Tác giả:

Hai ngày trước của quá khứ , cô giáo bước vào lớp với vẻ mặt vô cùng rạng rỡ khác hẳn vẻ thường ngày. Cũng đúng thôi, ko khác sao được khi hôm nay là ngày bầu cử lớp trưởng của lớp 11A1 nổi tiếng là cái nôi con nhà người ta. Và hai ứng cử viên sáng giá nhất của lớp là Nguyễn Huỳnh Phương Trang và Trần Hoàng Mai Trang. Có thể nói song Trang là kẻ tám lạng người nửa cân vì chẳng thể nào biết được ai hơn ai, cả hai ngang tài ngang sức về nhiều mặt, trong nhiều linh vực và trong cuộc sống hàng ngày. - Các em trật tự nào, bây giờ cô trò mình sẽ bắt đầu. Đầu tiên là bạn Phương Trang, ai ủng hộ bạn giơ tay. Dứt lời 22 cánh tay giơ lên kèm theo tiếng cổ vũ to như vũ bão. - Các em bỏ tay xuống, bạn Phương Trang có hai 22 phiếu bầu cử. Đến lượt bạn Mai Trang, ai ủng hộ bạn thì giơ tay lên. Lại 22 cánh tay giơ lên, cô giáo nhíu mày quay đầu nhìn hai ứng cử viên. Trong đầu cô giáo lúc này chắc chắn đang rất phân vân ko biết phải chọn ai. - Em thưa cô như thế là huề rồi _ bạn nam lên tiếng nhắc…

Chương 12: Ko muốn bị tráo đổi

Song TrangTác giả: Quỳnh Mai AnhHai ngày trước của quá khứ , cô giáo bước vào lớp với vẻ mặt vô cùng rạng rỡ khác hẳn vẻ thường ngày. Cũng đúng thôi, ko khác sao được khi hôm nay là ngày bầu cử lớp trưởng của lớp 11A1 nổi tiếng là cái nôi con nhà người ta. Và hai ứng cử viên sáng giá nhất của lớp là Nguyễn Huỳnh Phương Trang và Trần Hoàng Mai Trang. Có thể nói song Trang là kẻ tám lạng người nửa cân vì chẳng thể nào biết được ai hơn ai, cả hai ngang tài ngang sức về nhiều mặt, trong nhiều linh vực và trong cuộc sống hàng ngày. - Các em trật tự nào, bây giờ cô trò mình sẽ bắt đầu. Đầu tiên là bạn Phương Trang, ai ủng hộ bạn giơ tay. Dứt lời 22 cánh tay giơ lên kèm theo tiếng cổ vũ to như vũ bão. - Các em bỏ tay xuống, bạn Phương Trang có hai 22 phiếu bầu cử. Đến lượt bạn Mai Trang, ai ủng hộ bạn thì giơ tay lên. Lại 22 cánh tay giơ lên, cô giáo nhíu mày quay đầu nhìn hai ứng cử viên. Trong đầu cô giáo lúc này chắc chắn đang rất phân vân ko biết phải chọn ai. - Em thưa cô như thế là huề rồi _ bạn nam lên tiếng nhắc… Phương Trang cố gắng chạy nhanh nhất có thể để tới nhà của Mai Trang cơ mà nhà gì mà xa đến thế là cùng. Đứng trước ngôi nhà, cô hơi ngỡ ngàng vì nó quá nhỏ. Nếu so sánh toàn bộ ngôi nhà với căn bếp nhà cô, ôi thôi căn bếp vẫn còn to chán. Rồi cô lại nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nếu như cô phải sống trong đây chắc cô chết mất. Cho nên bằng mọi giá cô phải đưa Mai Trang đến bệnh viện huỷ sẹo cùng chiếc vòng. - Sao cậu lại tới đây? Mai Trang ngái ngủ chạy ra mở cửa cho cô, nhìn bộ dạng của con bạn cô thầm oán trách. Bởi vì người ta chạy vội chạy vàng đến đây còn người ấy thì ngủ ngon lành trên giường.- Cậu đi với tớ Phương Trang mặt hằm hằm lôi cổ tay Mai Trang đi. Trên đường cả hai ko nói với nhau nửa lời vì nhìn gương mặt của Phương Trang, cô biết thừa ko nên động phải. - Cậu có một vết sẹo đúng ko? - Sao cậu biết? Mai Trang ngạc nhiên hỏi đồng thời cậu ta kéo áo lên lộ ra vết sẹo khá lớn bị lõm một nửa." Hãy xoá vết sẹo đó đi " Phương Trang đề nghị, khỏi nói cô ngỡ ngàng đến mức nào. " Tại sao chứ? "" Vì nó có thể làm bằng chứng khiến hai chúng ta tráo đổi lại cho nhau " Mai Trang nhíu mày, cô liền sờ vào vết sẹo đã xuất hiện từ khi cô sinh ra. Nó giống như cái gì đó, cô luôn coi nó là bùa hộ mệnh của chính mình. Nhưng nếu cô ko xoá rất có thể cô sẽ....." Nếu ko nhanh chúng ta ko kịp mất " Phương Trang giục liên tục và cuối cùng nhận được cái gật đầu đồng ý 

Phương Trang cố gắng chạy nhanh nhất có thể để tới nhà của Mai Trang cơ mà nhà gì mà xa đến thế là cùng. Đứng trước ngôi nhà, cô hơi ngỡ ngàng vì nó quá nhỏ. Nếu so sánh toàn bộ ngôi nhà với căn bếp nhà cô, ôi thôi căn bếp vẫn còn to chán. Rồi cô lại nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nếu như cô phải sống trong đây chắc cô chết mất. Cho nên bằng mọi giá cô phải đưa Mai Trang đến bệnh viện huỷ sẹo cùng chiếc vòng. 

