Tác giả:

nếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi…

Chương 4

Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… tại phòng họp (tập đoàn của hai tên kia)cô ngồi trên ghế chủ tịch xoay lưng vào trong,họ chỉ thấy được cái lưng ghế,nhưng nhìn thì rất giống với một người con trai-tập đoàn của các vị đã thuộc về công ty tôi,các vị biết chứ-giọng nói cô vang lên không nghe được cảm xúc-chúng tôi có gây thù chuốt óan gì mà cậu lại hại chúng tôi-ngừơi đàn ông quát lên-không gì,chỉ là tôi muốn các ông chuộc tội vì làm cha làm mẹ mà không biết dạy con-cô ném một xấp hình lên bàn-đây là- hai người cầm xấp hình lên liền thấy trong hình là hai người con trai làm chuyện hại con gái người ta-và tất nhiên tôi không vì những cô gái này-vậy là-hai kẻ đó đã đụng vào người không nên đụng,tôi đây xem như là vớt vác hai cái mạng quèn này,nhưng chỉ cần chạm vào giới hạn của người đó thì các ông biết cái gía phải trả rồi-giọng cô lạnh nhạt vang lên làm cho ai nấy đều sợ hãi-cậu bảo chúng tôi tới đây chỉ để nói vậy thôi sao- người đàn ông thứ hai lên tiếng-tôi thấy hai người rất giỏi nên mới muốn hai người tiếp tục làm nhưng chỉ làm công-cậu...chúng tôi không cần-ồ,vậy hai người nghĩ bây gìơ không làm ở đây thì đi đâu,hacô cười mỉa mai.và tất nhiên hai người kia không thấy-chúng tôi sẽ kiếm tiền mua lại tập đoàn này-cứ tự nhiên,không tiễnhai người đàn ông kiềm nén tức giận bỏ đirốt cuộc cũng xong,cô chẳng vì thương hại mà chỉ là hai kẻ kia là người giỏi,tất nhiên nếu không gặp cô còn đã gặp phải cô thì chỉ là kẻ bại trận,mà cô cũng chả muốn bị chúng phản bội,nên cho cơ hội cũng như đây là cái cớ để họ rời đi vẹn cả đôi đường,cô cũng không mang tiếng ác-A Ly-thưa ngài có gì căn dặn-điều chỉnh lại tất cả công ty,sáp nhập làm công ty con loại bỏ tất cả đưa ngừơi chúng ta vào,nhớ tuỷên chọn cẩn thận,tự cô gỉai quýêt đi-vâng-ra ngòai đisập-nè,Tâm Tâm,cậu thấy mình giỏi không,mình muốn thật lớn mạnh,cậu theo dõi tớ nhé,những kẻ bắt nạt tớ,những kẻ đồi bại sẽ bị xóa bỏ...,có lẽ mình đã u mê rồi,mình bứơc ra không được và cũng không cách nào xóa bỏ bóng tối,thà tớ cứ gíêt ngừơi làm một con quỷ như vậy còn tốt hơn như vầycô nhìn tấm hình trên bàn làm việc nói cười như kẻ tự kỷ,làm một kẻ điên có lẽ tốt hơn............hôm nay cô lại đến trường,toàn trường đều nhìn cô bằng con mắt ái ngại,ai mà không biết tin tức chứ mặc dù không biết ai làm nhưng họ biết việc của họ có liên quan tới cô-đứng lại-một giọng nam cất lên-có phải cô làm không?- à thì ra là tên hôm qua cùng tên bị cô đánh-nếu không muốn như tên kia thì tốt.nhất bỏ cánh tay bẩn thỉu ra khỏi người tôi-co lạnh giọng nóisau khi tên đó bỏ tay ra cô tiếp tục bước đi về phía trước-mày đứng lại,tao phải giết mày,vì mày mà mẹ tao đau tim mà chết em gái tao bị người ta ức h**p.-tên đó quát lên-việc đó không liên quan tới tôi-mày chết đi-cạchá ácả nơi sân trường loạn lên vì tên đó móc ra một cây súng lục nhắm hứơng cô-mày đứng lại,nếu không tao bắn vỡ sọ mày-làm đi-mày...mày-ha ha,không biết không dám chứ gì,vậy để tôi chỉ-cô từng bước tiến lại cầm lấy cây súng trên tay tên đó nhắm hướng cây mà nổ súngĐoàng-nhìn rõ chưa,đây không phải đồ chơi cho một tên công tử bột như cậu-cô lạnh lùng lên tíêngcô xoay lưng bỏ đi để lại tên đó ngồi bệt xuống sânsau này người này cũng không xuất hiện trước mặt cô,mãi mãi........-sao,không tra ra được-hắn lạnh giọng quát-vâng,tất cả đều tra không ra,chỉ có tênhắn nhìn người trong hình,một người con trai mang mặt nạ bạc-tên gì?-Lam Khuyết-nhưng có thể đây chỉ là một cái tên gỉa-được rồi,cậu ra ngoài đi-vâng-để xem cậu là người như thế nào........hằng ngày đến trường,đến công ty,đi chơi cô cảm thấy đỡ hơn cuộc sống trước kia nhưng vẫn cô đơn-oa,Thiên Lăng đến trường rồi-ôi,anh ơicô vừa nằm vừa nghe nhạc,cô chả muốn nghe tạp âm của mấy kẻ này--

