Tác giả:

nếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi…

Chương 16

Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… Anh bơi ra,vì có ánh đèn nên anh có thể nhìn thấy,chứ nếu không có đèn anh cũng chả biết mình có thấy cô tự tử không,anh thấy cô dần dần chìm sâu vào nước,anh cố bơi nhưng do thủy triều lên,sóng đánh dồn dập cản trở anhChờ tôi,cô nhất định phải chờLúc anh thấy được cô liền mừng như điên với tay nắm lấy tay cô mà kéo cô ôm vào lòngcả hai ngoi lên mặt nước-hộc,hộc,khụ,buông...buông tay ra-cô cố sức vùng ra nhưng anh lại ôm rất chặt-không,đi vào với tôi-anh gằn giọng nóiCô vùng vẫy dùng tay đấm thẳng tới anh,anh liền tránh nhưng cũng vì thế mà cô lại tiếp tục tự sát-chết tiệt thật-khụ... khụAnh thô bạo kéo cô sau đó liền bơi vào nhưng sóng dập mạnh anh cũng rất đuối sức,còn cô thì ngất hồi nào chả hayDằn co với sóng một hồi cuối cùng anh cũng vào bờ được,nhưng sức cùng lực kiệt anh chỉ biết nằm trên cát mà th* d*c-mày không sao chứ?-ờ,vẫn ổn-tao mà biết bơi tao giúp mày rồi,-thôi,gọi cứu thương đi,đem đồ điên này ném vào bệnh viện đãAnh ngồi dậy ấn vào cô để đẩy nước ra,đẩy được rồi nhưng cô lại mơ hồ ngất đi lần nữa......Phòng cấp cứu-sao rồi bác sĩ?-bị viêm phổi nặng,lại thiếu máu,ăn uống thiếu dinh dưỡng,sử dụng thuốc quá nhiều,nói chung là tệ hại-ông bác sĩ gìa lắc đầu nói-sau này tránh uống rượu,không dùng thuốc ngủ,giảm đau,nên ăn uống điều độ,tránh suy nghĩ quá nhiều,nhưng vậy mới tốt lên,thôi,tôi điAnh nghe xong liền tức giận muốn chết,nghĩ sao,người gì mà lại hại chính mình,hết thuốc chữa mà

Anh bơi ra,vì có ánh đèn nên anh có thể nhìn thấy,chứ nếu không có đèn anh cũng chả biết mình có thấy cô tự tử không,anh thấy cô dần dần chìm sâu vào nước,anh cố bơi nhưng do thủy triều lên,sóng đánh dồn dập cản trở anh

Chờ tôi,cô nhất định phải chờ

Lúc anh thấy được cô liền mừng như điên với tay nắm lấy tay cô mà kéo cô ôm vào lòng

cả hai ngoi lên mặt nước

-hộc,hộc,khụ,buông...buông tay ra-cô cố sức vùng ra nhưng anh lại ôm rất chặt

-không,đi vào với tôi-anh gằn giọng nói

Cô vùng vẫy dùng tay đấm thẳng tới anh,anh liền tránh nhưng cũng vì thế mà cô lại tiếp tục tự sát

-chết tiệt thật

-khụ... khụ

Anh thô bạo kéo cô sau đó liền bơi vào nhưng sóng dập mạnh anh cũng rất đuối sức,còn cô thì ngất hồi nào chả hay

Dằn co với sóng một hồi cuối cùng anh cũng vào bờ được,nhưng sức cùng lực kiệt anh chỉ biết nằm trên cát mà th* d*c

-mày không sao chứ?

-ờ,vẫn ổn

-tao mà biết bơi tao giúp mày rồi,

-thôi,gọi cứu thương đi,đem đồ điên này ném vào bệnh viện đã

Anh ngồi dậy ấn vào cô để đẩy nước ra,đẩy được rồi nhưng cô lại mơ hồ ngất đi lần nữa

......

Phòng cấp cứu

-sao rồi bác sĩ?

