nếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi…
Chương 8
Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… cô và anh mới vừa bước vào cửa đã gặp phải ám khí nói ám khí chứ thật ra là hai viên phấn lao với tốc độ ánh sáng phóng tới,với cô chỉ là trò đùa còn anh thì phản ứng hơi chậm vì lo lải nhãi bên tai cô nên khi né có sượt qua taihai người đồng thời nhìn về phía trước,nhưng anh cảm thấy người phía trước tỏa ra sát khí rất nặng,anh chưa từng thấy ở cô,dù lạnh lùng nhưng sát khí chưa từng nặng như vậy,thậm chí mọi người trong lớp cũng cảm thấy áp bách nhìn cô-nè,bình tĩnh đi-ờgiờ anh mới thấy nhẹ một chút nhưng sát khí vẫn còn đóđối với cô đâu đâu cũng là nguy hiểm,huống gì tình trạng lúc nãy,nếu là ở nơi khác cô đã cho một viên kẹo đồng-hai em tại sao gìơ này mới tới-ngủ dậy muộn-đây là lớp học,không phải cái chợ,với lại ai dạy em cách nói chuyện với người lớn như vậy-vị giáo viên mới lạnh lùng nhìn côcô cũng giương mắt nhìn lại vị giáo viên trẻ kia,chắc cũng tầm 22 23 gì đó,rất xinh đẹp với lại cô nhìn người này có gì đó qen qen-xin lỗi cô-anh thấy không khí áp bách qúa nên lên tiếng phá vỡ-em,về chỗ ngồi chép bảng kiểm điểm,còn em ra hành lang đứng sau đó chép bản kiểm điểm cùng câu em xin lỗi vì đã vô lễ 200 lần,mai nộpCái gì,bảo cô đi đứng ngoài hành lang,bà cô giáo trẻ này không sợ bị học sinh trả thù sao-tội,cô giáo trẻ này cũng không phải người có thể đụng,vậy mà con nhỏ đó lại chọc giận bả-cả lớp trật tự,em đi đứng hành lang,nhanh-ha,cô nghĩ tôi sẽ đứng,chưa ai có thể bắt tôi làm điều gì-cô lạnh lùng nói sau đó quay lưng bỏ đi-ồ,vậy tôi sẽ là người đầu tiên,vinh hạnh cho tôi quáLời vừa nói xong thì bà cô gíao liền nhanh như chớp bắt lấy bả vai côcó võ,bà cô trẻ này không tệ,vậy để cô thử trình của bả vậybộpcô nắm lấy tay vị cô gíao kia xoay người nhưng chưa kịp thì chân cô đã bị gạt,chiêu gì mà quái, may mà cô đứng vững,cô chưa ra chiêu mà bả đã bắt lấy cổ tay cô sau đó liền vặn,cô chưa kịp thì đã thấy tay mình bị còng,phải,một cái còng số 8Cả lớp há mồm nhìn một màn này,bà c gíao trẻ là cao thủ,mà trong tay lại có còng số 8 cánh tay hai người bị còng lại với nhau-sao nào?,gìơ em còn muốn đi về chứ,tôi không phìên về nhà cùng em đâu-cô nghe giọng nói đùa cợt này mà ứa gan-tháo ra-vẫn vô lễ,em cần phải được dạy phép tắc lại,mà tôi đây không phìên để đảm nhận vai trò dạy em đâu-tôi nói tháo ra-chậc,chìa khóa mất rồi,sao tháo-cô-sao vậy Thiên Lăng?anh nhìn hai người từ lúc đánh nhau tới gìơ,vị gíao viên mới này không phải là người có thể đắc tội,mà hai người đánh nhau như vậy anh chả dám vào can vì nhìn mặt vị gíao viên có víêt "ai can thiệp,tôi cho bíêt tay",nên anh đành làm ngơ-dạ,không có gìô,tên này có phải là đàn ông không,cô dám chắc tên này là một kẻ hèn,mà khoan,cô cần gì trông chờ vào tên xa lạ đó-được rồi,cả lớp chúng ta tíêp tục học-vị cô gíao trẻ cứ thế ngồi xuống ghế gíao viên còn cô thì phải đứng phía sauđời cô chưa bao gìơ nhục vậy
