Tác giả:

Lúc trước bồng nột,trẻ tuổi,cuồng nhiệt yêu y chẳng màng đến sự cười chê của thế gian,mặt dày bám theo y đến mức khiến y phải chán ghét đến nhìn cũng chẳng thèm để mắt.Nhưng nàng vẫn vậy,vẫn xốc nổi bám theo y,nói với y -Ngọc Hàn ca ca,muội rất thích huynh,ca sau này gả cho muội nhé Y chỉ lãnh đạm trả lời -Ta không thích ngươi.Gả cho ngươi,mơ đi. -Ngọc hàn ca ca,dẫn muội ra chợ mua kẹo hồ lô ăn đi -Tại sao lại bắt ta mua -Vì ca có nhiều tiền,đủ mua cả sạp cho muội ăn ấy chứ Kể từ đó mỗi lần nàng đòi,y đều quăng cho nàng túi tiền rồi lạnh lùng đuổi nàng đi.Nhìn nụ cười khinh bỉ của y dành cho nàng,nàng cười khổ,chỉ có nàng mới biết không phải là nàng không có tiền mà là nàng chỉ kiếm cớ lđể hắn bên nàng vậy thôi. -Hàn ca ca,cứu muội,cứu muội với,... Khi thấy nàng vùng vẫy trong hồ nước,hắn đứng trên bờ chán ghét nhìn nàng -Lại dùng chiêu khổ nhục kế ấy.Ngươi không chán nhưng ta chán lắm rồi.Nếu ngươi chết ta thật sự rất vui,tốt nhất là chết nhanh một chút Y cứ thế lạnh nhạt bỏ đi,để…

Chương 9

Vớt Trăng Đáy NướcTác giả: đồng sángTruyện Cổ ĐạiLúc trước bồng nột,trẻ tuổi,cuồng nhiệt yêu y chẳng màng đến sự cười chê của thế gian,mặt dày bám theo y đến mức khiến y phải chán ghét đến nhìn cũng chẳng thèm để mắt.Nhưng nàng vẫn vậy,vẫn xốc nổi bám theo y,nói với y -Ngọc Hàn ca ca,muội rất thích huynh,ca sau này gả cho muội nhé Y chỉ lãnh đạm trả lời -Ta không thích ngươi.Gả cho ngươi,mơ đi. -Ngọc hàn ca ca,dẫn muội ra chợ mua kẹo hồ lô ăn đi -Tại sao lại bắt ta mua -Vì ca có nhiều tiền,đủ mua cả sạp cho muội ăn ấy chứ Kể từ đó mỗi lần nàng đòi,y đều quăng cho nàng túi tiền rồi lạnh lùng đuổi nàng đi.Nhìn nụ cười khinh bỉ của y dành cho nàng,nàng cười khổ,chỉ có nàng mới biết không phải là nàng không có tiền mà là nàng chỉ kiếm cớ lđể hắn bên nàng vậy thôi. -Hàn ca ca,cứu muội,cứu muội với,... Khi thấy nàng vùng vẫy trong hồ nước,hắn đứng trên bờ chán ghét nhìn nàng -Lại dùng chiêu khổ nhục kế ấy.Ngươi không chán nhưng ta chán lắm rồi.Nếu ngươi chết ta thật sự rất vui,tốt nhất là chết nhanh một chút Y cứ thế lạnh nhạt bỏ đi,để… Nàng run rẩy ngồi dậy trên giường,người nam nhân tuấn mĩ đã không còn,vết thẫm đỏ chói mắt thật khiến nàng chán ghét.Bất giác lại nhớ đến đêm quaY một thân mùi rượu xông vào phủ nàng,nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị y tát một cái thật mạnh-Là tại ngươi,nếu không nàng ấy cũng đã không biết chuyện ấy.Nàng biết chuyện miệng y là gì.Y bây giờ đã là tân thiên tử,y phải cưới con gái quan thượng thư để củng cố thực quyền.Nàng bất giác cười lớn-Là ta nói đấy,ta chính là muốn thấy nàng ấy đau khổ đấy.Ngài dù sao cũng đã đánh ta vậy sao không giết ta luôn điY phẫn nộ nhìn nàng,ánh mắt đó lúc nào cũng vậy chỉ có tức giận và tức giận cùng chán ghét.nàng lảo đảo đứng dậy bước ra ngoài.Bỗng một cái ôm khóa chặt lấy nàng-Ân Ly,đừng đi,ta là tình thế ép bách,tin taĐôi môi y dần đặt lên môi nàng như an ủi cnf có một chút sợ hãi.Từng kiện y phục rơi trên mặt đất,màn trướng tung xõa.nàng run giọng lên tiếng-Ta là Tả Lăng Nhi không phải Ân Ly.Thân thể y khẽ chấn động nhưng sau đó vẫn cố chấp xâm nhập người nàng r*n r*,nhưng trong miệng vẫn là cái tên ấy-Ân Ly,ta thật sự bị ép,tha lỗi cho ta,..Nước mắt này,lời xin lỗi này vỗn dĩ không phải cho nàng.Thu chăn lại,ủ ấm chuyện xưa,sợ mộng này sẽ thành chân thậtDừng cười vạn cuộc phân ly

Nàng run rẩy ngồi dậy trên giường,người nam nhân tuấn mĩ đã không còn,vết thẫm đỏ chói mắt thật khiến nàng chán ghét.Bất giác lại nhớ đến đêm qua

Y một thân mùi rượu xông vào phủ nàng,nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị y tát một cái thật mạnh

-Là tại ngươi,nếu không nàng ấy cũng đã không biết chuyện ấy.

