Tác giả:

-một căn nhà giàu nhất An Giang ai nấy cũng thầm ngưỡng mộ nào ngờ đâu,kẻ giàu sang vẫn tham lam vô độ,rũ bỏ người vợ và con gái nhỏ-một cô bé 8 tuổi vừa đi học về thì lại thấy mama mình ngồi khóc-mama,sao mama khóc vậy-cô bé lại gần bên bà -sao mặt mama có vết bầm vậy?-cô bé nhìn bà -à.mama chỉ bị té thôi-bà ôm lấy cô bé -mama có đau lắm không?-cô bé hỏi bà -không đau,con là liều thuốc giảm đau hiệu quả nên không còn đau nữa-bà xoa đầu cô bé -cô bé chồm lên hôn lên vết thương của bà và nói bay di bay đi vết thương kia -bà siếc chặt cô bé vào lòng -mama đừng buồn nữa,con sẽ là siêu nhân xua tan đi nỗi buồn và bảo vệ mama-cô bé -ừm,mama sẽ không khóc nữa-bà mỉm cười nhìn cô bé -con đói bụng-cô bé chu môi ra rất đáng yêu -thôi chúng ta vào nhà ăn cơm-bà nắm tay cô bé dắt đi -papa đâu mama-cô bé nhìn xung quanh -à,papa con lên Sài Gòn làm ăn rồi-bà -sao không nói cho con biết-cô bé ủ rủ -thôi 2 ngày nữa là papa về chơi với con-bà xới cơm cho cô bé -bà cố kìm nén nước mắt nhìn con,nào dám…

