- " Mẹ ơi, mẹ à, con mới 17 tuổi chưa muốn lấy chồng đâu, mẹ đừng ép con nhé!" - " Đây là quyết định của ba con, có j thì bảo ổng í, mẹ ko liên quan, mẹ chỉ là người nói cho con và muốn con thực hiện như vầy, rõ chưa!" - " Nhưng tại sao lại là con cơ chứ? Sao ko phải thằng con trai quý báu của mẹ?" - " Con điên hả? Nó là con trai, nó ko bị 3D, người mà lấy con là con trai chứ ko phải con gái. Mà thằng em con năm nay mới lớp 8, còn bé, chưa buồn lấy!" - " Con ko muốn đâu. Thời nào rồi mà vãn còn vc hôn ước vs cả hôn tường" - "Hôn ước này là từ 15 năm về trc, do bà con và bà Hàn nói. Đây cx là nguyện vọng cuối cùng của bà ngoại con, ông con thì mẹ cx ko biết, vậy con định phụ lòng bà ư?" -"Con ko muốn nhưng con ko muốn lấy." -" Tóm lại câu: Con phải lấy, ko bàn cãi nữa." Nói xog, nẹ cô dập máy luôn ko để cô nói thêm lời nào - Chết tao rồi bọn mày ơi! - Nó than thở vs 2 con bn thân - Ai chết? Chết ai? Mà chết chỗ nào tao còn đi xem? - 2 đứa nói - Tao chết. Chết tao. Chết ngay đây này,…
Chương 26: Khách quý
Em Nghĩ Có Thể Thoát Khỏi Tay Tôi Sao!!?Tác giả: Tiểu Phong- " Mẹ ơi, mẹ à, con mới 17 tuổi chưa muốn lấy chồng đâu, mẹ đừng ép con nhé!" - " Đây là quyết định của ba con, có j thì bảo ổng í, mẹ ko liên quan, mẹ chỉ là người nói cho con và muốn con thực hiện như vầy, rõ chưa!" - " Nhưng tại sao lại là con cơ chứ? Sao ko phải thằng con trai quý báu của mẹ?" - " Con điên hả? Nó là con trai, nó ko bị 3D, người mà lấy con là con trai chứ ko phải con gái. Mà thằng em con năm nay mới lớp 8, còn bé, chưa buồn lấy!" - " Con ko muốn đâu. Thời nào rồi mà vãn còn vc hôn ước vs cả hôn tường" - "Hôn ước này là từ 15 năm về trc, do bà con và bà Hàn nói. Đây cx là nguyện vọng cuối cùng của bà ngoại con, ông con thì mẹ cx ko biết, vậy con định phụ lòng bà ư?" -"Con ko muốn nhưng con ko muốn lấy." -" Tóm lại câu: Con phải lấy, ko bàn cãi nữa." Nói xog, nẹ cô dập máy luôn ko để cô nói thêm lời nào - Chết tao rồi bọn mày ơi! - Nó than thở vs 2 con bn thân - Ai chết? Chết ai? Mà chết chỗ nào tao còn đi xem? - 2 đứa nói - Tao chết. Chết tao. Chết ngay đây này,… Nó và hắn định cãi nhau thêm thì bỗng thấy tất cả đội ngũ nhân viên phục vụ, quản lí tất tả chạy ra phía cửa lớn của nhà hàng, xếp thành đường lối đàng hoàng. Có vẻ là đón tiếp khách quý a.Mấy cô gái trong nhà hàng cứ xôn xao hết cả lên, người thì chỉnh sửa tóc tai, người thì lấy cả bộ trang điểm ra để soi soi ngắm ngắm...Làm sao thế nhỉ??Nó ngu ngơ suy nghĩ mà không hề biết rằng con người ngồi đối diện mình lại mỉm cười gian xảo khiến những cô nàng đang chải chuốt kia cũng ngưng lại, tim đập thình thịch." Cạch" Tiếng phục vụ mở cánh cửa nhà hàng.Oa!!! Ánh sáng thật chói mắt a~~Năm người kia bước vào, bỏ mặc những ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám nhân viên. Nó sững người, ai kia? Chẳng phải là hai con bạn thân của nó sao? Sao lại đến đây? Và 3 người kia đến đây làm gì? Nó thắc mắc.- Xin chào mọi người! - Mai Anh điềm đạm lên tiếng, cười nhẹ. - Chúng tôi không đến muộn chứ?- Ồ, tất nhiên là có rồi. Trễ 1 phút 12 giây.