Tác giả:

Tại biệt thự Trần Lâm Có 1 nàng công chua “lười” đang nướng khét lẹt trên giường vs 1 tư thế rất ư là duyên dáng. 2 chân dạng rộng ra đầu tóc rối bù xù,… người con gái ấy không ai khác chính là nhân vật chính nhà ta Nó Trần Thảo Linh Băng. Đang say giấc nồng thỳ có người gọi nó: - Tiểu thư cô dậy chưa ạ? Tiểu thư, tiểu thư- giọng nói đó không ai khác chính là bác quản gia nhà nó. Từ lúc nó 10 tuổi cho tới giờ là 16 tuổi thỳ hầu như là ông quản gia là chuông báo thức của nó. Đang say nồng trong giấc ngủ mà bị làm phiền nên nso bực tức hét to: - Ai dám phá giấc ngủ của bổn tiểu thư có mún bị đuổi việc k HẢAAAAAAAAAAAAAA? Ông Qg lắc đầu vì bài ca muôn thủa này rùi ông gõ cửa nói to: - Tiểu thư tôi qg Quân đây ông chủ có việc nói cô xuống gấp ạ. (mình sẽ gọi quản gia quân là qg nha máy you) nói xong ông ngán ngẩm xuống cầu lầu. Nó nằm trên giường giờ mới nhớ vội bật dậy vào phòng thay đồ làm vscn --------------------20 phút sau-------------------------------- Nó bước xuống nhà vs bộ váy…

Chương 16

Khi Người Con Trai Bật KhócTác giả: Nabi HoàngTại biệt thự Trần Lâm Có 1 nàng công chua “lười” đang nướng khét lẹt trên giường vs 1 tư thế rất ư là duyên dáng. 2 chân dạng rộng ra đầu tóc rối bù xù,… người con gái ấy không ai khác chính là nhân vật chính nhà ta Nó Trần Thảo Linh Băng. Đang say giấc nồng thỳ có người gọi nó: - Tiểu thư cô dậy chưa ạ? Tiểu thư, tiểu thư- giọng nói đó không ai khác chính là bác quản gia nhà nó. Từ lúc nó 10 tuổi cho tới giờ là 16 tuổi thỳ hầu như là ông quản gia là chuông báo thức của nó. Đang say nồng trong giấc ngủ mà bị làm phiền nên nso bực tức hét to: - Ai dám phá giấc ngủ của bổn tiểu thư có mún bị đuổi việc k HẢAAAAAAAAAAAAAA? Ông Qg lắc đầu vì bài ca muôn thủa này rùi ông gõ cửa nói to: - Tiểu thư tôi qg Quân đây ông chủ có việc nói cô xuống gấp ạ. (mình sẽ gọi quản gia quân là qg nha máy you) nói xong ông ngán ngẩm xuống cầu lầu. Nó nằm trên giường giờ mới nhớ vội bật dậy vào phòng thay đồ làm vscn --------------------20 phút sau-------------------------------- Nó bước xuống nhà vs bộ váy… Đã hơn một tuần kể từ ngày nó đựơc cứu. Hắn cũng sống trong thấp thỏm lo sợ vì đọan video mà cô y tá kia đưa. Nó thì thấy có lỗi, có lỗi với hắn vì nó đã không còn trong trắng để cho hắn nữa. Một người sống trong lo sợ vì sợ mất người yêu, một người thì cảm thấy có lỗi. Hắn vì sợ nó ra đi vì có lỗi nên khi nó xuất vịên hắn đã bắt nó chuyện sang biệt thự nhà hắn luôn cũng là để tiện chăm sóc nhau. Vì đau lòng nên nó đã cố gắng nghe lời h aà wsn nhưng sao kí ức của đọan video mà cô thư ký đưa cứ hịên lên trong đầu nó. Đau lòng, có lỗi buộc nó phải làm chuỵên này. Hôm nay nó đã khỏi hẳn. Nó vào bếp làm cho hắn ít đồ ăn nhưng chỉ là cái cớ thôi. Nó bỏ mọt chút thuốc ngủ vào món ăn. Vù hắn nghĩ thời gian sống ở bên nhau nó sẽ suy nghĩ lại nhưng có lẽ không như vậy! Khi hắn đã ngủ nó viết thư để lại và ra khỏi nhà. Sang hôm sau hắn tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên bàn ăn và catm giác gì đó trống trải khiên hắn chạy lên trên phòng nó nhưng không có ai chỉ thấy một lá thư, vội mở bức thư ra thì..."" anh à Có lẽ khi anh đọc được lá thư này thì anh giận em lắm nhưng anh ơi em không thể làm gì khác được. Em đã làm chuyện có lỗi với anh giờ đây nếu Em còn ở bên cạnh anh thì cảm thấy rất có lỗi bởi vậy em nghĩ chúng mình nên dừng lại kết thúc đi. Em thật lòng xin lỗi anh anh Hãy kiếm một cô gái khác yêu anh hơn em tốt hơn em xinh đẹp hơn em và xứng đáng để anh yêu hơn em nhé Chúc anh hạnh phúc.Ký tênLinh Băng."Sau khi đọc xong lá thư hắn không nghĩ ngợi gì nhiều. Cùng lúc anh nói tới đó nó đi học thì chỉ nghe anh nói:- không được Băng ơi, đừng đi đừng đi mà.Cậy nghe hắn nói cậy thì chẳng hiểu chuỵên gì nhìn thấy bức thư trên tay hắn giật về đọc thì ngỡ ra là nó đã đi cầm địên thoại gọi mọi người dáo dác đi tìm nó.Còn nó leo lên một chuyến xe bus ngồi đó không biết nên đi đâu, về đâu khi đã tới bến cuối cùng nó chỉ biét thở dài đi xúông nhưng có lẽ ông trời không tuyẹt đường sống của ai bao giờ nó thây bảng tuyển nhân viên nấu bếp. Dù gì làm tiêu thư nhưng nó cũng biết dọn dẹp nấu ăn nên không lo nó xin vào làm nấu bếp và tá túc ở đó luôn. Dù sao đây cũng là nơi an toàn để mọi người không tìm ra.