Chương 5: Cô nhi viện cháy

Đại Boss Và Cô Nhóc Đẹp TraiTác giả: WISKYNGUYEN-một căn nhà giàu nhất An Giang ai nấy cũng thầm ngưỡng mộ nào ngờ đâu,kẻ giàu sang vẫn tham lam vô độ,rũ bỏ người vợ và con gái nhỏ-một cô bé 8 tuổi vừa đi học về thì lại thấy mama mình ngồi khóc-mama,sao mama khóc vậy-cô bé lại gần bên bà -sao mặt mama có vết bầm vậy?-cô bé nhìn bà -à.mama chỉ bị té thôi-bà ôm lấy cô bé -mama có đau lắm không?-cô bé hỏi bà -không đau,con là liều thuốc giảm đau hiệu quả nên không còn đau nữa-bà xoa đầu cô bé -cô bé chồm lên hôn lên vết thương của bà và nói bay di bay đi vết thương kia -bà siếc chặt cô bé vào lòng -mama đừng buồn nữa,con sẽ là siêu nhân xua tan đi nỗi buồn và bảo vệ mama-cô bé -ừm,mama sẽ không khóc nữa-bà mỉm cười nhìn cô bé -con đói bụng-cô bé chu môi ra rất đáng yêu -thôi chúng ta vào nhà ăn cơm-bà nắm tay cô bé dắt đi -papa đâu mama-cô bé nhìn xung quanh -à,papa con lên Sài Gòn làm ăn rồi-bà -sao không nói cho con biết-cô bé ủ rủ -thôi 2 ngày nữa là papa về chơi với con-bà xới cơm cho cô bé -bà cố kìm nén nước mắt nhìn con,nào dám… -cô bây giờ chỉ còn một mình,không còn cậu bên cạnh,không ai che chở,không ai quan tâm-lớp học-cô cố gắng học để quên đi cậu,học điên cuồng nhưng cũng không thể quên,cô bước lên lớp cậu tìm bóng hình còn sót lại-Y Y,đừng buồn nữa mà-ns1-em không sao-cô-mấy bài toán của em tụi chị chịu thua-mấy nàng-không ai giải được sao-cô-ừm,ngay cả mấy anh chị của tụi chị cũng bó tay-ns2-haizz-cô thở dài-thôi em về-cô bước đi-cô thững thờ đi về nhưng đôi chân không tự kiểm soát được lại đi đến cánh đồng hoa-aisss,sao lại tới nơi này chứ-cô vò đầu mình-ủa,ai kia-cô nhìn thấy một bóng hình nhưng nhìn không rõ-ai lại tới nơi đây chứ,không lẽ là anh Khang-cô tự nói với bản thân mình-anh...-nhưng chưa nói ra chữ Khang thì đành ngậm miệng vì người kia lại là con gái-người này bằng tủi cô hoặc nhỏ hơn một tuổi,mặt quần đùi áo thun búi tóc-chào bạn-cô gái-chào-cô lạnh lùng đáp-bạn cũng biết nơi này sao?-cô gái hỏi-ừm,-cô vẫn vậy-ở đây thoải mái lắm-cô gái-vậy bạn cứ ở đó đi,tui về-cô quay người bước đi-bạn không ở lại sao?-cô gái hỏi-tôi không thích có người lạ ở đây-cô-vậy...-cô gái-chưa kịp nói xong thì cô bỏ đi để lại cô gái ủ rủ-tiểu thư chúng ta về thôi-người vệ sĩ-ừm-cô gái vẫn nhìn theo bóng lưng cô-từ trước tới nay tôi chưa từng thấy ai dám từ chối người-tài xế-phải,tôi rất buồn,nhưng tôi phải chinh phục được người con trai này(lầm rồi cô ơi)-cô kiên quyết-vậy thì tiểu thư cô gắng lên-tài xế-cô chở về cô nhi viện nhưng trước mắt là-khói bốc nghi ngút,cô nhi viện đang ngập trong biển lửa-không thể nào-cô đứng nhìn biển lửa trước mắt-mọi người ơi-cô gào lên-cô nhớ tới sợi dây chuyền của Khang tặng vẫn còn trong liền lao vào-mọi người,lính cứu hỏa ngăn không kịp cô-dây chuyền-cô-khụ khụ-ngộp quá-cô cố gắng tìm phòng mình-cô cầm chiếc hộp và chạy ra ngoài-xơ trưởng-cô-Y Y hãy ôm em ấy thoát ra-xô trưởng-còn xơ-cô ôm lấy đứa bé 5 tuổi-nhanh đi đi,nơi này sắp trụ không nổi nữa rồi.khụ..khụ-xơ trưởng-nhưng xơ-cô-yên tâm,ta sẽ ra được-xơ trưởng đẩy cô đi-cô bước chạy đi ôm theo đứa nhỏ chạy ra ngoài thì ngôi nhà sập đổ trước mắt-xơ trưởng-cô gọi-đừng mà,sao người lừa con-cô khụy gối xuống-đừng mà,tại sao vậy-cô không còn giọt nước mắt nào để mà khóc-khụ..khụ-cô-cô bước đi nhưng bị một cánh tay rắn chắc giữ lại-thả ra,buông cháu ra,còn người trong đó mà-cô vùng vẫy-cậu bé,nơi này không thể cứu được nữa-người lính cứu hỏa-không,chắc chắn vẫn còn sống-cô vùng mạnh hơn-KHÔNG THỂ CỨU NỮA,NẾU CON CÓ CHUYỆN THÌ NGƯỜI TRONG ĐÓ SẼ THẤT VỌNG-người lính cứu hỏa quát lên-nhưng..nhưng-cô ngất đi-ngôi nhà của bao đứa trẻ bây giờ chỉ còn lại đống tro tàn,mất nhà,ngôi nhà hạnh phúc biến mất rồi-cô được đưa vào viện vì sốc và ngộp khói-cô tỉnh giấc thì cũng tối rồi,cô không thể quên cảnh tượng đó,ngọn lửa bao trùm tất cả-xơ..trưởng-cô gọi tên-mọi người ai cũng bình an,chỉ có vài người bị phỏng,còn lũ trẻ thì không bị gì-bây giờ thì biết đi đâu đây-xơ 1-tôi cũng không biết-xơ 2-chúng ta thì không sao,nhưng còn bọn trẻ thì sao đây-xơ 3-tôi cũng bó tay,bây giờ nếu có ai viện trợ thì tốt biết bao-xơ 1-à,có rồi-xơ 2-còn nhớ ông Trần Huy không?-xơ 2-là ông khách mấy ngày trước sao-xơ 1-ừm,ông ta sẽ giúp chúng ta-xơ 2-gọi đi-xơ 3-sao đó tất cả được nhà nước chuyển tới nơi khác,chờ khi xây xong thì sẽ trở vềkhông ngờ ông ấy lại tốt đến thế-xơ 1-ông ấy bỏ ra tất cả tiền xây dựng-xơ 2-tội Y Y,nó lại ra cánh đồng ngồi rồi-xơ 3-mỗi lần nó buồn thì đều ra đó-xơ 1-chào,lại gặp nhau-cô gái hôm nọ-chào-vẫn như xưa-cho mình làm quen nhé-cô gái-tùy-cô-mình tên Ngọc Như-cô gái-vậy thôi-cô bước đi để lại Như sượng mặt-sao bạn không nói tên,mình nói tên mình rồi mà-Như hơi tức nói-tôi không rảnh-cô bước đi-sao lúc nào cũng bị cô ta quấy rầy thế-cô tức tồi vì không gian yên tĩnh bị phá-cứ chờ đó,hoàng tử của em-Như mỉm cười-3 tháng sau-cô nhi viện đã được xây xong,ai nấy cũng đều vui mừng,nghe nói là bị chập điện nên mới cháy-

