*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ây da...- tiếng nói của 1 cô nhóc vang lên- bố mẹ, chúng ta sẽ dọn lên thành phố thật sao?- đó là nó- con hỏi câu này bao nhiêu lần rồi?- mẹ nó thở dài rồi nói - um1...2...3.... Có 59 lần thôi mẹ à- nó nói giọng tỉnh bơ - con hỏi không biết chán sao? Câu trả lời chỉ 1 tiếng thôi "Ừ"- giọng bố nó vang lên Nó và gia đình đang dọn đồ đạc chuyển lên thành phố sống. 1 tiếng sau... -Căn nhà này có vẻ to rộng đẹp hơn nhà cũ bố nhỉ?!- nó lên tiến khi đứng trước một căn nhà nhỏ 2 tầng, màu xanh dịu nhẹ, hơn nữa đc trang trí thêm bởi những sợi dây leo 2 nhà bên-.-" - từ giờ chúng ta sẽ ở đây tiện cho công viẹc của bố và tiện cho con học nữa đó- mẹ nó nói Nó đưa mắt nhìn quanh, không hiểu sao bố mẹ nó lại chọn được 1 căn nhà nằm đúng chỗ nó thích cơ chứ. Thật tiện lợi.... Nó phụ pama dọn đồ rồi tranh thủ lượn lờ vài vòng khu này cho quen dần. Hai hàng cây xanh hai bên…
Chương 5: Gặp nhau một ngày(phần 2)
Tiếng Yêu ĐầuTác giả: Liên Nhí *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ây da...- tiếng nói của 1 cô nhóc vang lên- bố mẹ, chúng ta sẽ dọn lên thành phố thật sao?- đó là nó- con hỏi câu này bao nhiêu lần rồi?- mẹ nó thở dài rồi nói - um1...2...3.... Có 59 lần thôi mẹ à- nó nói giọng tỉnh bơ - con hỏi không biết chán sao? Câu trả lời chỉ 1 tiếng thôi "Ừ"- giọng bố nó vang lên Nó và gia đình đang dọn đồ đạc chuyển lên thành phố sống. 1 tiếng sau... -Căn nhà này có vẻ to rộng đẹp hơn nhà cũ bố nhỉ?!- nó lên tiến khi đứng trước một căn nhà nhỏ 2 tầng, màu xanh dịu nhẹ, hơn nữa đc trang trí thêm bởi những sợi dây leo 2 nhà bên-.-" - từ giờ chúng ta sẽ ở đây tiện cho công viẹc của bố và tiện cho con học nữa đó- mẹ nó nói Nó đưa mắt nhìn quanh, không hiểu sao bố mẹ nó lại chọn được 1 căn nhà nằm đúng chỗ nó thích cơ chứ. Thật tiện lợi.... Nó phụ pama dọn đồ rồi tranh thủ lượn lờ vài vòng khu này cho quen dần. Hai hàng cây xanh hai bên… - Hihi... Anh xấu xí chứ không xấu xa nhé NHÓC CON- Nam nói rồi giơ tay hình chữ V lên- cái đó chưa chắc à nha- Nó vẫn ngoan cố nói lại- Hai người định cãi nhau tay đôi đến bao giờ?- Phong vân vê đia thức ăn chán nản nói- khỏi nói là cái thằng này cũng thắng nhỏ thôi.- Gì chứ... Mà thôi, bỏ qua đi, mấy người hãy nhìn vào mắt tôi và nói chuyện như mấy người đàn bà trưởng thành đi- nó nói- Ukm... Mà cái gì? Bọn anh là đàn ông mà- Quang chỉ vào mặt mình nói- Sorry anh nha... Bi Zờ tui mới biết đó- nó nhấn mạnh từng chữVà cuộc chiến đấu mắt cứ thế diễn ra 10s kết quả là... Nó thua( do quá đau mắt^.^)- bốn mắt mà đòi đọ với hai mắt á?! Mơ đi cưng- Quang nói giọng pha chút đùa- tóm lại là các anh CÓ TRẢ ĐIỆN THOẠI CHO TÔI KO?- nó- tóm lại là nhỏ có im lặng cho bọn anh ăn không?