Tác giả:

30-5-2017 Sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, cuối cùng nó cũng đã về tới Việt Nam. Vừa xuống sân bay nó đã ngó hết bên này đến bên kia để tìm hai đứa bạn thân của nó trong lúc bố mẹ nó đi làm thủ tục. Đang ngó ngoáy thì tự nhiên có ba người con trai chạy qua làm đổ cái vali của nó xuống đất. Ba người đó bịt khẩu trang, đội mũ kín mít, đeo cả cái kính râm to đùng nữa chứ. Họ chỉ vội quay lại nói " xin lỗi" bằng tiếng Trung rồi lại tiếp tục chạy. Nó đang bực mình vì tìm mãi không thấy mấy con bạn thì giời lại càng bực thêm. Nó đặt lại cái vali đứng dậy. Vừa đặt xong thì từ đâu chui ra một đám người giơ mấy cái bảng hiệu gì đó chạy qua đuổi theo ba người vừa nãy làm đổ tiếp cái vali xuống đất ( khổ thân cái vali!!). Bực lại càng thêm bực, nó định nói mấy người kia thì bố mẹ nó đi tới dựng cái vali lên - Băng và Quỳnh chưa đến hả con??- mẹ nó hỏi - Dạ! Con căng mắt ra tìm họ nhưng có thấy ai đâu!!!- Nó trả lời - Chắc hai đứa nó có việc gì rồi. Cả nhà ta ra ngoài trước nhé! Cả…

Chương 13: Cảm giác!!