-cô bây giờ chỉ còn một mình,không còn cậu bên cạnh,không ai che chở,không ai quan tâm-lớp học

-cô cố gắng học để quên đi cậu,học điên cuồng nhưng cũng không thể quên,cô bước lên lớp cậu tìm bóng hình còn sót lại

-Y Y,đừng buồn nữa mà-ns1

-em không sao-cô

-mấy bài toán của em tụi chị chịu thua-mấy nàng

-không ai giải được sao-cô

-ừm,ngay cả mấy anh chị của tụi chị cũng bó tay-ns2

-haizz-cô thở dài

-thôi em về-cô bước đi

-cô thững thờ đi về nhưng đôi chân không tự kiểm soát được lại đi đến cánh đồng hoa

-aisss,sao lại tới nơi này chứ-cô vò đầu mình

-ủa,ai kia-cô nhìn thấy một bóng hình nhưng nhìn không rõ

-ai lại tới nơi đây chứ,không lẽ là anh Khang-cô tự nói với bản thân mình

-anh...-nhưng chưa nói ra chữ Khang thì đành ngậm miệng vì người kia lại là con gái

-người này bằng tủi cô hoặc nhỏ hơn một tuổi,mặt quần đùi áo thun búi tóc

-chào bạn-cô gái

-chào-cô lạnh lùng đáp

-bạn cũng biết nơi này sao?-cô gái hỏi

-ừm,-cô vẫn vậy

-ở đây thoải mái lắm-cô gái

-vậy bạn cứ ở đó đi,tui về-cô quay người bước đi

-bạn không ở lại sao?-cô gái hỏi

-tôi không thích có người lạ ở đây-cô

-vậy...-cô gái

-chưa kịp nói xong thì cô bỏ đi để lại cô gái ủ rủ

-tiểu thư chúng ta về thôi-người vệ sĩ

-ừm-cô gái vẫn nhìn theo bóng lưng cô

-từ trước tới nay tôi chưa từng thấy ai dám từ chối người-tài xế

-phải,tôi rất buồn,nhưng tôi phải chinh phục được người con trai này(lầm rồi cô ơi)-cô kiên quyết