tại phòng họp (tập đoàn của hai tên kia)cô ngồi trên ghế chủ tịch xoay lưng vào trong,họ chỉ thấy được cái lưng ghế,nhưng nhìn thì rất giống với một người con trai

-tập đoàn của các vị đã thuộc về công ty tôi,các vị biết chứ-giọng nói cô vang lên không nghe được cảm xúc

-chúng tôi có gây thù chuốt óan gì mà cậu lại hại chúng tôi-ngừơi đàn ông quát lên

-không gì,chỉ là tôi muốn các ông chuộc tội vì làm cha làm mẹ mà không biết dạy con-cô ném một xấp hình lên bàn

-đây là- hai người cầm xấp hình lên liền thấy trong hình là hai người con trai làm chuyện hại con gái người ta

-và tất nhiên tôi không vì những cô gái này

-vậy là

-hai kẻ đó đã đụng vào người không nên đụng,tôi đây xem như là vớt vác hai cái mạng quèn này,nhưng chỉ cần chạm vào giới hạn của người đó thì các ông biết cái gía phải trả rồi-giọng cô lạnh nhạt vang lên làm cho ai nấy đều sợ hãi

-cậu bảo chúng tôi tới đây chỉ để nói vậy thôi sao- người đàn ông thứ hai lên tiếng

-tôi thấy hai người rất giỏi nên mới muốn hai người tiếp tục làm nhưng chỉ làm công

-cậu...chúng tôi không cần

-ồ,vậy hai người nghĩ bây gìơ không làm ở đây thì đi đâu,ha

cô cười mỉa mai.và tất nhiên hai người kia không thấy

-chúng tôi sẽ kiếm tiền mua lại tập đoàn này

-cứ tự nhiên,không tiễn

hai người đàn ông kiềm nén tức giận bỏ đi

rốt cuộc cũng xong,cô chẳng vì thương hại mà chỉ là hai kẻ kia là người giỏi,tất nhiên nếu không gặp cô còn đã gặp phải cô thì chỉ là kẻ bại trận,mà cô cũng chả muốn bị chúng phản bội,nên cho cơ hội cũng như đây là cái cớ để họ rời đi vẹn cả đôi đường,cô cũng không mang tiếng ác

-A Ly

-thưa ngài có gì căn dặn

-điều chỉnh lại tất cả công ty,sáp nhập làm công ty con loại bỏ tất cả đưa ngừơi chúng ta vào,nhớ tuỷên chọn cẩn thận,tự cô gỉai quýêt đi

