Tác giả:

- " Mẹ ơi, mẹ à, con mới 17 tuổi chưa muốn lấy chồng đâu, mẹ đừng ép con nhé!" - " Đây là quyết định của ba con, có j thì bảo ổng í, mẹ ko liên quan, mẹ chỉ là người nói cho con và muốn con thực hiện như vầy, rõ chưa!" - " Nhưng tại sao lại là con cơ chứ? Sao ko phải thằng con trai quý báu của mẹ?" - " Con điên hả? Nó là con trai, nó ko bị 3D, người mà lấy con là con trai chứ ko phải con gái. Mà thằng em con năm nay mới lớp 8, còn bé, chưa buồn lấy!" - " Con ko muốn đâu. Thời nào rồi mà vãn còn vc hôn ước vs cả hôn tường" - "Hôn ước này là từ 15 năm về trc, do bà con và bà Hàn nói. Đây cx là nguyện vọng cuối cùng của bà ngoại con, ông con thì mẹ cx ko biết, vậy con định phụ lòng bà ư?" -"Con ko muốn nhưng con ko muốn lấy." -" Tóm lại câu: Con phải lấy, ko bàn cãi nữa." Nói xog, nẹ cô dập máy luôn ko để cô nói thêm lời nào - Chết tao rồi bọn mày ơi! - Nó than thở vs 2 con bn thân - Ai chết? Chết ai? Mà chết chỗ nào tao còn đi xem? - 2 đứa nói - Tao chết. Chết tao. Chết ngay đây này,…

Chương 24

Em Nghĩ Có Thể Thoát Khỏi Tay Tôi Sao!!?Tác giả: Tiểu Phong- " Mẹ ơi, mẹ à, con mới 17 tuổi chưa muốn lấy chồng đâu, mẹ đừng ép con nhé!" - " Đây là quyết định của ba con, có j thì bảo ổng í, mẹ ko liên quan, mẹ chỉ là người nói cho con và muốn con thực hiện như vầy, rõ chưa!" - " Nhưng tại sao lại là con cơ chứ? Sao ko phải thằng con trai quý báu của mẹ?" - " Con điên hả? Nó là con trai, nó ko bị 3D, người mà lấy con là con trai chứ ko phải con gái. Mà thằng em con năm nay mới lớp 8, còn bé, chưa buồn lấy!" - " Con ko muốn đâu. Thời nào rồi mà vãn còn vc hôn ước vs cả hôn tường" - "Hôn ước này là từ 15 năm về trc, do bà con và bà Hàn nói. Đây cx là nguyện vọng cuối cùng của bà ngoại con, ông con thì mẹ cx ko biết, vậy con định phụ lòng bà ư?" -"Con ko muốn nhưng con ko muốn lấy." -" Tóm lại câu: Con phải lấy, ko bàn cãi nữa." Nói xog, nẹ cô dập máy luôn ko để cô nói thêm lời nào - Chết tao rồi bọn mày ơi! - Nó than thở vs 2 con bn thân - Ai chết? Chết ai? Mà chết chỗ nào tao còn đi xem? - 2 đứa nói - Tao chết. Chết tao. Chết ngay đây này,… _ Cậu, đi ra! - Bảo khẽ liếc Tuấn rồi lạnh nhạt nói._ Tại sao tôi phải đi ra? Đây là chỗ của tôi. - Tuấn ngước mắt lên, trả lời một cách không suy nghĩ.Anh nghe Tuấn nói vậy cũng chẳng có lí do nào mà để nói là anh muốn ngồi đây. Không lẽ lại bảo là vì anh muốn ngồi gần cô. Không được không được như thế cô xấu hổ lắm.Nghĩ vậy rồi đầu anh bỗng chốc loé sáng._ TIỆN - NHÌN - GIÁO - VIÊN - GIẢNG - BÀI! - Anh đính chính lại. ( Zen: Uầy,đúng là thủ lĩnh của Tứ đại sát thủ, chém gió như thật =_=!!)_..... - Cả Tuấn và Mai Anh đều cứng họng. Thật là....haizz...NHìn anh như thế này thôi chứ thật ra có nhiều lúc trẻ con lắm. ví dụ như bây giờ. Cô nhiều lúc cũng phải giở chết giở cười với anhTuấn liền lủi hủi xuống cuối gần bàn chỗ chị mình ( Zen: Quên mất, chưa giới thiệu: Lãnh Hoàng Anh NHi là chị gái của Lãnh Hoàng Thiên Tuấn.)....................Cả buổi sáng trôi qua chậm từng giây từng phút, khoảng thời gian như muốn đọng lại._ A! Mai Anh! - Tiếng Nguyệt đằng sau hét lớn làm cô giật nảy mình. Cô xoay người lại:_ Có gì không?_ Cho em đi nhờ về với, nhá nhá! - Nguyệt giở giọng nịnh nọt làm cô nghe muốn nổi hết da gà da vịt. Thật hết nói nổi._ Sao không đi nhờ xe thằng "chồng yêu" dấu của mày í? - M.Anh trêu_ MÀy còn dám nhắc đến, hắn dã man lắm nhá! Dã man còn hơn con ngan._ Dã man như thế nào? - Phong đứng đằng sau hỏi._ Asaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa - Cả M.Anh và Nguyệt hét lên._ Anh đứng đây từ khi nào? - Nguyệt lấy lại nhịp tim rồi hỏi. Ổng chui ra như một con ma. Tự nhiên đứng lù lù ở đằng sau, ai mà không sợ cơ chứ._ Tôi đứng từ bao giờ kệ tôi. - Phong hất hàm nói ( Zen: Anh gì ơi, cẩn thận không kẻo hất luôn hàm đi ra ngoài đấy)_ Mà lúc nãy em nói cái gì? Ai dã man? Mà lại còn dã man hơn con ngan. - Anh nghiêm mặt hỏi. Lần này thì chị Nguyệt chết chắc rồi. 1' cầu nguyện.***************************30 - 04 vui vẻ nhé! Chúc các bạn có một ngày lễ vui vẻ bên gia đình nhé!Mà hôm nay mình sinh nhật mà không biết có bạn nào tặng quà không ta??Đọc truyện vui vẻ nhé! ^^

