn tiểu miêu nhà anh miễn phí thế này đc,anh ko cho phép!!!(tg: mới gặp vài giây đã định vợ rồi,em phục anh!!)So với ai kia đang tức xì khói đầu,thì có vẻ nam nhân ngồi bên cạnh có vẻ lạnh lùng tựa băng sơn ngàn năn ko đổi,khoé miệng gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, nếu lam y công tử kia mà bớt chút ít thời gian nhìn vợ quay sang nhìn hoàng huynh của mình thì chắc sặc trà mà chết mất,hoàng huynh của hắn là đang cười đó,là đang cười đó!! May mà ám vệ đứng bên ngoài gác cửa nên ko thể nhìn thấy cảnh này chắc rùi bọt mép mà ngất đó!!Ng con gái đã gây ra chuyện này vẫn vô tư đứng dưới kia ko biết j. Sau khi đã chắc chắn Lam Nhu đã nói xong,cô nhẹ nhàng đưa tay lên tai,từ tốn nhấc hai chiếc bông gòn ra khỏi tai,bộ dạng điềm đạm đến đáng đánh đòn,sau đó....Cắt!!!tg cho mọi ng đọc đến đây thôi,he he!! Để lại dáu vết cho tg đi rồi cho chap mới!!

Chương 11: Tiểu miêu!! Em chết chắc rồi!!!