Tác giả:

nếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi…

Chương 10

Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… Nói thật cô chẳng thể nào ra tay được,chính cô cũng không biết chính mình vì sao lại lưỡng lự,vì sao lại bỏ quaMà,hôm nay cô cũng chả thấy mặt mũi tên kia đâu cả,hôm nào cũng theo lải nhãi mà sao hôm nay biến mất tăm.Mà,vì sao giờ phút này mà cô còn nghĩ đến tên đó,chắc điên quá-nha,tỉnh lại- bà cô giáo trẻ này lại quơ tay-hả?-nè,em thua nên phải theo cô à-ờ,theo-lại vô lễLại cằn nhằn,cô chưa thấy ai như cái người này,hở một chút là cằn nhằn,lải nhãiCả ba người cùng lên xe,nói thật chứ cô có thể cự tuyệt theo bà này,nhưng không biết sao cô rất muốn theo vềXe chạy được một đoạn thì cô bé kia liền hô to-dừng xeSau đó liền thoắt cái chạy đến cửa hàng bán đồ ăn vặt mua một đống bánh kẹoCô nhìn mặt cô bé này vui tươi hồn nhiên như thế,sau này lớn lên trải đời không biết có còn như thế này không-Nguyệt nhi-cái gì?-ôi mẹ ơi,có ai nói với cô bà giáo này bị chập mạch ở đâu không,tự nhiên lại gọi cô như thế-không gì,cô tên Văn Vũ Tịnh,chỉ muốn nói thế thôiCô nhìn nụ cười dịu dàng kia thật ấm,cũng chả lý giải được,cô chỉ biết là rất ấm thôi-đừng gọi tên tôi buồn nôn như vậy-cô lãnh đạm dựa cửa nói-tên em chỉ có một chữ,nếu gọi Lam Nguyệt như thế thì đã gọi cả họ,kỳ lắm-tùy cô,nhưng đừng gọi Nguyệt nhi,nghe ớn lắm-Tình nhi,sao em mua nhiều thế-đành bỏ qua chuyện này,Vũ Tịnh nhìn em gái nhỏ của mình ôm một đống bánh liền quở trách nói-em mua cho vài ngày chứ đâu ăn hết một lần đâu-Tình nhi bĩu môi nói,có thánh ăn cũng không hết cái này trong một ngày-chị muốn ăn không-Tình nhi chìa một bịch bánh trước mặt cô-không cần-có cần phải lạnh vậy không-Tình nhi bực tức ghét bỏ quay đi không nhìn cô-hai đứa này,yên lặng đi,sắp đến nhà rồiha,sắp đến rồi sao,chả biết cô sẽ ở đây bao lâu,mà thôi kệ,bao lâu cũng chả sao,cô muốn đi thì đi,ai cản được,dù sao bà cô này cũng chả nói bao lâu-vì sao cô lại muốn tôi đi theo cô về nhà?-cô thấy em cần được học cách lễ phép-vậy sao,tôi nghĩ không cần lãng phí thời gian-cô châm chọc nói-đó chỉ là nhỏ,thật sự thì cô thấy em cần sự ấm áp,một gia đình-thương hại tôi sao?,vậy thì càng không cần,xin lỗi,nhưng tôi thất hứa,dừng xeHa,ai cũng thương hại cô,tên kia thì thì muốn làm bạn,nói cô cô đơn,còn bà cô trẻ này lại muốn cho cô ấm áp,gì mà gia đình,cô không cần,không cần sự thương hại,cô không cha không mẹ thì đã sao,vẫn sống tốt,thậm chí là rất tốt-cứ chạy,không được dừng

Nói thật cô chẳng thể nào ra tay được,chính cô cũng không biết chính mình vì sao lại lưỡng lự,vì sao lại bỏ qua

Mà,hôm nay cô cũng chả thấy mặt mũi tên kia đâu cả,hôm nào cũng theo lải nhãi mà sao hôm nay biến mất tăm.Mà,vì sao giờ phút này mà cô còn nghĩ đến tên đó,chắc điên quá

-nha,tỉnh lại- bà cô giáo trẻ này lại quơ tay

-hả?

-nè,em thua nên phải theo cô à

-ờ,theo

-lại vô lễ

Lại cằn nhằn,cô chưa thấy ai như cái người này,hở một chút là cằn nhằn,lải nhãi

Cả ba người cùng lên xe,nói thật chứ cô có thể cự tuyệt theo bà này,nhưng không biết sao cô rất muốn theo về

Xe chạy được một đoạn thì cô bé kia liền hô to

-dừng xe

Sau đó liền thoắt cái chạy đến cửa hàng bán đồ ăn vặt mua một đống bánh kẹo

Cô nhìn mặt cô bé này vui tươi hồn nhiên như thế,sau này lớn lên trải đời không biết có còn như thế này không

-Nguyệt nhi

-cái gì?-ôi mẹ ơi,có ai nói với cô bà giáo này bị chập mạch ở đâu không,tự nhiên lại gọi cô như thế

-không gì,cô tên Văn Vũ Tịnh,chỉ muốn nói thế thôi

Cô nhìn nụ cười dịu dàng kia thật ấm,cũng chả lý giải được,cô chỉ biết là rất ấm thôi