cô và anh mới vừa bước vào cửa đã gặp phải ám khí nói ám khí chứ thật ra là hai viên phấn lao với tốc độ ánh sáng phóng tới,với cô chỉ là trò đùa còn anh thì phản ứng hơi chậm vì lo lải nhãi bên tai cô nên khi né có sượt qua tai
hai người đồng thời nhìn về phía trước,nhưng anh cảm thấy người phía trước tỏa ra sát khí rất nặng,anh chưa từng thấy ở cô,dù lạnh lùng nhưng sát khí chưa từng nặng như vậy,thậm chí mọi người trong lớp cũng cảm thấy áp bách nhìn cô
-nè,bình tĩnh đi
-ờ
giờ anh mới thấy nhẹ một chút nhưng sát khí vẫn còn đó
đối với cô đâu đâu cũng là nguy hiểm,huống gì tình trạng lúc nãy,nếu là ở nơi khác cô đã cho một viên kẹo đồng
-hai em tại sao gìơ này mới tới
-ngủ dậy muộn
-đây là lớp học,không phải cái chợ,với lại ai dạy em cách nói chuyện với người lớn như vậy-vị giáo viên mới lạnh lùng nhìn cô
cô cũng giương mắt nhìn lại vị giáo viên trẻ kia,chắc cũng tầm 22 23 gì đó,rất xinh đẹp với lại cô nhìn người này có gì đó qen qen
-xin lỗi cô-anh thấy không khí áp bách qúa nên lên tiếng phá vỡ
-em,về chỗ ngồi chép bảng kiểm điểm,còn em ra hành lang đứng sau đó chép bản kiểm điểm cùng câu em xin lỗi vì đã vô lễ 200 lần,mai nộp
Cái gì,bảo cô đi đứng ngoài hành lang,bà cô giáo trẻ này không sợ bị học sinh trả thù sao
-tội,cô giáo trẻ này cũng không phải người có thể đụng,vậy mà con nhỏ đó lại chọc giận bả
-cả lớp trật tự,em đi đứng hành lang,nhanh
-ha,cô nghĩ tôi sẽ đứng,chưa ai có thể bắt tôi làm điều gì-cô lạnh lùng nói sau đó quay lưng bỏ đi
-ồ,vậy tôi sẽ là người đầu tiên,vinh hạnh cho tôi quá
Lời vừa nói xong thì bà cô gíao liền nhanh như chớp bắt lấy bả vai cô
có võ,bà cô trẻ này không tệ,vậy để cô thử trình của bả vậy
bộp
cô nắm lấy tay vị cô gíao kia xoay người nhưng chưa kịp thì chân cô đã bị gạt,chiêu gì mà quái, may mà cô đứng vững,cô chưa ra chiêu mà bả đã bắt lấy cổ tay cô sau đó liền vặn,cô chưa kịp thì đã thấy tay mình bị còng,phải,một cái còng số 8
Cả lớp há mồm nhìn một màn này,bà c gíao trẻ là cao thủ,mà trong tay lại có còng số 8 cánh tay hai người bị còng lại với nhau
-sao nào?,gìơ em còn muốn đi về chứ,tôi không phìên về nhà cùng em đâu-cô nghe giọng nói đùa cợt này mà ứa gan
-tháo ra
-vẫn vô lễ,em cần phải được dạy phép tắc lại,mà tôi đây không phìên để đảm nhận vai trò dạy em đâu
-tôi nói tháo ra
-chậc,chìa khóa mất rồi,sao tháo
-cô
-sao vậy Thiên Lăng?