-vậy thì tiểu thư cô gắng lên-tài xế

-cô chở về cô nhi viện nhưng trước mắt là

-khói bốc nghi ngút,cô nhi viện đang ngập trong biển lửa

-không thể nào-cô đứng nhìn biển lửa trước mắt

-mọi người ơi-cô gào lên

-cô nhớ tới sợi dây chuyền của Khang tặng vẫn còn trong liền lao vào

-mọi người,lính cứu hỏa ngăn không kịp cô

-dây chuyền-cô

-khụ khụ

-ngộp quá-cô cố gắng tìm phòng mình

-cô cầm chiếc hộp và chạy ra ngoài

-xơ trưởng-cô

-Y Y hãy ôm em ấy thoát ra-xô trưởng

-còn xơ-cô ôm lấy đứa bé 5 tuổi

-nhanh đi đi,nơi này sắp trụ không nổi nữa rồi.khụ..khụ-xơ trưởng

-nhưng xơ-cô

-yên tâm,ta sẽ ra được-xơ trưởng đẩy cô đi

-cô bước chạy đi ôm theo đứa nhỏ chạy ra ngoài thì ngôi nhà sập đổ trước mắt

-xơ trưởng-cô gọi

-đừng mà,sao người lừa con-cô khụy gối xuống

-đừng mà,tại sao vậy-cô không còn giọt nước mắt nào để mà khóc

-khụ..khụ-cô

-cô bước đi nhưng bị một cánh tay rắn chắc giữ lại

-thả ra,buông cháu ra,còn người trong đó mà-cô vùng vẫy

-cậu bé,nơi này không thể cứu được nữa-người lính cứu hỏa

-không,chắc chắn vẫn còn sống-cô vùng mạnh hơn

-KHÔNG THỂ CỨU NỮA,NẾU CON CÓ CHUYỆN THÌ NGƯỜI TRONG ĐÓ SẼ THẤT VỌNG-người lính cứu hỏa quát lên

-nhưng..nhưng-cô ngất đi

-ngôi nhà của bao đứa trẻ bây giờ chỉ còn lại đống tro tàn,mất nhà,ngôi nhà hạnh phúc biến mất rồi

-cô được đưa vào viện vì sốc và ngộp khói

-cô tỉnh giấc thì cũng tối rồi,cô không thể quên cảnh tượng đó,ngọn lửa bao trùm tất cả

-xơ..trưởng-cô gọi tên

-mọi người ai cũng bình an,chỉ có vài người bị phỏng,còn lũ trẻ thì không bị gì

-bây giờ thì biết đi đâu đây-xơ 1

-tôi cũng không biết-xơ 2

-chúng ta thì không sao,nhưng còn bọn trẻ thì sao đây-xơ 3

-tôi cũng bó tay,bây giờ nếu có ai viện trợ thì tốt biết bao-xơ 1

-à,có rồi-xơ 2

-còn nhớ ông Trần Huy không?-xơ 2

-là ông khách mấy ngày trước sao-xơ 1

-ừm,ông ta sẽ giúp chúng ta-xơ 2

-gọi đi-xơ 3

-sao đó tất cả được nhà nước chuyển tới nơi khác,chờ khi xây xong thì sẽ trở về

không ngờ ông ấy lại tốt đến thế-xơ 1

-ông ấy bỏ ra tất cả tiền xây dựng-xơ 2

-tội Y Y,nó lại ra cánh đồng ngồi rồi-xơ 3

-mỗi lần nó buồn thì đều ra đó-xơ 1

-chào,lại gặp nhau-cô gái hôm nọ

-chào-vẫn như xưa

-cho mình làm quen nhé-cô gái

-tùy-cô

-mình tên Ngọc Như-cô gái

-vậy thôi-cô bước đi để lại Như sượng mặt

-sao bạn không nói tên,mình nói tên mình rồi mà-Như hơi tức nói

-tôi không rảnh-cô bước đi

-sao lúc nào cũng bị cô ta quấy rầy thế-cô tức tồi vì không gian yên tĩnh bị phá

-cứ chờ đó,hoàng tử của em-Như mỉm cười

-3 tháng sau

-cô nhi viện đã được xây xong,ai nấy cũng đều vui mừng,nghe nói là bị chập điện nên mới cháy