-vâng

-ra ngòai đi

sập

-nè,Tâm Tâm,cậu thấy mình giỏi không,mình muốn thật lớn mạnh,cậu theo dõi tớ nhé,những kẻ bắt nạt tớ,những kẻ đồi bại sẽ bị xóa bỏ...,có lẽ mình đã u mê rồi,mình bứơc ra không được và cũng không cách nào xóa bỏ bóng tối,thà tớ cứ gíêt ngừơi làm một con quỷ như vậy còn tốt hơn như vầy

cô nhìn tấm hình trên bàn làm việc nói cười như kẻ tự kỷ,làm một kẻ điên có lẽ tốt hơn

............

hôm nay cô lại đến trường,toàn trường đều nhìn cô bằng con mắt ái ngại,ai mà không biết tin tức chứ mặc dù không biết ai làm nhưng họ biết việc của họ có liên quan tới cô

-đứng lại-một giọng nam cất lên

-có phải cô làm không?- à thì ra là tên hôm qua cùng tên bị cô đánh

-nếu không muốn như tên kia thì tốt.nhất bỏ cánh tay bẩn thỉu ra khỏi người tôi-co lạnh giọng nói

sau khi tên đó bỏ tay ra cô tiếp tục bước đi về phía trước

-mày đứng lại,tao phải giết mày,vì mày mà mẹ tao đau tim mà chết em gái tao bị người ta ức h**p.-tên đó quát lên

-việc đó không liên quan tới tôi

-mày chết đi

-cạch

á á

cả nơi sân trường loạn lên vì tên đó móc ra một cây súng lục nhắm hứơng cô

-mày đứng lại,nếu không tao bắn vỡ sọ mày

-làm đi

-mày...mày

-ha ha,không biết không dám chứ gì,vậy để tôi chỉ-cô từng bước tiến lại cầm lấy cây súng trên tay tên đó nhắm hướng cây mà nổ súng

Đoàng

-nhìn rõ chưa,đây không phải đồ chơi cho một tên công tử bột như cậu-cô lạnh lùng lên tíêng

cô xoay lưng bỏ đi để lại tên đó ngồi bệt xuống sân

sau này người này cũng không xuất hiện trước mặt cô,mãi mãi

........

-sao,không tra ra được-hắn lạnh giọng quát

-vâng,tất cả đều tra không ra,chỉ có tên

hắn nhìn người trong hình,một người con trai mang mặt nạ bạc

-tên gì?

-Lam Khuyết

-nhưng có thể đây chỉ là một cái tên gỉa

-được rồi,cậu ra ngoài đi

-vâng

-để xem cậu là người như thế nào

........

hằng ngày đến trường,đến công ty,đi chơi cô cảm thấy đỡ hơn cuộc sống trước kia nhưng vẫn cô đơn