anh nhìn hai người từ lúc đánh nhau tới gìơ,vị gíao viên mới này không phải là người có thể đắc tội,mà hai người đánh nhau như vậy anh chả dám vào can vì nhìn mặt vị gíao viên có víêt "ai can thiệp,tôi cho bíêt tay",nên anh đành làm ngơ
-dạ,không có gì
ô,tên này có phải là đàn ông không,cô dám chắc tên này là một kẻ hèn,mà khoan,cô cần gì trông chờ vào tên xa lạ đó
-được rồi,cả lớp chúng ta tíêp tục học-vị cô gíao trẻ cứ thế ngồi xuống ghế gíao viên còn cô thì phải đứng phía sau
đời cô chưa bao gìơ nhục vậy
Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… cô và anh mới vừa bước vào cửa đã gặp phải ám khí nói ám khí chứ thật ra là hai viên phấn lao với tốc độ ánh sáng phóng tới,với cô chỉ là trò đùa còn anh thì phản ứng hơi chậm vì lo lải nhãi bên tai cô nên khi né có sượt qua taihai người đồng thời nhìn về phía trước,nhưng anh cảm thấy người phía trước tỏa ra sát khí rất nặng,anh chưa từng thấy ở cô,dù lạnh lùng nhưng sát khí chưa từng nặng như vậy,thậm chí mọi người trong lớp cũng cảm thấy áp bách nhìn cô-nè,bình tĩnh đi-ờgiờ anh mới thấy nhẹ một chút nhưng sát khí vẫn còn đóđối với cô đâu đâu cũng là nguy hiểm,huống gì tình trạng lúc nãy,nếu là ở nơi khác cô đã cho một viên kẹo đồng-hai em tại sao gìơ này mới tới-ngủ dậy muộn-đây là lớp học,không phải cái chợ,với lại ai dạy em cách nói chuyện với người lớn như vậy-vị giáo viên mới lạnh lùng nhìn côcô cũng giương mắt nhìn lại vị giáo viên trẻ kia,chắc cũng tầm 22 23 gì đó,rất xinh đẹp với lại cô nhìn người này có gì đó qen qen-xin lỗi cô-anh thấy không khí áp bách qúa nên lên tiếng phá vỡ-em,về chỗ ngồi chép bảng kiểm điểm,còn em ra hành lang đứng sau đó chép bản kiểm điểm cùng câu em xin lỗi vì đã vô lễ 200 lần,mai nộpCái gì,bảo cô đi đứng ngoài hành lang,bà cô giáo trẻ này không sợ bị học sinh trả thù sao-tội,cô giáo trẻ này cũng không phải người có thể đụng,vậy mà con nhỏ đó lại chọc giận bả-cả lớp trật tự,em đi đứng hành lang,nhanh-ha,cô nghĩ tôi sẽ đứng,chưa ai có thể bắt tôi làm điều gì-cô lạnh lùng nói sau đó quay lưng bỏ đi-ồ,vậy tôi sẽ là người đầu tiên,vinh hạnh cho tôi quáLời vừa nói xong thì bà cô gíao liền nhanh như chớp bắt lấy bả vai côcó võ,bà cô trẻ này không tệ,vậy để cô thử trình của bả vậybộpcô nắm lấy tay vị cô gíao kia xoay người nhưng chưa kịp thì chân cô đã bị gạt,chiêu gì mà quái, may mà cô đứng vững,cô chưa ra chiêu mà bả đã bắt lấy cổ tay cô sau đó liền vặn,cô chưa kịp thì đã thấy tay mình bị còng,phải,một cái còng số 8Cả lớp há mồm nhìn một màn này,bà c gíao trẻ là cao thủ,mà trong tay lại có còng số 8 cánh tay hai người bị còng lại với nhau-sao nào?,gìơ em còn muốn đi về chứ,tôi không phìên về nhà cùng em đâu-cô nghe giọng nói đùa cợt này mà ứa gan-tháo ra-vẫn vô lễ,em cần phải được dạy phép tắc lại,mà tôi đây không phìên để đảm nhận vai trò dạy em đâu-tôi nói tháo ra-chậc,chìa khóa mất rồi,sao tháo-cô-sao vậy Thiên Lăng?anh nhìn hai người từ lúc đánh nhau tới gìơ,vị gíao viên mới này không phải là người có thể đắc tội,mà hai người đánh nhau như vậy anh chả dám vào can vì nhìn mặt vị gíao viên có víêt "ai can thiệp,tôi cho bíêt tay",nên anh đành làm ngơ-dạ,không có gìô,tên này có phải là đàn ông không,cô dám chắc tên này là một kẻ hèn,mà khoan,cô cần gì trông chờ vào tên xa lạ đó-được rồi,cả lớp chúng ta tíêp tục học-vị cô gíao trẻ cứ thế ngồi xuống ghế gíao viên còn cô thì phải đứng phía sauđời cô chưa bao gìơ nhục vậy