Tác giả:

-một căn nhà giàu nhất An Giang ai nấy cũng thầm ngưỡng mộ nào ngờ đâu,kẻ giàu sang vẫn tham lam vô độ,rũ bỏ người vợ và con gái nhỏ-một cô bé 8 tuổi vừa đi học về thì lại thấy mama mình ngồi khóc-mama,sao mama khóc vậy-cô bé lại gần bên bà -sao mặt mama có vết bầm vậy?-cô bé nhìn bà -à.mama chỉ bị té thôi-bà ôm lấy cô bé -mama có đau lắm không?-cô bé hỏi bà -không đau,con là liều thuốc giảm đau hiệu quả nên không còn đau nữa-bà xoa đầu cô bé -cô bé chồm lên hôn lên vết thương của bà và nói bay di bay đi vết thương kia -bà siếc chặt cô bé vào lòng -mama đừng buồn nữa,con sẽ là siêu nhân xua tan đi nỗi buồn và bảo vệ mama-cô bé -ừm,mama sẽ không khóc nữa-bà mỉm cười nhìn cô bé -con đói bụng-cô bé chu môi ra rất đáng yêu -thôi chúng ta vào nhà ăn cơm-bà nắm tay cô bé dắt đi -papa đâu mama-cô bé nhìn xung quanh -à,papa con lên Sài Gòn làm ăn rồi-bà -sao không nói cho con biết-cô bé ủ rủ -thôi 2 ngày nữa là papa về chơi với con-bà xới cơm cho cô bé -bà cố kìm nén nước mắt nhìn con,nào dám…

Chương 28

Đại Boss Và Cô Nhóc Đẹp TraiTác giả: WISKYNGUYEN-một căn nhà giàu nhất An Giang ai nấy cũng thầm ngưỡng mộ nào ngờ đâu,kẻ giàu sang vẫn tham lam vô độ,rũ bỏ người vợ và con gái nhỏ-một cô bé 8 tuổi vừa đi học về thì lại thấy mama mình ngồi khóc-mama,sao mama khóc vậy-cô bé lại gần bên bà -sao mặt mama có vết bầm vậy?-cô bé nhìn bà -à.mama chỉ bị té thôi-bà ôm lấy cô bé -mama có đau lắm không?-cô bé hỏi bà -không đau,con là liều thuốc giảm đau hiệu quả nên không còn đau nữa-bà xoa đầu cô bé -cô bé chồm lên hôn lên vết thương của bà và nói bay di bay đi vết thương kia -bà siếc chặt cô bé vào lòng -mama đừng buồn nữa,con sẽ là siêu nhân xua tan đi nỗi buồn và bảo vệ mama-cô bé -ừm,mama sẽ không khóc nữa-bà mỉm cười nhìn cô bé -con đói bụng-cô bé chu môi ra rất đáng yêu -thôi chúng ta vào nhà ăn cơm-bà nắm tay cô bé dắt đi -papa đâu mama-cô bé nhìn xung quanh -à,papa con lên Sài Gòn làm ăn rồi-bà -sao không nói cho con biết-cô bé ủ rủ -thôi 2 ngày nữa là papa về chơi với con-bà xới cơm cho cô bé -bà cố kìm nén nước mắt nhìn con,nào dám… Thật sự mà nói từ ngày đó anh cứ như một bảo mẫu,kiêm chức vú em,ôi mẹ ơi cô nhớ lại quãng thời gian còn nằm trong viện,chỉ nằm ba ngày thôi anh đã biến thành bảo mẫu-anh tính làm việc ở đây luôn sao?-tất nhiên,người yêu của anh bị thương thì anh phải ở lại đây chăm sóc chứÔ,giám đốc lạnh lùng đâu rồi,sao tự nhiên biến thành như vầy-khụ,nhưng ở đây không có chỗ cho anh ngủ-yên tâm,giường này hai người ngủ vẫn được-anh nói xong bước lại giường bệnh của cô còn hiên ngang nằm xuống-anh..anh-sao?,anh rất mệt để anh ngủ một chút,vợ yêuVợ yêu,mặc dù hơi buồn nôn nhưng cô cũng thấy thích thích-nhưng-ngủ-áVà anh không kiêng dè gì mà ôm cô vào lòng mình,gắt gao ôm lấy mà nhắm mắt ngủKhuôn mặt cô đỏ bừng,tiếc rằng anh mệt quá nên đã ngủ mấtẤm,cô cảm thấy lòng mình rất ấm,cô đã yêu,yêu người đàn ông này,có lẽ đã quá sâu,suy nghĩ một hồi cô cũng liền tiến vào mộng đẹpCứ thế ba ngày đều trôi qua như vậy,anh ân cần đút cô ăn,dù cho tay cô lành lặng,dẫn cô đi dạo,cùng nhau ngủ cùng nhau thức dậy

Thật sự mà nói từ ngày đó anh cứ như một bảo mẫu,kiêm chức vú em,ôi mẹ ơi cô nhớ lại quãng thời gian còn nằm trong viện,chỉ nằm ba ngày thôi anh đã biến thành bảo mẫu

-anh tính làm việc ở đây luôn sao?