TFBoys Và Ba Cô Nhóc Dễ ThươngTác giả: Mika 30-5-2017 Sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, cuối cùng nó cũng đã về tới Việt Nam. Vừa xuống sân bay nó đã ngó hết bên này đến bên kia để tìm hai đứa bạn thân của nó trong lúc bố mẹ nó đi làm thủ tục. Đang ngó ngoáy thì tự nhiên có ba người con trai chạy qua làm đổ cái vali của nó xuống đất. Ba người đó bịt khẩu trang, đội mũ kín mít, đeo cả cái kính râm to đùng nữa chứ. Họ chỉ vội quay lại nói " xin lỗi" bằng tiếng Trung rồi lại tiếp tục chạy. Nó đang bực mình vì tìm mãi không thấy mấy con bạn thì giời lại càng bực thêm. Nó đặt lại cái vali đứng dậy. Vừa đặt xong thì từ đâu chui ra một đám người giơ mấy cái bảng hiệu gì đó chạy qua đuổi theo ba người vừa nãy làm đổ tiếp cái vali xuống đất ( khổ thân cái vali!!). Bực lại càng thêm bực, nó định nói mấy người kia thì bố mẹ nó đi tới dựng cái vali lên - Băng và Quỳnh chưa đến hả con??- mẹ nó hỏi - Dạ! Con căng mắt ra tìm họ nhưng có thấy ai đâu!!!- Nó trả lời - Chắc hai đứa nó có việc gì rồi. Cả nhà ta ra ngoài trước nhé! Cả… - Bây giờ chúng ta đi đâu?- Vương Nguyên hỏi- Các anh đi đến khu vui chơi giải trí nổi tiếng ở chỗ tụi em không?- Nhỏ nói- Ờ! Cũng được đó! Nhưng mà anh sợ chỗ đó nhiều người! Nhỡ có Tứ Diệp Thảo ở đó mà nhận ra tụi anh thì....- Thiên Tỉ hơi lo lo- Thì các anh cứ bịt kín mặt vào! Ở đó đông người chắc gì đã có người nhận ra các anh! Với lại có ai nghĩ được rằng hai người đẹp trai soái ca trong TFBOYS lại đi với hai cô nhóc như tụi em được!- Cô nói- Em nói cũng có lí!- Thiên nói- Thôi chúng ta đi đi!- Vương Nguyên hô- Ok!- Ba người còn lại đồng thanh và họ bắt đầu cuộc đi chơi của mình.Sau khi tất cả đi hết! Căn nhà trở nên im ắng. Một lúc lâu sau đó....- Hazzz! Ngủ một giấc đã quá trời đã!- Khải đi ra ngoài cửa phòng. Sau đó anh đi xuống nhà thì thấy nhà thì thấy chả có ai cả. Sau đó anh nhìn đồng hồ thì đã thấy kim giờ chỉ vào số 10. Anh nghĩ:" Chắc họ đi chơi rồi! Mà sao lâu vậy nhỉ!!" Ngừng một chút anh lại nghĩ tiếp:" Vậy là giờ trong nhà này chỉ còn mình và....". Anh bắt đầu đi lên tầng và đến trước cửa phòng nó. Suy nghĩ một hồi lâu anh đặt tay lên chốt cửa và xoay. Rồi anh mở cửa ra thì thấy nó đang ngủ trên giường, nó ngủ y hệt như một nàng công chúa. Anh lại đến giường, dùng tay mình hất nhọn tóc vương vào mặt nó ra rồi cứ thế mà ngắm nhìn nó. Anh cảm giác như tim mình đập càng lúc càng nhanh và loạn xạ hơn. Anh đặt tay lên ngực-" Sao mình thấy tim mình đập nhanh thế nhỉ??"- Suy nghĩ của anh lúc bấy giờ. Rồi anh đứng lên đi nhẹ nhàng ra phía cửa. Trước khi ra khỏi phòng anh quay đầu lại nhìn nó một lần nữa và mỉm cười, sau đó anh mới mở cửa đi ra." 🎶🎶Ta wang shangXiang ming bai na yang guangYe wang xiaXiang shou hu zhe tu rangDang tian kong bu zai lanJiu luo xia yi zhang zhangYi luo di sheng xiang man man ku huangCeng jing dan lu de you shangShan qiu wan yan xing zhuangBei tan lan qie cheng fangMei ren ting jianTa zai ri ye qi qiu de yuan wangHe liu bu zai xiao zhe liu tangHua ye bu zai xiangWo men wei yi xue hui de mian duiJing ran shi yi wangRang ta dao zai yi chang lei yu zhi hou de xiao xiangEr wo yao shi xian ta de yuan wang...🎶🎶 "_- Các em đi chơi gì mà lâu vậy?- Đó là cuộc gọi của Vương Nguyên gọi đến- Tụi em đi chơi vui quá trời luôn! À mà tụi em ăn trưa luôn ở ngoài rồi nhé! Băng Băng em ấy bảo còn nhiều chỗ chơi nữa nên tụi em sẽ về nhà vào lúc tầm chiều!- Giọng Vương Nguyên ở trong điện thoại- Vậy anh ở nhà thì ăn cái gì bây giờ??- Khải nói- Thì...... À! Còn có Thiên Như ở nhà nữa mà! Anh bảo em ấy nấu ăn đi! Thôi nhá! Bye bye anh!- Vương Nguyên nói rồi cúp máy- Ơ này này!- Khải cố gọi Vương Nguyên lại nhưng chỉ còn nghe thấy tiếng "tút tút"- Vậy bây giờ chỉ còn em và anh ở nhà! Rồi em sẽ là người nấu cơm cho anh ăn đúng không?- Một giọng nói cất lên khiến Khải giật mình và giọng nói đó chính là của nó- Em! Em ra đây từ lúc nào vậy??- Khải quay lại- Em ra từ lúc đủ để nghe hết cuộc trò chuyện giữa anh và anh Nguyên!- Nó trả lời ( Nó nghe được là vì Khải để chế độ loa ngoài khi nói chuyện với Vương Nguyên ấy mà!!😅)- Vậy à!- Khải nói và nghĩ " Không biết cô ấy có biết mình vào phòng không nữa!!"- Anh nghĩ cái gì mà mặt cứ đờ ra vậy? Thôi ta xuống nhà đi!- Nó nói- À! Ừ!- Khải nói rồi xuống nhà theo nó----------------------