-

Đại Boss Và Cô Nhóc Đẹp TraiTác giả: WISKYNGUYEN-một căn nhà giàu nhất An Giang ai nấy cũng thầm ngưỡng mộ nào ngờ đâu,kẻ giàu sang vẫn tham lam vô độ,rũ bỏ người vợ và con gái nhỏ-một cô bé 8 tuổi vừa đi học về thì lại thấy mama mình ngồi khóc-mama,sao mama khóc vậy-cô bé lại gần bên bà -sao mặt mama có vết bầm vậy?-cô bé nhìn bà -à.mama chỉ bị té thôi-bà ôm lấy cô bé -mama có đau lắm không?-cô bé hỏi bà -không đau,con là liều thuốc giảm đau hiệu quả nên không còn đau nữa-bà xoa đầu cô bé -cô bé chồm lên hôn lên vết thương của bà và nói bay di bay đi vết thương kia -bà siếc chặt cô bé vào lòng -mama đừng buồn nữa,con sẽ là siêu nhân xua tan đi nỗi buồn và bảo vệ mama-cô bé -ừm,mama sẽ không khóc nữa-bà mỉm cười nhìn cô bé -con đói bụng-cô bé chu môi ra rất đáng yêu -thôi chúng ta vào nhà ăn cơm-bà nắm tay cô bé dắt đi -papa đâu mama-cô bé nhìn xung quanh -à,papa con lên Sài Gòn làm ăn rồi-bà -sao không nói cho con biết-cô bé ủ rủ -thôi 2 ngày nữa là papa về chơi với con-bà xới cơm cho cô bé -bà cố kìm nén nước mắt nhìn con,nào dám… -cô bây giờ chỉ còn một mình,không còn cậu bên cạnh,không ai che chở,không ai quan tâm-lớp học-cô cố gắng học để quên đi cậu,học điên cuồng nhưng cũng không thể quên,cô bước lên lớp cậu tìm bóng hình còn sót lại-Y Y,đừng buồn nữa mà-ns1-em không sao-cô-mấy bài toán của em tụi chị chịu thua-mấy nàng-không ai giải được sao-cô-ừm,ngay cả mấy anh chị của tụi chị cũng bó tay-ns2-haizz-cô thở dài-thôi em về-cô bước đi-cô thững thờ đi về nhưng đôi chân không tự kiểm soát được lại đi đến cánh đồng hoa-aisss,sao lại tới nơi này chứ-cô vò đầu mình-ủa,ai kia-cô nhìn thấy một bóng hình nhưng nhìn không rõ-ai lại tới nơi đây chứ,không lẽ là anh Khang-cô tự nói với bản thân mình-anh...-nhưng chưa nói ra chữ Khang thì đành ngậm miệng vì người kia lại là con gái-người này bằng tủi cô hoặc nhỏ hơn một tuổi,mặt quần đùi áo thun búi tóc-chào bạn-cô gái-chào-cô lạnh lùng đáp-bạn cũng biết nơi này sao?-cô gái hỏi-ừm,-cô vẫn vậy-ở đây thoải mái lắm-cô gái-vậy bạn cứ ở đó đi,tui về-cô quay người bước đi-bạn không ở lại sao?-cô gái hỏi-tôi không thích có người lạ ở đây-cô-vậy...