-bị viêm phổi nặng,lại thiếu máu,ăn uống thiếu dinh dưỡng,sử dụng thuốc quá nhiều,nói chung là tệ hại-ông bác sĩ gìa lắc đầu nói

-sau này tránh uống rượu,không dùng thuốc ngủ,giảm đau,nên ăn uống điều độ,tránh suy nghĩ quá nhiều,nhưng vậy mới tốt lên,thôi,tôi đi

Anh nghe xong liền tức giận muốn chết,nghĩ sao,người gì mà lại hại chính mình,hết thuốc chữa mà

Em Là Ai? Người Con Gái Đã Lấy Mất Trái Tim AnhTác giả: WISKYNGUYENnếu có thể chết nhẹ nhàng,cô ước mình sẽ chết đi.Chứ cô không muốn sống một cuộc đời đầy máu tanh,cô không muốn mua thêm mạng một ai nữa cả.cô sợ,thật sợ hãi cuộc đời này.-nè,tiểu Nguyệt,cậu ứơc mơ khi lớn lên sẽ làm gì không- một cô bé năm tuổi đang nằm trên đùi một đứa bé gái khác,hai cô bé rất xinh -mình không bíêt,nếu có thể thì mình muốn một cuộc sống giống những đứa trẻ khác,không luyện tập khắc khổ,không phải chịu mắng nhíêt của ba-giọng nói trong trẻo đầy buồn đau của cô bé cất lên. -ồ,đi,mình cùng cậu đi thực hiện-cô bé nằm trên đùi bật dậy kéo theo cô bé tiểu Nguyệt chạy đi hai cô bé chạy ra khỏi cánh đồng xanh biếc,hai người chạy mãi cho tới khi đứng trước một khu vui chơi -đây là đâu vậy Tâm Tâm?-cô bé tiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi -đây là nơi dành cho trẻ con,chúng ta có thể vào đây chôi-cô bé Tâm Tâm mỉm cười nói -đi thôi nào ngày hôm đó nụ cười nở trên môi cô vài năm sau cũng vậy,cô luôn nhớ nhớ người con gái ấy nhưng đó cũng là ác mộng của cuộc đời cô đó là năm cô 12 tuổi… Anh bơi ra,vì có ánh đèn nên anh có thể nhìn thấy,chứ nếu không có đèn anh cũng chả biết mình có thấy cô tự tử không,anh thấy cô dần dần chìm sâu vào nước,anh cố bơi nhưng do thủy triều lên,sóng đánh dồn dập cản trở anhChờ tôi,cô nhất định phải chờLúc anh thấy được cô liền mừng như điên với tay nắm lấy tay cô mà kéo cô ôm vào lòngcả hai ngoi lên mặt nước-hộc,hộc,khụ,buông...buông tay ra-cô cố sức vùng ra nhưng anh lại ôm rất chặt-không,đi vào với tôi-anh gằn giọng nóiCô vùng vẫy dùng tay đấm thẳng tới anh,anh liền tránh nhưng cũng vì thế mà cô lại tiếp tục tự sát-chết tiệt thật-khụ... khụAnh thô bạo kéo cô sau đó liền bơi vào nhưng sóng dập mạnh anh cũng rất đuối sức,còn cô thì ngất hồi nào chả hayDằn co với sóng một hồi cuối cùng anh cũng vào bờ được,nhưng sức cùng lực kiệt anh chỉ biết nằm trên cát mà th* d*c-mày không sao chứ?-ờ,vẫn ổn-tao mà biết bơi tao giúp mày rồi,-thôi,gọi cứu thương đi,đem đồ điên này ném vào bệnh viện đãAnh ngồi dậy ấn vào cô để đẩy nước ra,đẩy được rồi nhưng cô lại mơ hồ ngất đi lần nữa......Phòng cấp cứu-sao rồi bác sĩ?-bị viêm phổi nặng,lại thiếu máu,ăn uống thiếu dinh dưỡng,sử dụng thuốc quá nhiều,nói chung là tệ hại-ông bác sĩ gìa lắc đầu nói-sau này tránh uống rượu,không dùng thuốc ngủ,giảm đau,nên ăn uống điều độ,tránh suy nghĩ quá nhiều,nhưng vậy mới tốt lên,thôi,tôi điAnh nghe xong liền tức giận muốn chết,nghĩ sao,người gì mà lại hại chính mình,hết thuốc chữa mà

Chương 16