- Bây giờ chúng ta đi đâu?- Vương Nguyên hỏi- Các anh đi đến khu vui chơi giải trí nổi tiếng ở chỗ tụi em không?- Nhỏ nói

- Ờ! Cũng được đó! Nhưng mà anh sợ chỗ đó nhiều người! Nhỡ có Tứ Diệp Thảo ở đó mà nhận ra tụi anh thì....- Thiên Tỉ hơi lo lo

- Thì các anh cứ bịt kín mặt vào! Ở đó đông người chắc gì đã có người nhận ra các anh! Với lại có ai nghĩ được rằng hai người đẹp trai soái ca trong TFBOYS lại đi với hai cô nhóc như tụi em được!- Cô nói

- Em nói cũng có lí!- Thiên nói

- Thôi chúng ta đi đi!- Vương Nguyên hô

- Ok!- Ba người còn lại đồng thanh và họ bắt đầu cuộc đi chơi của mình.

Sau khi tất cả đi hết! Căn nhà trở nên im ắng. Một lúc lâu sau đó....

- Hazzz! Ngủ một giấc đã quá trời đã!- Khải đi ra ngoài cửa phòng. Sau đó anh đi xuống nhà thì thấy nhà thì thấy chả có ai cả. Sau đó anh nhìn đồng hồ thì đã thấy kim giờ chỉ vào số 10. Anh nghĩ:" Chắc họ đi chơi rồi! Mà sao lâu vậy nhỉ!!" Ngừng một chút anh lại nghĩ tiếp:" Vậy là giờ trong nhà này chỉ còn mình và....". Anh bắt đầu đi lên tầng và đến trước cửa phòng nó. Suy nghĩ một hồi lâu anh đặt tay lên chốt cửa và xoay. Rồi anh mở cửa ra thì thấy nó đang ngủ trên giường, nó ngủ y hệt như một nàng công chúa. Anh lại đến giường, dùng tay mình hất nhọn tóc vương vào mặt nó ra rồi cứ thế mà ngắm nhìn nó. Anh cảm giác như tim mình đập càng lúc càng nhanh và loạn xạ hơn. Anh đặt tay lên ngực

-" Sao mình thấy tim mình đập nhanh thế nhỉ??"- Suy nghĩ của anh lúc bấy giờ. Rồi anh đứng lên đi nhẹ nhàng ra phía cửa. Trước khi ra khỏi phòng anh quay đầu lại nhìn nó một lần nữa và mỉm cười, sau đó anh mới mở cửa đi ra." 🎶🎶Ta wang shang

Xiang ming bai na yang guang

Ye wang xia

Xiang shou hu zhe tu rang

Dang tian kong bu zai lan

Jiu luo xia yi zhang zhang

Yi luo di sheng xiang man man ku huang

Ceng jing dan lu de you shang

Shan qiu wan yan xing zhuang

Bei tan lan qie cheng fang

Mei ren ting jian

Ta zai ri ye qi qiu de yuan wang

He liu bu zai xiao zhe liu tang

Hua ye bu zai xiang

Wo men wei yi xue hui de mian dui

Jing ran shi yi wang

Rang ta dao zai yi chang lei yu zhi hou de xiao xiang

Er wo yao shi xian ta de yuan wang...🎶🎶 "_

- Các em đi chơi gì mà lâu vậy?- Đó là cuộc gọi của Vương Nguyên gọi đến

- Tụi em đi chơi vui quá trời luôn! À mà tụi em ăn trưa luôn ở ngoài rồi nhé! Băng Băng em ấy bảo còn nhiều chỗ chơi nữa nên tụi em sẽ về nhà vào lúc tầm chiều!- Giọng Vương Nguyên ở trong điện thoại