- Phong vừa nhìn đồng hồ,cười gian. - Đến trễ, luật cũ nhé! - Nói câu này xong, cả 3 người ( Nguyệt, Diệp, Mai Anh) đều tỏ ra thắc mắc- Ok, chơi luôn. - Anh Nhi hứng khởi- Nhưng trước đó chúng ta phải hoàn thành việc chính đã. - Hắn nhìn mọi người một lượt rồi cười gian làm nó lạnh hết sống lưng, cảm giác có điều gì đó ko ổn.- Này, việc chính là việc gì vậy? - Nó hỏi- Bạch Hi, bánh đâu? - phong quay ra hỏi- Phục vụ! - BH ngoắc tay ra hiệu cho anh chàng phục vụ khá điển trai ra.- Dạ! Mọi người cần gì ạ? - Anh chàng điển trai kia lịch sự hỏi- Mang đồ ra nhé! Mọi người uống gì? - Nói xong anh quay ra hỏi mọi người.- 1 chai rượu vang đỏ. - Phong- Ừm, cho em cốc nước cam nhé! - Mai Anh nói- Vậy nhé! Mang bánh ra, 1 chai rượu nho, 1 cốc nước cam. - BH trả lời anh phục vụ. Anh phục vụ sau khi nghe xong xin phép cáo lui.- ủa, bánh gì vậy? - Nó hỏi-------------------------------Tg: xin lỗi vì ra hơi trễ và chương hơi ngắn nhé! Dạo này tui lười quá. Hôm nọ có bn nào giục ra chương mới vt đấy. Lần sau chắc tui phải sửa bệnh lười thui.
Nó và hắn định cãi nhau thêm thì bỗng thấy tất cả đội ngũ nhân viên phục vụ, quản lí tất tả chạy ra phía cửa lớn của nhà hàng, xếp thành đường lối đàng hoàng. Có vẻ là đón tiếp khách quý a.
Mấy cô gái trong nhà hàng cứ xôn xao hết cả lên, người thì chỉnh sửa tóc tai, người thì lấy cả bộ trang điểm ra để soi soi ngắm ngắm...
Làm sao thế nhỉ??
Nó ngu ngơ suy nghĩ mà không hề biết rằng con người ngồi đối diện mình lại mỉm cười gian xảo khiến những cô nàng đang chải chuốt kia cũng ngưng lại, tim đập thình thịch.
" Cạch" Tiếng phục vụ mở cánh cửa nhà hàng.
Oa!!! Ánh sáng thật chói mắt a~~
Năm người kia bước vào, bỏ mặc những ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám nhân viên. Nó sững người, ai kia? Chẳng phải là hai con bạn thân của nó sao? Sao lại đến đây? Và 3 người kia đến đây làm gì? Nó thắc mắc.
- Xin chào mọi người! - Mai Anh điềm đạm lên tiếng, cười nhẹ. - Chúng tôi không đến muộn chứ?
- Ồ, tất nhiên là có rồi. Trễ 1 phút 12 giây.- Phong vừa nhìn đồng hồ,cười gian. - Đến trễ, luật cũ nhé! - Nói câu này xong, cả 3 người ( Nguyệt, Diệp, Mai Anh) đều tỏ ra thắc mắc
- Ok, chơi luôn. - Anh Nhi hứng khởi
- Nhưng trước đó chúng ta phải hoàn thành việc chính đã. - Hắn nhìn mọi người một lượt rồi cười gian làm nó lạnh hết sống lưng, cảm giác có điều gì đó ko ổn.
- Này, việc chính là việc gì vậy? - Nó hỏi
- Bạch Hi, bánh đâu? - phong quay ra hỏi
- Phục vụ! - BH ngoắc tay ra hiệu cho anh chàng phục vụ khá điển trai ra.
- Dạ! Mọi người cần gì ạ? - Anh chàng điển trai kia lịch sự hỏi
- Mang đồ ra nhé! Mọi người uống gì? - Nói xong anh quay ra hỏi mọi người.
- 1 chai rượu vang đỏ. - Phong
- Ừm, cho em cốc nước cam nhé! - Mai Anh nói
- Vậy nhé! Mang bánh ra, 1 chai rượu nho, 1 cốc nước cam. - BH trả lời anh phục vụ. Anh phục vụ sau khi nghe xong xin phép cáo lui.
- ủa, bánh gì vậy? - Nó hỏi
-------------------------------
Tg: xin lỗi vì ra hơi trễ và chương hơi ngắn nhé! Dạo này tui lười quá. Hôm nọ có bn nào giục ra chương mới vt đấy. Lần sau chắc tui phải sửa bệnh lười thui.