-tất nhiên,người yêu của anh bị thương thì anh phải ở lại đây chăm sóc chứ

Ô,giám đốc lạnh lùng đâu rồi,sao tự nhiên biến thành như vầy

-khụ,nhưng ở đây không có chỗ cho anh ngủ

-yên tâm,giường này hai người ngủ vẫn được-anh nói xong bước lại giường bệnh của cô còn hiên ngang nằm xuống

-anh..anh

-sao?,anh rất mệt để anh ngủ một chút,vợ yêu

Vợ yêu,mặc dù hơi buồn nôn nhưng cô cũng thấy thích thích

-nhưng

-ngủ

Và anh không kiêng dè gì mà ôm cô vào lòng mình,gắt gao ôm lấy mà nhắm mắt ngủ

Khuôn mặt cô đỏ bừng,tiếc rằng anh mệt quá nên đã ngủ mất

Ấm,cô cảm thấy lòng mình rất ấm,cô đã yêu,yêu người đàn ông này,có lẽ đã quá sâu,suy nghĩ một hồi cô cũng liền tiến vào mộng đẹp

Cứ thế ba ngày đều trôi qua như vậy,anh ân cần đút cô ăn,dù cho tay cô lành lặng,dẫn cô đi dạo,cùng nhau ngủ cùng nhau thức dậy

Đại Boss Và Cô Nhóc Đẹp TraiTác giả: WISKYNGUYEN-một căn nhà giàu nhất An Giang ai nấy cũng thầm ngưỡng mộ nào ngờ đâu,kẻ giàu sang vẫn tham lam vô độ,rũ bỏ người vợ và con gái nhỏ-một cô bé 8 tuổi vừa đi học về thì lại thấy mama mình ngồi khóc-mama,sao mama khóc vậy-cô bé lại gần bên bà -sao mặt mama có vết bầm vậy?-cô bé nhìn bà -à.mama chỉ bị té thôi-bà ôm lấy cô bé -mama có đau lắm không?-cô bé hỏi bà -không đau,con là liều thuốc giảm đau hiệu quả nên không còn đau nữa-bà xoa đầu cô bé -cô bé chồm lên hôn lên vết thương của bà và nói bay di bay đi vết thương kia -bà siếc chặt cô bé vào lòng -mama đừng buồn nữa,con sẽ là siêu nhân xua tan đi nỗi buồn và bảo vệ mama-cô bé -ừm,mama sẽ không khóc nữa-bà mỉm cười nhìn cô bé -con đói bụng-cô bé chu môi ra rất đáng yêu -thôi chúng ta vào nhà ăn cơm-bà nắm tay cô bé dắt đi -papa đâu mama-cô bé nhìn xung quanh -à,papa con lên Sài Gòn làm ăn rồi-bà -sao không nói cho con biết-cô bé ủ rủ -thôi 2 ngày nữa là papa về chơi với con-bà xới cơm cho cô bé -bà cố kìm nén nước mắt nhìn con,nào dám… Thật sự mà nói từ ngày đó anh cứ như một bảo mẫu,kiêm chức vú em,ôi mẹ ơi cô nhớ lại quãng thời gian còn nằm trong viện,chỉ nằm ba ngày thôi anh đã biến thành bảo mẫu-anh tính làm việc ở đây luôn sao?-tất nhiên,người yêu của anh bị thương thì anh phải ở lại đây chăm sóc chứÔ,giám đốc lạnh lùng đâu rồi,sao tự nhiên biến thành như vầy-khụ,nhưng ở đây không có chỗ cho anh ngủ-yên tâm,giường này hai người ngủ vẫn được-anh nói xong bước lại giường bệnh của cô còn hiên ngang nằm xuống-anh..anh-sao?,anh rất mệt để anh ngủ một chút,vợ yêuVợ yêu,mặc dù hơi buồn nôn nhưng cô cũng thấy thích thích-nhưng-ngủ-áVà anh không kiêng dè gì mà ôm cô vào lòng mình,gắt gao ôm lấy mà nhắm mắt ngủKhuôn mặt cô đỏ bừng,tiếc rằng anh mệt quá nên đã ngủ mấtẤm,cô cảm thấy lòng mình rất ấm,cô đã yêu,yêu người đàn ông này,có lẽ đã quá sâu,suy nghĩ một hồi cô cũng liền tiến vào mộng đẹpCứ thế ba ngày đều trôi qua như vậy,anh ân cần đút cô ăn,dù cho tay cô lành lặng,dẫn cô đi dạo,cùng nhau ngủ cùng nhau thức dậy

Chương 28