- QuangNó bắt đầu sôi máu im lặng bước ra khỏi quán- tôi tặng mấy anh luôn đó, muốn làm gì thì làm. Đúng là lũ dở người- nó cố tình nói to cho họ nghe thấyNụ cười dần tắt trên khuôn mặt tuấn tú của 3 người họ, phong quay sang:- Bọn mày làm nhỏ tức rồi kìa, có nhất thiết đùa hơi quá thế không?!-Kệ nhỏ đó đi, nhỏ nói điện thoại rất quan trọng mà nên không bỏ đi đâu- Quang nói- Cũng đúng- nam gật gù**********************Nó mất công phải lết về nhà mấy tên kia để lấy xe xong rồi phi đi chơi tiếp...Nó vào siêu thị nào đó to to mua ít đồ và nguyên liệu. Trời ơi, quả là ông trời không tha cho nó mà, nó vào mua quần áo ở shop trong siêu thị lại chạm mặt 3 tên KHông Bình Thường kia, đang định quay đi- Này, Vân! Sao lại thấy bọn anh lại bỏ đi thế? Vào đây- Nam thấy nó liền nói, Quang và Phong cũng quay raNó ko nói gì cũng coi như không nghe thấy bước tiếp thì Nam lại chạy ra kéo tay nó vào, gãi đầu cười nói:- thôi nào, nhỏ đừng giận bọn anh nữa, đây anh trả nhỏ điện thoại nhưng nhỏ đi chơi với tụi anh ná- Nam tự nhiên tốt lạ- Ừ, nhỏ vào đây anh chọn quần áo cho- Quang vẫy nó vào- Không cần...- Nó chưa nói hết đã bị Nam đẩy lưng vào- Em thấy bộ này đẹp không?- Phong giơ một chiếc váy trắng ra trước mặt nó- nhìn nó thật...- nó nheo mắt nói- Đẹp đúng không?- Nam nói- Ukm, nhưng tôi nghĩ là nó sẽ hợp vói anh hơn đó!- Nó chỉ vào Nam, cậu đỏ mặt còn 2 chàng kia thì cười khúc khích- Không, anh hợp với cái áo này nè- Nam vơ đại chiếc áo cạnh đó, nhắm mắt nhắm mũi cườiNó thì vuốt cằm ta vẻ suy nghĩ, Quang và Phong đằng sau có thể thấy là bịt mồm lại để không cười to lên- tôi nghĩ là anh đang xúc phạm vẻ đẹp của cái áo đó, hello kitty mà...- nó vừa nói xong 2 chàng đằng sau ko nhịn được cười liền phá lên cười như chưa bao giờ được cười- Vân, em cute với vui tính thiệt đó- Quang đặt tay lên vai nó, tay kia vuốt đi giọt nước mắt của sự vui vẻ:))- Xời bi giờ anh mới biết à?! Bây giờ thứ nhất là tôi không phải tên Vân, thứ2 là tôi không ở đây để đùa, thứ quan trọng nhất là TRẢ ĐIỆN THOẠI CHO TÔI- nó hét lên- rồi em làm gì mà nóng thế!- Quang đưa điện thoại cho nóNó giật điện thoại rồi bỏ đi, bỏ mặc họ ở đó- Nhỏ đó thật là đáng iêu đó!- Quang nói- nhỏ tên gì nhỉ?- Phong vẫn giữ vẻ lạnh lùng nói- Chả hiểu sao tao thấy muốn con nhỏ này làm "Em Gái" tao ý bọn mày- quang đức tay túi quần nói- thôi anh em ta mua gì tặng nhỏ coi như chuộc lỗi- Nam quàng vai Phong và Quang nói.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, nhớ like, cmt để mình phấn đấu nhá
- Hihi... Anh xấu xí chứ không xấu xa nhé NHÓC CON- Nam nói rồi giơ tay hình chữ V lên- cái đó chưa chắc à nha- Nó vẫn ngoan cố nói lại
- Hai người định cãi nhau tay đôi đến bao giờ?- Phong vân vê đia thức ăn chán nản nói- khỏi nói là cái thằng này cũng thắng nhỏ thôi.