Em Nghĩ Có Thể Thoát Khỏi Tay Tôi Sao!!?Tác giả: Tiểu Phong- " Mẹ ơi, mẹ à, con mới 17 tuổi chưa muốn lấy chồng đâu, mẹ đừng ép con nhé!" - " Đây là quyết định của ba con, có j thì bảo ổng í, mẹ ko liên quan, mẹ chỉ là người nói cho con và muốn con thực hiện như vầy, rõ chưa!" - " Nhưng tại sao lại là con cơ chứ? Sao ko phải thằng con trai quý báu của mẹ?" - " Con điên hả? Nó là con trai, nó ko bị 3D, người mà lấy con là con trai chứ ko phải con gái. Mà thằng em con năm nay mới lớp 8, còn bé, chưa buồn lấy!" - " Con ko muốn đâu. Thời nào rồi mà vãn còn vc hôn ước vs cả hôn tường" - "Hôn ước này là từ 15 năm về trc, do bà con và bà Hàn nói. Đây cx là nguyện vọng cuối cùng của bà ngoại con, ông con thì mẹ cx ko biết, vậy con định phụ lòng bà ư?" -"Con ko muốn nhưng con ko muốn lấy." -" Tóm lại câu: Con phải lấy, ko bàn cãi nữa." Nói xog, nẹ cô dập máy luôn ko để cô nói thêm lời nào - Chết tao rồi bọn mày ơi! - Nó than thở vs 2 con bn thân - Ai chết? Chết ai? Mà chết chỗ nào tao còn đi xem? - 2 đứa nói - Tao chết. Chết tao. Chết ngay đây này,… Nó và hắn định cãi nhau thêm thì bỗng thấy tất cả đội ngũ nhân viên phục vụ, quản lí tất tả chạy ra phía cửa lớn của nhà hàng, xếp thành đường lối đàng hoàng. Có vẻ là đón tiếp khách quý a.Mấy cô gái trong nhà hàng cứ xôn xao hết cả lên, người thì chỉnh sửa tóc tai, người thì lấy cả bộ trang điểm ra để soi soi ngắm ngắm...Làm sao thế nhỉ??Nó ngu ngơ suy nghĩ mà không hề biết rằng con người ngồi đối diện mình lại mỉm cười gian xảo khiến những cô nàng đang chải chuốt kia cũng ngưng lại, tim đập thình thịch." Cạch" Tiếng phục vụ mở cánh cửa nhà hàng.Oa!!! Ánh sáng thật chói mắt a~~Năm người kia bước vào, bỏ mặc những ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám nhân viên. Nó sững người, ai kia? Chẳng phải là hai con bạn thân của nó sao? Sao lại đến đây? Và 3 người kia đến đây làm gì? Nó thắc mắc.- Xin chào mọi người! - Mai Anh điềm đạm lên tiếng, cười nhẹ. - Chúng tôi không đến muộn chứ?- Ồ, tất nhiên là có rồi. Trễ 1 phút 12 giây.- Phong vừa nhìn đồng hồ,cười gian. - Đến trễ, luật cũ nhé! - Nói câu này xong, cả 3 người ( Nguyệt, Diệp, Mai Anh) đều tỏ ra thắc mắc- Ok, chơi luôn. - Anh Nhi hứng khởi- Nhưng trước đó chúng ta phải hoàn thành việc chính đã. - Hắn nhìn mọi người một lượt rồi cười gian làm nó lạnh hết sống lưng, cảm giác có điều gì đó ko ổn.- Này, việc chính là việc gì vậy? - Nó hỏi- Bạch Hi, bánh đâu? - phong quay ra hỏi- Phục vụ! - BH ngoắc tay ra hiệu cho anh chàng phục vụ khá điển trai ra.- Dạ! Mọi người cần gì ạ? - Anh chàng điển trai kia lịch sự hỏi- Mang đồ ra nhé! Mọi người uống gì? - Nói xong anh quay ra hỏi mọi người.- 1 chai rượu vang đỏ. - Phong- Ừm, cho em cốc nước cam nhé! - Mai Anh nói- Vậy nhé! Mang bánh ra, 1 chai rượu nho, 1 cốc nước cam. - BH trả lời anh phục vụ. Anh phục vụ sau khi nghe xong xin phép cáo lui.- ủa, bánh gì vậy? - Nó hỏi-------------------------------Tg: xin lỗi vì ra hơi trễ và chương hơi ngắn nhé! Dạo này tui lười quá. Hôm nọ có bn nào giục ra chương mới vt đấy. Lần sau chắc tui phải sửa bệnh lười thui.