- Vậy anh ở nhà thì ăn cái gì bây giờ??- Khải nói

- Thì...... À! Còn có Thiên Như ở nhà nữa mà! Anh bảo em ấy nấu ăn đi! Thôi nhá! Bye bye anh!- Vương Nguyên nói rồi cúp máy

- Ơ này này!- Khải cố gọi Vương Nguyên lại nhưng chỉ còn nghe thấy tiếng "tút tút"

- Vậy bây giờ chỉ còn em và anh ở nhà! Rồi em sẽ là người nấu cơm cho anh ăn đúng không?- Một giọng nói cất lên khiến Khải giật mình và giọng nói đó chính là của nó

- Em! Em ra đây từ lúc nào vậy??- Khải quay lại

- Em ra từ lúc đủ để nghe hết cuộc trò chuyện giữa anh và anh Nguyên!- Nó trả lời ( Nó nghe được là vì Khải để chế độ loa ngoài khi nói chuyện với Vương Nguyên ấy mà!!😅)

- Vậy à!- Khải nói và nghĩ " Không biết cô ấy có biết mình vào phòng không nữa!!"

- Anh nghĩ cái gì mà mặt cứ đờ ra vậy? Thôi ta xuống nhà đi!- Nó nói

- À! Ừ!- Khải nói rồi xuống nhà theo nó

----------------------

TFBoys Và Ba Cô Nhóc Dễ ThươngTác giả: Mika 30-5-2017 Sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, cuối cùng nó cũng đã về tới Việt Nam. Vừa xuống sân bay nó đã ngó hết bên này đến bên kia để tìm hai đứa bạn thân của nó trong lúc bố mẹ nó đi làm thủ tục. Đang ngó ngoáy thì tự nhiên có ba người con trai chạy qua làm đổ cái vali của nó xuống đất. Ba người đó bịt khẩu trang, đội mũ kín mít, đeo cả cái kính râm to đùng nữa chứ. Họ chỉ vội quay lại nói " xin lỗi" bằng tiếng Trung rồi lại tiếp tục chạy. Nó đang bực mình vì tìm mãi không thấy mấy con bạn thì giời lại càng bực thêm. Nó đặt lại cái vali đứng dậy. Vừa đặt xong thì từ đâu chui ra một đám người giơ mấy cái bảng hiệu gì đó chạy qua đuổi theo ba người vừa nãy làm đổ tiếp cái vali xuống đất ( khổ thân cái vali!!). Bực lại càng thêm bực, nó định nói mấy người kia thì bố mẹ nó đi tới dựng cái vali lên - Băng và Quỳnh chưa đến hả con??- mẹ nó hỏi - Dạ! Con căng mắt ra tìm họ nhưng có thấy ai đâu!!!- Nó trả lời - Chắc hai đứa nó có việc gì rồi. Cả nhà ta ra ngoài trước nhé! Cả… - Bây giờ chúng ta đi đâu?- Vương Nguyên hỏi- Các anh đi đến khu vui chơi giải trí nổi tiếng ở chỗ tụi em không?- Nhỏ nói- Ờ! Cũng được đó! Nhưng mà anh sợ chỗ đó nhiều người! Nhỡ có Tứ Diệp Thảo ở đó mà nhận ra tụi anh thì....- Thiên Tỉ hơi lo lo- Thì các anh cứ bịt kín mặt vào! Ở đó đông người chắc gì đã có người nhận ra các anh! Với lại có ai nghĩ được rằng hai người đẹp trai soái ca trong TFBOYS lại đi với hai cô nhóc như tụi em được!- Cô nói- Em nói cũng có lí!- Thiên nói- Thôi chúng ta đi đi!- Vương Nguyên hô- Ok!- Ba người còn lại đồng thanh và họ bắt đầu cuộc đi chơi của mình.Sau khi tất cả đi hết! Căn nhà trở nên im ắng. Một lúc lâu sau đó....