- Gì chứ... Mà thôi, bỏ qua đi, mấy người hãy nhìn vào mắt tôi và nói chuyện như mấy người đàn bà trưởng thành đi- nó nói
- Ukm... Mà cái gì? Bọn anh là đàn ông mà- Quang chỉ vào mặt mình nói
- Sorry anh nha... Bi Zờ tui mới biết đó- nó nhấn mạnh từng chữ
Và cuộc chiến đấu mắt cứ thế diễn ra 10s kết quả là... Nó thua( do quá đau mắt^.^)
- bốn mắt mà đòi đọ với hai mắt á?! Mơ đi cưng- Quang nói giọng pha chút đùa
- tóm lại là các anh CÓ TRẢ ĐIỆN THOẠI CHO TÔI KO?- nó
- tóm lại là nhỏ có im lặng cho bọn anh ăn không?- Quang
Nó bắt đầu sôi máu im lặng bước ra khỏi quán- tôi tặng mấy anh luôn đó, muốn làm gì thì làm. Đúng là lũ dở người- nó cố tình nói to cho họ nghe thấy
Nụ cười dần tắt trên khuôn mặt tuấn tú của 3 người họ, phong quay sang:
- Bọn mày làm nhỏ tức rồi kìa, có nhất thiết đùa hơi quá thế không?!
-Kệ nhỏ đó đi, nhỏ nói điện thoại rất quan trọng mà nên không bỏ đi đâu- Quang nói
- Cũng đúng- nam gật gù
**********************
Nó mất công phải lết về nhà mấy tên kia để lấy xe xong rồi phi đi chơi tiếp...
Nó vào siêu thị nào đó to to mua ít đồ và nguyên liệu. Trời ơi, quả là ông trời không tha cho nó mà, nó vào mua quần áo ở shop trong siêu thị lại chạm mặt 3 tên KHông Bình Thường kia, đang định quay đi
- Này, Vân! Sao lại thấy bọn anh lại bỏ đi thế? Vào đây- Nam thấy nó liền nói, Quang và Phong cũng quay ra
Nó ko nói gì cũng coi như không nghe thấy bước tiếp thì Nam lại chạy ra kéo tay nó vào, gãi đầu cười nói:
- thôi nào, nhỏ đừng giận bọn anh nữa, đây anh trả nhỏ điện thoại nhưng nhỏ đi chơi với tụi anh ná- Nam tự nhiên tốt lạ
- Ừ, nhỏ vào đây anh chọn quần áo cho- Quang vẫy nó vào
- Không cần...- Nó chưa nói hết đã bị Nam đẩy lưng vào
- Em thấy bộ này đẹp không?- Phong giơ một chiếc váy trắng ra trước mặt nó
- nhìn nó thật...- nó nheo mắt nói
- Đẹp đúng không?- Nam nói
- Ukm, nhưng tôi nghĩ là nó sẽ hợp vói anh hơn đó!- Nó chỉ vào Nam, cậu đỏ mặt còn 2 chàng kia thì cười khúc khích
- Không, anh hợp với cái áo này nè- Nam vơ đại chiếc áo cạnh đó, nhắm mắt nhắm mũi cười
Nó thì vuốt cằm ta vẻ suy nghĩ, Quang và Phong đằng sau có thể thấy là bịt mồm lại để không cười to lên
- tôi nghĩ là anh đang xúc phạm vẻ đẹp của cái áo đó, hello kitty mà...- nó vừa nói xong 2 chàng đằng sau ko nhịn được cười liền phá lên cười như chưa bao giờ được cười
- Vân, em cute với vui tính thiệt đó- Quang đặt tay lên vai nó, tay kia vuốt đi giọt nước mắt của sự vui vẻ:))