-đừng gọi tên tôi buồn nôn như vậy-cô lãnh đạm dựa cửa nói

-tên em chỉ có một chữ,nếu gọi Lam Nguyệt như thế thì đã gọi cả họ,kỳ lắm

-tùy cô,nhưng đừng gọi Nguyệt nhi,nghe ớn lắm

-Tình nhi,sao em mua nhiều thế-đành bỏ qua chuyện này,Vũ Tịnh nhìn em gái nhỏ của mình ôm một đống bánh liền quở trách nói

-em mua cho vài ngày chứ đâu ăn hết một lần đâu-Tình nhi bĩu môi nói,có thánh ăn cũng không hết cái này trong một ngày

-chị muốn ăn không-Tình nhi chìa một bịch bánh trước mặt cô

-không cần

-có cần phải lạnh vậy không-Tình nhi bực tức ghét bỏ quay đi không nhìn cô

-hai đứa này,yên lặng đi,sắp đến nhà rồi

ha,sắp đến rồi sao,chả biết cô sẽ ở đây bao lâu,mà thôi kệ,bao lâu cũng chả sao,cô muốn đi thì đi,ai cản được,dù sao bà cô này cũng chả nói bao lâu

-vì sao cô lại muốn tôi đi theo cô về nhà?

-cô thấy em cần được học cách lễ phép

-vậy sao,tôi nghĩ không cần lãng phí thời gian-cô châm chọc nói

-đó chỉ là nhỏ,thật sự thì cô thấy em cần sự ấm áp,một gia đình

-thương hại tôi sao?,vậy thì càng không cần,xin lỗi,nhưng tôi thất hứa,dừng xe

Ha,ai cũng thương hại cô,tên kia thì thì muốn làm bạn,nói cô cô đơn,còn bà cô trẻ này lại muốn cho cô ấm áp,gì mà gia đình,cô không cần,không cần sự thương hại,cô không cha không mẹ thì đã sao,vẫn sống tốt,thậm chí là rất tốt

-cứ chạy,không được dừng

Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… Nói thật cô chẳng thể nào ra tay được,chính cô cũng không biết chính mình vì sao lại lưỡng lự,vì sao lại bỏ quaMà,hôm nay cô cũng chả thấy mặt mũi tên kia đâu cả,hôm nào cũng theo lải nhãi mà sao hôm nay biến mất tăm.Mà,vì sao giờ phút này mà cô còn nghĩ đến tên đó,chắc điên quá-nha,tỉnh lại- bà cô giáo trẻ này lại quơ tay-hả?-nè,em thua nên phải theo cô à-ờ,theo-lại vô lễLại cằn nhằn,cô chưa thấy ai như cái người này,hở một chút là cằn nhằn,lải nhãiCả ba người cùng lên xe,nói thật chứ cô có thể cự tuyệt theo bà này,nhưng không biết sao cô rất muốn theo vềXe chạy được một đoạn thì cô bé kia liền hô to-dừng xeSau đó liền thoắt cái chạy đến cửa hàng bán đồ ăn vặt mua một đống bánh kẹoCô nhìn mặt cô bé này vui tươi hồn nhiên như thế,sau này lớn lên trải đời không biết có còn như thế này không-Nguyệt nhi-cái gì?-ôi mẹ ơi,có ai nói với cô bà giáo này bị chập mạch ở đâu không,tự nhiên lại gọi cô như thế-không gì,cô tên Văn Vũ Tịnh,chỉ muốn nói thế thôiCô nhìn nụ cười dịu dàng kia thật ấm,cũng chả lý giải được,cô chỉ biết là rất ấm thôi-đừng gọi tên tôi buồn nôn như vậy-cô lãnh đạm dựa cửa nói-tên em chỉ có một chữ,nếu gọi Lam Nguyệt như thế thì đã gọi cả họ,kỳ lắm-tùy cô,nhưng đừng gọi Nguyệt nhi,nghe ớn lắm-Tình nhi,sao em mua nhiều thế-đành bỏ qua chuyện này,Vũ Tịnh nhìn em gái nhỏ của mình ôm một đống bánh liền quở trách nói-em mua cho vài ngày chứ đâu ăn hết một lần đâu-Tình nhi bĩu môi nói,có thánh ăn cũng không hết cái này trong một ngày-chị muốn ăn không-Tình nhi chìa một bịch bánh trước mặt cô-không cần-có cần phải lạnh vậy không-Tình nhi bực tức ghét bỏ quay đi không nhìn cô-hai đứa này,yên lặng đi,sắp đến nhà rồiha,sắp đến rồi sao,chả biết cô sẽ ở đây bao lâu,mà thôi kệ,bao lâu cũng chả sao,cô muốn đi thì đi,ai cản được,dù sao bà cô này cũng chả nói bao lâu-vì sao cô lại muốn tôi đi theo cô về nhà?-cô thấy em cần được học cách lễ phép-vậy sao,tôi nghĩ không cần lãng phí thời gian-cô châm chọc nói-đó chỉ là nhỏ,thật sự thì cô thấy em cần sự ấm áp,một gia đình-thương hại tôi sao?,vậy thì càng không cần,xin lỗi,nhưng tôi thất hứa,dừng xeHa,ai cũng thương hại cô,tên kia thì thì muốn làm bạn,nói cô cô đơn,còn bà cô trẻ này lại muốn cho cô ấm áp,gì mà gia đình,cô không cần,không cần sự thương hại,cô không cha không mẹ thì đã sao,vẫn sống tốt,thậm chí là rất tốt-cứ chạy,không được dừng

Chương 10