- Hazzz! Ngủ một giấc đã quá trời đã!- Khải đi ra ngoài cửa phòng. Sau đó anh đi xuống nhà thì thấy nhà thì thấy chả có ai cả. Sau đó anh nhìn đồng hồ thì đã thấy kim giờ chỉ vào số 10. Anh nghĩ:" Chắc họ đi chơi rồi! Mà sao lâu vậy nhỉ!!" Ngừng một chút anh lại nghĩ tiếp:" Vậy là giờ trong nhà này chỉ còn mình và....". Anh bắt đầu đi lên tầng và đến trước cửa phòng nó. Suy nghĩ một hồi lâu anh đặt tay lên chốt cửa và xoay. Rồi anh mở cửa ra thì thấy nó đang ngủ trên giường, nó ngủ y hệt như một nàng công chúa. Anh lại đến giường, dùng tay mình hất nhọn tóc vương vào mặt nó ra rồi cứ thế mà ngắm nhìn nó. Anh cảm giác như tim mình đập càng lúc càng nhanh và loạn xạ hơn. Anh đặt tay lên ngực-" Sao mình thấy tim mình đập nhanh thế nhỉ??"- Suy nghĩ của anh lúc bấy giờ. Rồi anh đứng lên đi nhẹ nhàng ra phía cửa. Trước khi ra khỏi phòng anh quay đầu lại nhìn nó một lần nữa và mỉm cười, sau đó anh mới mở cửa đi ra." 🎶🎶Ta wang shangXiang ming bai na yang guangYe wang xiaXiang shou hu zhe tu rangDang tian kong bu zai lanJiu luo xia yi zhang zhangYi luo di sheng xiang man man ku huangCeng jing dan lu de you shangShan qiu wan yan xing zhuangBei tan lan qie cheng fangMei ren ting jianTa zai ri ye qi qiu de yuan wangHe liu bu zai xiao zhe liu tangHua ye bu zai xiangWo men wei yi xue hui de mian duiJing ran shi yi wangRang ta dao zai yi chang lei yu zhi hou de xiao xiangEr wo yao shi xian ta de yuan wang...🎶🎶 "_- Các em đi chơi gì mà lâu vậy?- Đó là cuộc gọi của Vương Nguyên gọi đến- Tụi em đi chơi vui quá trời luôn! À mà tụi em ăn trưa luôn ở ngoài rồi nhé! Băng Băng em ấy bảo còn nhiều chỗ chơi nữa nên tụi em sẽ về nhà vào lúc tầm chiều!- Giọng Vương Nguyên ở trong điện thoại- Vậy anh ở nhà thì ăn cái gì bây giờ??- Khải nói- Thì...... À! Còn có Thiên Như ở nhà nữa mà! Anh bảo em ấy nấu ăn đi! Thôi nhá! Bye bye anh!- Vương Nguyên nói rồi cúp máy- Ơ này này!- Khải cố gọi Vương Nguyên lại nhưng chỉ còn nghe thấy tiếng "tút tút"- Vậy bây giờ chỉ còn em và anh ở nhà! Rồi em sẽ là người nấu cơm cho anh ăn đúng không?- Một giọng nói cất lên khiến Khải giật mình và giọng nói đó chính là của nó- Em! Em ra đây từ lúc nào vậy??- Khải quay lại- Em ra từ lúc đủ để nghe hết cuộc trò chuyện giữa anh và anh Nguyên!- Nó trả lời ( Nó nghe được là vì Khải để chế độ loa ngoài khi nói chuyện với Vương Nguyên ấy mà!!😅)- Vậy à!- Khải nói và nghĩ " Không biết cô ấy có biết mình vào phòng không nữa!!"- Anh nghĩ cái gì mà mặt cứ đờ ra vậy? Thôi ta xuống nhà đi!- Nó nói- À! Ừ!- Khải nói rồi xuống nhà theo nó----------------------

Chương 13: Cảm giác!!