- Xời bi giờ anh mới biết à?! Bây giờ thứ nhất là tôi không phải tên Vân, thứ2 là tôi không ở đây để đùa, thứ quan trọng nhất là TRẢ ĐIỆN THOẠI CHO TÔI- nó hét lên
- rồi em làm gì mà nóng thế!- Quang đưa điện thoại cho nó
Nó giật điện thoại rồi bỏ đi, bỏ mặc họ ở đó
- Nhỏ đó thật là đáng iêu đó!- Quang nói
- nhỏ tên gì nhỉ?- Phong vẫn giữ vẻ lạnh lùng nói
- Chả hiểu sao tao thấy muốn con nhỏ này làm "Em Gái" tao ý bọn mày- quang đức tay túi quần nói
- thôi anh em ta mua gì tặng nhỏ coi như chuộc lỗi- Nam quàng vai Phong và Quang nói.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, nhớ like, cmt để mình phấn đấu nhá
Tiếng Yêu ĐầuTác giả: Liên Nhí *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ây da...- tiếng nói của 1 cô nhóc vang lên- bố mẹ, chúng ta sẽ dọn lên thành phố thật sao?- đó là nó- con hỏi câu này bao nhiêu lần rồi?- mẹ nó thở dài rồi nói - um1...2...3.... Có 59 lần thôi mẹ à- nó nói giọng tỉnh bơ - con hỏi không biết chán sao? Câu trả lời chỉ 1 tiếng thôi "Ừ"- giọng bố nó vang lên Nó và gia đình đang dọn đồ đạc chuyển lên thành phố sống. 1 tiếng sau... -Căn nhà này có vẻ to rộng đẹp hơn nhà cũ bố nhỉ?!- nó lên tiến khi đứng trước một căn nhà nhỏ 2 tầng, màu xanh dịu nhẹ, hơn nữa đc trang trí thêm bởi những sợi dây leo 2 nhà bên-.-" - từ giờ chúng ta sẽ ở đây tiện cho công viẹc của bố và tiện cho con học nữa đó- mẹ nó nói Nó đưa mắt nhìn quanh, không hiểu sao bố mẹ nó lại chọn được 1 căn nhà nằm đúng chỗ nó thích cơ chứ. Thật tiện lợi.... Nó phụ pama dọn đồ rồi tranh thủ lượn lờ vài vòng khu này cho quen dần. Hai hàng cây xanh hai bên… - Hihi... Anh xấu xí chứ không xấu xa nhé NHÓC CON- Nam nói rồi giơ tay hình chữ V lên- cái đó chưa chắc à nha- Nó vẫn ngoan cố nói lại- Hai người định cãi nhau tay đôi đến bao giờ?- Phong vân vê đia thức ăn chán nản nói- khỏi nói là cái thằng này cũng thắng nhỏ thôi.- Gì chứ... Mà thôi, bỏ qua đi, mấy người hãy nhìn vào mắt tôi và nói chuyện như mấy người đàn bà trưởng thành đi- nó nói- Ukm... Mà cái gì? Bọn anh là đàn ông mà- Quang chỉ vào mặt mình nói- Sorry anh nha... Bi Zờ tui mới biết đó- nó nhấn mạnh từng chữVà cuộc chiến đấu mắt cứ thế diễn ra 10s kết quả là... Nó thua( do quá đau mắt^.^)- bốn mắt mà đòi đọ với hai mắt á?! Mơ đi cưng- Quang nói giọng pha chút đùa- tóm lại là các anh CÓ TRẢ ĐIỆN THOẠI CHO TÔI KO?- nó- tóm lại là nhỏ có im lặng cho bọn anh ăn không?