_ Cậu, đi ra! - Bảo khẽ liếc Tuấn rồi lạnh nhạt nói.

_ Tại sao tôi phải đi ra? Đây là chỗ của tôi. - Tuấn ngước mắt lên, trả lời một cách không suy nghĩ.

Anh nghe Tuấn nói vậy cũng chẳng có lí do nào mà để nói là anh muốn ngồi đây. Không lẽ lại bảo là vì anh muốn ngồi gần cô. Không được không được như thế cô xấu hổ lắm.Nghĩ vậy rồi đầu anh bỗng chốc loé sáng.

_ TIỆN - NHÌN - GIÁO - VIÊN - GIẢNG - BÀI! - Anh đính chính lại. ( Zen: Uầy,đúng là thủ lĩnh của Tứ đại sát thủ, chém gió như thật =_=!!)

_..... - Cả Tuấn và Mai Anh đều cứng họng. Thật là....haizz...NHìn anh như thế này thôi chứ thật ra có nhiều lúc trẻ con lắm. ví dụ như bây giờ. Cô nhiều lúc cũng phải giở chết giở cười với anh

Tuấn liền lủi hủi xuống cuối gần bàn chỗ chị mình ( Zen: Quên mất, chưa giới thiệu: Lãnh Hoàng Anh NHi là chị gái của Lãnh Hoàng Thiên Tuấn.)

....................

Cả buổi sáng trôi qua chậm từng giây từng phút, khoảng thời gian như muốn đọng lại.

_ A! Mai Anh! - Tiếng Nguyệt đằng sau hét lớn làm cô giật nảy mình. Cô xoay người lại:

_ Có gì không?

_ Cho em đi nhờ về với, nhá nhá! - Nguyệt giở giọng nịnh nọt làm cô nghe muốn nổi hết da gà da vịt. Thật hết nói nổi.

_ Sao không đi nhờ xe thằng "chồng yêu" dấu của mày í? - M.Anh trêu

_ MÀy còn dám nhắc đến, hắn dã man lắm nhá! Dã man còn hơn con ngan.

_ Dã man như thế nào? - Phong đứng đằng sau hỏi.

_ Asaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa - Cả M.Anh và Nguyệt hét lên.

_ Anh đứng đây từ khi nào? - Nguyệt lấy lại nhịp tim rồi hỏi. Ổng chui ra như một con ma. Tự nhiên đứng lù lù ở đằng sau, ai mà không sợ cơ chứ.

_ Tôi đứng từ bao giờ kệ tôi. - Phong hất hàm nói ( Zen: Anh gì ơi, cẩn thận không kẻo hất luôn hàm đi ra ngoài đấy)

_ Mà lúc nãy em nói cái gì? Ai dã man? Mà lại còn dã man hơn con ngan. - Anh nghiêm mặt hỏi. Lần này thì chị Nguyệt chết chắc rồi. 1' cầu nguyện.

***************************

30 - 04 vui vẻ nhé! Chúc các bạn có một ngày lễ vui vẻ bên gia đình nhé!

Mà hôm nay mình sinh nhật mà không biết có bạn nào tặng quà không ta??