-oa,Thiên Lăng đến trường rồi

-ôi,anh ơi

cô vừa nằm vừa nghe nhạc,cô chả muốn nghe tạp âm của mấy kẻ này

-

-

Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… tại phòng họp (tập đoàn của hai tên kia)cô ngồi trên ghế chủ tịch xoay lưng vào trong,họ chỉ thấy được cái lưng ghế,nhưng nhìn thì rất giống với một người con trai-tập đoàn của các vị đã thuộc về công ty tôi,các vị biết chứ-giọng nói cô vang lên không nghe được cảm xúc-chúng tôi có gây thù chuốt óan gì mà cậu lại hại chúng tôi-ngừơi đàn ông quát lên-không gì,chỉ là tôi muốn các ông chuộc tội vì làm cha làm mẹ mà không biết dạy con-cô ném một xấp hình lên bàn-đây là- hai người cầm xấp hình lên liền thấy trong hình là hai người con trai làm chuyện hại con gái người ta-và tất nhiên tôi không vì những cô gái này-vậy là-hai kẻ đó đã đụng vào người không nên đụng,tôi đây xem như là vớt vác hai cái mạng quèn này,nhưng chỉ cần chạm vào giới hạn của người đó thì các ông biết cái gía phải trả rồi-giọng cô lạnh nhạt vang lên làm cho ai nấy đều sợ hãi-cậu bảo chúng tôi tới đây chỉ để nói vậy thôi sao- người đàn ông thứ hai lên tiếng-tôi thấy hai người rất giỏi nên mới muốn hai người tiếp tục làm nhưng chỉ làm công-cậu...chúng tôi không cần-ồ,vậy hai người nghĩ bây gìơ không làm ở đây thì đi đâu,hacô cười mỉa mai.và tất nhiên hai người kia không thấy-chúng tôi sẽ kiếm tiền mua lại tập đoàn này-cứ tự nhiên,không tiễnhai người đàn ông kiềm nén tức giận bỏ đirốt cuộc cũng xong,cô chẳng vì thương hại mà chỉ là hai kẻ kia là người giỏi,tất nhiên nếu không gặp cô còn đã gặp phải cô thì chỉ là kẻ bại trận,mà cô cũng chả muốn bị chúng phản bội,nên cho cơ hội cũng như đây là cái cớ để họ rời đi vẹn cả đôi đường,cô cũng không mang tiếng ác-A Ly-thưa ngài có gì căn dặn-điều chỉnh lại tất cả công ty,sáp nhập làm công ty con loại bỏ tất cả đưa ngừơi chúng ta vào,nhớ tuỷên chọn cẩn thận,tự cô gỉai quýêt đi-vâng-ra ngòai đisập-nè,Tâm Tâm,cậu thấy mình giỏi không,mình muốn thật lớn mạnh,cậu theo dõi tớ nhé,những kẻ bắt nạt tớ,những kẻ đồi bại sẽ bị xóa bỏ...,có lẽ mình đã u mê rồi,mình bứơc ra không được và cũng không cách nào xóa bỏ bóng tối,thà tớ cứ gíêt ngừơi làm một con quỷ như vậy còn tốt hơn như vầycô nhìn tấm hình trên bàn làm việc nói cười như kẻ tự kỷ,làm một kẻ điên có lẽ tốt hơn............hôm nay cô lại đến trường,toàn trường đều nhìn cô bằng con mắt ái ngại,ai mà không biết tin tức chứ mặc dù không biết ai làm nhưng họ biết việc của họ có liên quan tới cô-đứng lại-một giọng nam cất lên-có phải cô làm không?- à thì ra là tên hôm qua cùng tên bị cô đánh-nếu không muốn như tên kia thì tốt.nhất bỏ cánh tay bẩn thỉu ra khỏi người tôi-co lạnh giọng nóisau khi tên đó bỏ tay ra cô tiếp tục bước đi về phía trước-mày đứng lại,tao phải giết mày,vì mày mà mẹ tao đau tim mà chết em gái tao bị người ta ức h**p.-tên đó quát lên-việc đó không liên quan tới tôi-mày chết đi-cạchá ácả nơi sân trường loạn lên vì tên đó móc ra một cây súng lục nhắm hứơng cô-mày đứng lại,nếu không tao bắn vỡ sọ mày-làm đi-mày...mày-ha ha,không biết không dám chứ gì,vậy để tôi chỉ-cô từng bước tiến lại cầm lấy cây súng trên tay tên đó nhắm hướng cây mà nổ súngĐoàng-nhìn rõ chưa,đây không phải đồ chơi cho một tên công tử bột như cậu-cô lạnh lùng lên tíêngcô xoay lưng bỏ đi để lại tên đó ngồi bệt xuống sânsau này người này cũng không xuất hiện trước mặt cô,mãi mãi........-sao,không tra ra được-hắn lạnh giọng quát-vâng,tất cả đều tra không ra,chỉ có tênhắn nhìn người trong hình,một người con trai mang mặt nạ bạc-tên gì?-Lam Khuyết-nhưng có thể đây chỉ là một cái tên gỉa-được rồi,cậu ra ngoài đi-vâng-để xem cậu là người như thế nào........hằng ngày đến trường,đến công ty,đi chơi cô cảm thấy đỡ hơn cuộc sống trước kia nhưng vẫn cô đơn-oa,Thiên Lăng đến trường rồi-ôi,anh ơicô vừa nằm vừa nghe nhạc,cô chả muốn nghe tạp âm của mấy kẻ này--

Chương 4