- QuangNó bắt đầu sôi máu im lặng bước ra khỏi quán- tôi tặng mấy anh luôn đó, muốn làm gì thì làm. Đúng là lũ dở người- nó cố tình nói to cho họ nghe thấyNụ cười dần tắt trên khuôn mặt tuấn tú của 3 người họ, phong quay sang:- Bọn mày làm nhỏ tức rồi kìa, có nhất thiết đùa hơi quá thế không?!-Kệ nhỏ đó đi, nhỏ nói điện thoại rất quan trọng mà nên không bỏ đi đâu- Quang nói- Cũng đúng- nam gật gù**********************Nó mất công phải lết về nhà mấy tên kia để lấy xe xong rồi phi đi chơi tiếp...Nó vào siêu thị nào đó to to mua ít đồ và nguyên liệu. Trời ơi, quả là ông trời không tha cho nó mà, nó vào mua quần áo ở shop trong siêu thị lại chạm mặt 3 tên KHông Bình Thường kia, đang định quay đi- Này, Vân! Sao lại thấy bọn anh lại bỏ đi thế? Vào đây- Nam thấy nó liền nói, Quang và Phong cũng quay raNó ko nói gì cũng coi như không nghe thấy bước tiếp thì Nam lại chạy ra kéo tay nó vào, gãi đầu cười nói:- thôi nào, nhỏ đừng giận bọn anh nữa, đây anh trả nhỏ điện thoại nhưng nhỏ đi chơi với tụi anh ná- Nam tự nhiên tốt lạ- Ừ, nhỏ vào đây anh chọn quần áo cho- Quang vẫy nó vào- Không cần...- Nó chưa nói hết đã bị Nam đẩy lưng vào- Em thấy bộ này đẹp không?- Phong giơ một chiếc váy trắng ra trước mặt nó- nhìn nó thật...- nó nheo mắt nói- Đẹp đúng không?- Nam nói- Ukm, nhưng tôi nghĩ là nó sẽ hợp vói anh hơn đó!- Nó chỉ vào Nam, cậu đỏ mặt còn 2 chàng kia thì cười khúc khích- Không, anh hợp với cái áo này nè- Nam vơ đại chiếc áo cạnh đó, nhắm mắt nhắm mũi cườiNó thì vuốt cằm ta vẻ suy nghĩ, Quang và Phong đằng sau có thể thấy là bịt mồm lại để không cười to lên- tôi nghĩ là anh đang xúc phạm vẻ đẹp của cái áo đó, hello kitty mà...- nó vừa nói xong 2 chàng đằng sau ko nhịn được cười liền phá lên cười như chưa bao giờ được cười- Vân, em cute với vui tính thiệt đó- Quang đặt tay lên vai nó, tay kia vuốt đi giọt nước mắt của sự vui vẻ:))- Xời bi giờ anh mới biết à?! Bây giờ thứ nhất là tôi không phải tên Vân, thứ2 là tôi không ở đây để đùa, thứ quan trọng nhất là TRẢ ĐIỆN THOẠI CHO TÔI- nó hét lên- rồi em làm gì mà nóng thế!- Quang đưa điện thoại cho nóNó giật điện thoại rồi bỏ đi, bỏ mặc họ ở đó- Nhỏ đó thật là đáng iêu đó!- Quang nói- nhỏ tên gì nhỉ?- Phong vẫn giữ vẻ lạnh lùng nói- Chả hiểu sao tao thấy muốn con nhỏ này làm "Em Gái" tao ý bọn mày- quang đức tay túi quần nói- thôi anh em ta mua gì tặng nhỏ coi như chuộc lỗi- Nam quàng vai Phong và Quang nói.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, nhớ like, cmt để mình phấn đấu nhá