Đọc truyện vui vẻ nhé! ^^

Em Nghĩ Có Thể Thoát Khỏi Tay Tôi Sao!!?Tác giả: Tiểu Phong- " Mẹ ơi, mẹ à, con mới 17 tuổi chưa muốn lấy chồng đâu, mẹ đừng ép con nhé!" - " Đây là quyết định của ba con, có j thì bảo ổng í, mẹ ko liên quan, mẹ chỉ là người nói cho con và muốn con thực hiện như vầy, rõ chưa!" - " Nhưng tại sao lại là con cơ chứ? Sao ko phải thằng con trai quý báu của mẹ?" - " Con điên hả? Nó là con trai, nó ko bị 3D, người mà lấy con là con trai chứ ko phải con gái. Mà thằng em con năm nay mới lớp 8, còn bé, chưa buồn lấy!" - " Con ko muốn đâu. Thời nào rồi mà vãn còn vc hôn ước vs cả hôn tường" - "Hôn ước này là từ 15 năm về trc, do bà con và bà Hàn nói. Đây cx là nguyện vọng cuối cùng của bà ngoại con, ông con thì mẹ cx ko biết, vậy con định phụ lòng bà ư?" -"Con ko muốn nhưng con ko muốn lấy." -" Tóm lại câu: Con phải lấy, ko bàn cãi nữa." Nói xog, nẹ cô dập máy luôn ko để cô nói thêm lời nào - Chết tao rồi bọn mày ơi! - Nó than thở vs 2 con bn thân - Ai chết? Chết ai? Mà chết chỗ nào tao còn đi xem? - 2 đứa nói - Tao chết. Chết tao. Chết ngay đây này,… _ Cậu, đi ra! - Bảo khẽ liếc Tuấn rồi lạnh nhạt nói._ Tại sao tôi phải đi ra? Đây là chỗ của tôi. - Tuấn ngước mắt lên, trả lời một cách không suy nghĩ.Anh nghe Tuấn nói vậy cũng chẳng có lí do nào mà để nói là anh muốn ngồi đây. Không lẽ lại bảo là vì anh muốn ngồi gần cô. Không được không được như thế cô xấu hổ lắm.Nghĩ vậy rồi đầu anh bỗng chốc loé sáng._ TIỆN - NHÌN - GIÁO - VIÊN - GIẢNG - BÀI! - Anh đính chính lại. ( Zen: Uầy,đúng là thủ lĩnh của Tứ đại sát thủ, chém gió như thật =_=!!)_..... - Cả Tuấn và Mai Anh đều cứng họng. Thật là....haizz...NHìn anh như thế này thôi chứ thật ra có nhiều lúc trẻ con lắm. ví dụ như bây giờ. Cô nhiều lúc cũng phải giở chết giở cười với anhTuấn liền lủi hủi xuống cuối gần bàn chỗ chị mình ( Zen: Quên mất, chưa giới thiệu: Lãnh Hoàng Anh NHi là chị gái của Lãnh Hoàng Thiên Tuấn.)....................Cả buổi sáng trôi qua chậm từng giây từng phút, khoảng thời gian như muốn đọng lại._ A! Mai Anh! - Tiếng Nguyệt đằng sau hét lớn làm cô giật nảy mình. Cô xoay người lại:_ Có gì không?_ Cho em đi nhờ về với, nhá nhá! - Nguyệt giở giọng nịnh nọt làm cô nghe muốn nổi hết da gà da vịt. Thật hết nói nổi._ Sao không đi nhờ xe thằng "chồng yêu" dấu của mày í? - M.Anh trêu_ MÀy còn dám nhắc đến, hắn dã man lắm nhá! Dã man còn hơn con ngan._ Dã man như thế nào? - Phong đứng đằng sau hỏi._ Asaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa - Cả M.Anh và Nguyệt hét lên._ Anh đứng đây từ khi nào? - Nguyệt lấy lại nhịp tim rồi hỏi. Ổng chui ra như một con ma. Tự nhiên đứng lù lù ở đằng sau, ai mà không sợ cơ chứ._ Tôi đứng từ bao giờ kệ tôi. - Phong hất hàm nói ( Zen: Anh gì ơi, cẩn thận không kẻo hất luôn hàm đi ra ngoài đấy)_ Mà lúc nãy em nói cái gì? Ai dã man? Mà lại còn dã man hơn con ngan. - Anh nghiêm mặt hỏi. Lần này thì chị Nguyệt chết chắc rồi. 1' cầu nguyện.***************************30 - 04 vui vẻ nhé! Chúc các bạn có một ngày lễ vui vẻ bên gia đình nhé!Mà hôm nay mình sinh nhật mà không biết có bạn nào tặng quà không ta??Đọc truyện vui vẻ nhé! ^^

Chương 24