Nàng biết chuyện miệng y là gì.Y bây giờ đã là tân thiên tử,y phải cưới con gái quan thượng thư để củng cố thực quyền.Nàng bất giác cười lớn

-Là ta nói đấy,ta chính là muốn thấy nàng ấy đau khổ đấy.Ngài dù sao cũng đã đánh ta vậy sao không giết ta luôn đi

Y phẫn nộ nhìn nàng,ánh mắt đó lúc nào cũng vậy chỉ có tức giận và tức giận cùng chán ghét.nàng lảo đảo đứng dậy bước ra ngoài.Bỗng một cái ôm khóa chặt lấy nàng

-Ân Ly,đừng đi,ta là tình thế ép bách,tin ta

Đôi môi y dần đặt lên môi nàng như an ủi cnf có một chút sợ hãi.Từng kiện y phục rơi trên mặt đất,màn trướng tung xõa.nàng run giọng lên tiếng

-Ta là Tả Lăng Nhi không phải Ân Ly.

Thân thể y khẽ chấn động nhưng sau đó vẫn cố chấp xâm nhập người nàng r*n r*,nhưng trong miệng vẫn là cái tên ấy

-Ân Ly,ta thật sự bị ép,tha lỗi cho ta,..

Nước mắt này,lời xin lỗi này vỗn dĩ không phải cho nàng.

Thu chăn lại,ủ ấm chuyện xưa,sợ mộng này sẽ thành chân thật

Dừng cười vạn cuộc phân ly

Vớt Trăng Đáy NướcTác giả: đồng sángTruyện Cổ ĐạiLúc trước bồng nột,trẻ tuổi,cuồng nhiệt yêu y chẳng màng đến sự cười chê của thế gian,mặt dày bám theo y đến mức khiến y phải chán ghét đến nhìn cũng chẳng thèm để mắt.Nhưng nàng vẫn vậy,vẫn xốc nổi bám theo y,nói với y -Ngọc Hàn ca ca,muội rất thích huynh,ca sau này gả cho muội nhé Y chỉ lãnh đạm trả lời -Ta không thích ngươi.Gả cho ngươi,mơ đi. -Ngọc hàn ca ca,dẫn muội ra chợ mua kẹo hồ lô ăn đi -Tại sao lại bắt ta mua -Vì ca có nhiều tiền,đủ mua cả sạp cho muội ăn ấy chứ Kể từ đó mỗi lần nàng đòi,y đều quăng cho nàng túi tiền rồi lạnh lùng đuổi nàng đi.Nhìn nụ cười khinh bỉ của y dành cho nàng,nàng cười khổ,chỉ có nàng mới biết không phải là nàng không có tiền mà là nàng chỉ kiếm cớ lđể hắn bên nàng vậy thôi. -Hàn ca ca,cứu muội,cứu muội với,... Khi thấy nàng vùng vẫy trong hồ nước,hắn đứng trên bờ chán ghét nhìn nàng -Lại dùng chiêu khổ nhục kế ấy.Ngươi không chán nhưng ta chán lắm rồi.Nếu ngươi chết ta thật sự rất vui,tốt nhất là chết nhanh một chút Y cứ thế lạnh nhạt bỏ đi,để… Nàng run rẩy ngồi dậy trên giường,người nam nhân tuấn mĩ đã không còn,vết thẫm đỏ chói mắt thật khiến nàng chán ghét.Bất giác lại nhớ đến đêm quaY một thân mùi rượu xông vào phủ nàng,nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị y tát một cái thật mạnh-Là tại ngươi,nếu không nàng ấy cũng đã không biết chuyện ấy.Nàng biết chuyện miệng y là gì.Y bây giờ đã là tân thiên tử,y phải cưới con gái quan thượng thư để củng cố thực quyền.Nàng bất giác cười lớn-Là ta nói đấy,ta chính là muốn thấy nàng ấy đau khổ đấy.Ngài dù sao cũng đã đánh ta vậy sao không giết ta luôn điY phẫn nộ nhìn nàng,ánh mắt đó lúc nào cũng vậy chỉ có tức giận và tức giận cùng chán ghét.nàng lảo đảo đứng dậy bước ra ngoài.Bỗng một cái ôm khóa chặt lấy nàng-Ân Ly,đừng đi,ta là tình thế ép bách,tin taĐôi môi y dần đặt lên môi nàng như an ủi cnf có một chút sợ hãi.Từng kiện y phục rơi trên mặt đất,màn trướng tung xõa.nàng run giọng lên tiếng-Ta là Tả Lăng Nhi không phải Ân Ly.Thân thể y khẽ chấn động nhưng sau đó vẫn cố chấp xâm nhập người nàng r*n r*,nhưng trong miệng vẫn là cái tên ấy-Ân Ly,ta thật sự bị ép,tha lỗi cho ta,..Nước mắt này,lời xin lỗi này vỗn dĩ không phải cho nàng.Thu chăn lại,ủ ấm chuyện xưa,sợ mộng này sẽ thành chân thậtDừng cười vạn cuộc phân ly

Chương 9