- Sao cậu lại tới đây? 

Mai Trang ngái ngủ chạy ra mở cửa cho cô, nhìn bộ dạng của con bạn cô thầm oán trách. Bởi vì người ta chạy vội chạy vàng đến đây còn người ấy thì ngủ ngon lành trên giường.

- Cậu đi với tớ 

Phương Trang mặt hằm hằm lôi cổ tay Mai Trang đi. Trên đường cả hai ko nói với nhau nửa lời vì nhìn gương mặt của Phương Trang, cô biết thừa ko nên động phải. 

- Cậu có một vết sẹo đúng ko? 

- Sao cậu biết? 

Mai Trang ngạc nhiên hỏi đồng thời cậu ta kéo áo lên lộ ra vết sẹo khá lớn bị lõm một nửa.

" Hãy xoá vết sẹo đó đi " Phương Trang đề nghị, khỏi nói cô ngỡ ngàng đến mức nào. 

" Tại sao chứ? "

" Vì nó có thể làm bằng chứng khiến hai chúng ta tráo đổi lại cho nhau " 

Mai Trang nhíu mày, cô liền sờ vào vết sẹo đã xuất hiện từ khi cô sinh ra. Nó giống như cái gì đó, cô luôn coi nó là bùa hộ mệnh của chính mình. Nhưng nếu cô ko xoá rất có thể cô sẽ.....

" Nếu ko nhanh chúng ta ko kịp mất " Phương Trang giục liên tục và cuối cùng nhận được cái gật đầu đồng ý 

Song TrangTác giả: Quỳnh Mai AnhHai ngày trước của quá khứ , cô giáo bước vào lớp với vẻ mặt vô cùng rạng rỡ khác hẳn vẻ thường ngày. Cũng đúng thôi, ko khác sao được khi hôm nay là ngày bầu cử lớp trưởng của lớp 11A1 nổi tiếng là cái nôi con nhà người ta. Và hai ứng cử viên sáng giá nhất của lớp là Nguyễn Huỳnh Phương Trang và Trần Hoàng Mai Trang. Có thể nói song Trang là kẻ tám lạng người nửa cân vì chẳng thể nào biết được ai hơn ai, cả hai ngang tài ngang sức về nhiều mặt, trong nhiều linh vực và trong cuộc sống hàng ngày. - Các em trật tự nào, bây giờ cô trò mình sẽ bắt đầu. Đầu tiên là bạn Phương Trang, ai ủng hộ bạn giơ tay. Dứt lời 22 cánh tay giơ lên kèm theo tiếng cổ vũ to như vũ bão. - Các em bỏ tay xuống, bạn Phương Trang có hai 22 phiếu bầu cử. Đến lượt bạn Mai Trang, ai ủng hộ bạn thì giơ tay lên. Lại 22 cánh tay giơ lên, cô giáo nhíu mày quay đầu nhìn hai ứng cử viên. Trong đầu cô giáo lúc này chắc chắn đang rất phân vân ko biết phải chọn ai. - Em thưa cô như thế là huề rồi _ bạn nam lên tiếng nhắc… Phương Trang cố gắng chạy nhanh nhất có thể để tới nhà của Mai Trang cơ mà nhà gì mà xa đến thế là cùng. Đứng trước ngôi nhà, cô hơi ngỡ ngàng vì nó quá nhỏ. Nếu so sánh toàn bộ ngôi nhà với căn bếp nhà cô, ôi thôi căn bếp vẫn còn to chán. Rồi cô lại nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nếu như cô phải sống trong đây chắc cô chết mất. Cho nên bằng mọi giá cô phải đưa Mai Trang đến bệnh viện huỷ sẹo cùng chiếc vòng. - Sao cậu lại tới đây? Mai Trang ngái ngủ chạy ra mở cửa cho cô, nhìn bộ dạng của con bạn cô thầm oán trách. Bởi vì người ta chạy vội chạy vàng đến đây còn người ấy thì ngủ ngon lành trên giường.- Cậu đi với tớ Phương Trang mặt hằm hằm lôi cổ tay Mai Trang đi. Trên đường cả hai ko nói với nhau nửa lời vì nhìn gương mặt của Phương Trang, cô biết thừa ko nên động phải. - Cậu có một vết sẹo đúng ko? - Sao cậu biết? Mai Trang ngạc nhiên hỏi đồng thời cậu ta kéo áo lên lộ ra vết sẹo khá lớn bị lõm một nửa." Hãy xoá vết sẹo đó đi " Phương Trang đề nghị, khỏi nói cô ngỡ ngàng đến mức nào. " Tại sao chứ? "" Vì nó có thể làm bằng chứng khiến hai chúng ta tráo đổi lại cho nhau " Mai Trang nhíu mày, cô liền sờ vào vết sẹo đã xuất hiện từ khi cô sinh ra. Nó giống như cái gì đó, cô luôn coi nó là bùa hộ mệnh của chính mình. Nhưng nếu cô ko xoá rất có thể cô sẽ....." Nếu ko nhanh chúng ta ko kịp mất " Phương Trang giục liên tục và cuối cùng nhận được cái gật đầu đồng ý 

Chương 12: Ko muốn bị tráo đổi