-cô gái-chưa kịp nói xong thì cô bỏ đi để lại cô gái ủ rủ-tiểu thư chúng ta về thôi-người vệ sĩ-ừm-cô gái vẫn nhìn theo bóng lưng cô-từ trước tới nay tôi chưa từng thấy ai dám từ chối người-tài xế-phải,tôi rất buồn,nhưng tôi phải chinh phục được người con trai này(lầm rồi cô ơi)-cô kiên quyết-vậy thì tiểu thư cô gắng lên-tài xế-cô chở về cô nhi viện nhưng trước mắt là-khói bốc nghi ngút,cô nhi viện đang ngập trong biển lửa-không thể nào-cô đứng nhìn biển lửa trước mắt-mọi người ơi-cô gào lên-cô nhớ tới sợi dây chuyền của Khang tặng vẫn còn trong liền lao vào-mọi người,lính cứu hỏa ngăn không kịp cô-dây chuyền-cô-khụ khụ-ngộp quá-cô cố gắng tìm phòng mình-cô cầm chiếc hộp và chạy ra ngoài-xơ trưởng-cô-Y Y hãy ôm em ấy thoát ra-xô trưởng-còn xơ-cô ôm lấy đứa bé 5 tuổi-nhanh đi đi,nơi này sắp trụ không nổi nữa rồi.khụ..khụ-xơ trưởng-nhưng xơ-cô-yên tâm,ta sẽ ra được-xơ trưởng đẩy cô đi-cô bước chạy đi ôm theo đứa nhỏ chạy ra ngoài thì ngôi nhà sập đổ trước mắt-xơ trưởng-cô gọi-đừng mà,sao người lừa con-cô khụy gối xuống-đừng mà,tại sao vậy-cô không còn giọt nước mắt nào để mà khóc-khụ..khụ-cô-cô bước đi nhưng bị một cánh tay rắn chắc giữ lại-thả ra,buông cháu ra,còn người trong đó mà-cô vùng vẫy-cậu bé,nơi này không thể cứu được nữa-người lính cứu hỏa-không,chắc chắn vẫn còn sống-cô vùng mạnh hơn-KHÔNG THỂ CỨU NỮA,NẾU CON CÓ CHUYỆN THÌ NGƯỜI TRONG ĐÓ SẼ THẤT VỌNG-người lính cứu hỏa quát lên-nhưng..nhưng-cô ngất đi-ngôi nhà của bao đứa trẻ bây giờ chỉ còn lại đống tro tàn,mất nhà,ngôi nhà hạnh phúc biến mất rồi-cô được đưa vào viện vì sốc và ngộp khói-cô tỉnh giấc thì cũng tối rồi,cô không thể quên cảnh tượng đó,ngọn lửa bao trùm tất cả-xơ..trưởng-cô gọi tên-mọi người ai cũng bình an,chỉ có vài người bị phỏng,còn lũ trẻ thì không bị gì-bây giờ thì biết đi đâu đây-xơ 1-tôi cũng không biết-xơ 2-chúng ta thì không sao,nhưng còn bọn trẻ thì sao đây-xơ 3-tôi cũng bó tay,bây giờ nếu có ai viện trợ thì tốt biết bao-xơ 1-à,có rồi-xơ 2-còn nhớ ông Trần Huy không?-xơ 2-là ông khách mấy ngày trước sao-xơ 1-ừm,ông ta sẽ giúp chúng ta-xơ 2-gọi đi-xơ 3-sao đó tất cả được nhà nước chuyển tới nơi khác,chờ khi xây xong thì sẽ trở vềkhông ngờ ông ấy lại tốt đến thế-xơ 1-ông ấy bỏ ra tất cả tiền xây dựng-xơ 2-tội Y Y,nó lại ra cánh đồng ngồi rồi-xơ 3-mỗi lần nó buồn thì đều ra đó-xơ 1-chào,lại gặp nhau-cô gái hôm nọ-chào-vẫn như xưa-cho mình làm quen nhé-cô gái-tùy-cô-mình tên Ngọc Như-cô gái-vậy thôi-cô bước đi để lại Như sượng mặt-sao bạn không nói tên,mình nói tên mình rồi mà-Như hơi tức nói-tôi không rảnh-cô bước đi-sao lúc nào cũng bị cô ta quấy rầy thế-cô tức tồi vì không gian yên tĩnh bị phá-cứ chờ đó,hoàng tử của em-Như mỉm cười-3 tháng sau-cô nhi viện đã được xây xong,ai nấy cũng đều vui mừng,nghe nói là bị chập điện nên mới cháy-

Chương 5: Cô nhi viện cháy