Đã hơn một tuần kể từ ngày nó đựơc cứu. Hắn cũng sống trong thấp thỏm lo sợ vì đọan video mà cô y tá kia đưa. Nó thì thấy có lỗi, có lỗi với hắn vì nó đã không còn trong trắng để cho hắn nữa. Một người sống trong lo sợ vì sợ mất người yêu, một người thì cảm thấy có lỗi. Hắn vì sợ nó ra đi vì có lỗi nên khi nó xuất vịên hắn đã bắt nó chuyện sang biệt thự nhà hắn luôn cũng là để tiện chăm sóc nhau. Vì đau lòng nên nó đã cố gắng nghe lời h aà wsn nhưng sao kí ức của đọan video mà cô thư ký đưa cứ hịên lên trong đầu nó. Đau lòng, có lỗi buộc nó phải làm chuỵên này. Hôm nay nó đã khỏi hẳn. Nó vào bếp làm cho hắn ít đồ ăn nhưng chỉ là cái cớ thôi. Nó bỏ mọt chút thuốc ngủ vào món ăn. Vù hắn nghĩ thời gian sống ở bên nhau nó sẽ suy nghĩ lại nhưng có lẽ không như vậy! Khi hắn đã ngủ nó viết thư để lại và ra khỏi nhà. Sang hôm sau hắn tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên bàn ăn và catm giác gì đó trống trải khiên hắn chạy lên trên phòng nó nhưng không có ai chỉ thấy một lá thư, vội mở bức thư ra thì..."

" anh à Có lẽ khi anh đọc được lá thư này thì anh giận em lắm nhưng anh ơi em không thể làm gì khác được. Em đã làm chuyện có lỗi với anh giờ đây nếu Em còn ở bên cạnh anh thì cảm thấy rất có lỗi bởi vậy em nghĩ chúng mình nên dừng lại kết thúc đi. Em thật lòng xin lỗi anh anh Hãy kiếm một cô gái khác yêu anh hơn em tốt hơn em xinh đẹp hơn em và xứng đáng để anh yêu hơn em nhé Chúc anh hạnh phúc.

Ký tên

Linh Băng."

Sau khi đọc xong lá thư hắn không nghĩ ngợi gì nhiều. Cùng lúc anh nói tới đó nó đi học thì chỉ nghe anh nói:

- không được Băng ơi, đừng đi đừng đi mà.

Cậy nghe hắn nói cậy thì chẳng hiểu chuỵên gì nhìn thấy bức thư trên tay hắn giật về đọc thì ngỡ ra là nó đã đi cầm địên thoại gọi mọi người dáo dác đi tìm nó.

Còn nó leo lên một chuyến xe bus ngồi đó không biết nên đi đâu, về đâu khi đã tới bến cuối cùng nó chỉ biét thở dài đi xúông nhưng có lẽ ông trời không tuyẹt đường sống của ai bao giờ nó thây bảng tuyển nhân viên nấu bếp. Dù gì làm tiêu thư nhưng nó cũng biết dọn dẹp nấu ăn nên không lo nó xin vào làm nấu bếp và tá túc ở đó luôn. Dù sao đây cũng là nơi an toàn để mọi người không tìm ra.

Khi Người Con Trai Bật KhócTác giả: Nabi HoàngTại biệt thự Trần Lâm Có 1 nàng công chua “lười” đang nướng khét lẹt trên giường vs 1 tư thế rất ư là duyên dáng. 2 chân dạng rộng ra đầu tóc rối bù xù,… người con gái ấy không ai khác chính là nhân vật chính nhà ta Nó Trần Thảo Linh Băng. Đang say giấc nồng thỳ có người gọi nó: - Tiểu thư cô dậy chưa ạ? Tiểu thư, tiểu thư- giọng nói đó không ai khác chính là bác quản gia nhà nó. Từ lúc nó 10 tuổi cho tới giờ là 16 tuổi thỳ hầu như là ông quản gia là chuông báo thức của nó. Đang say nồng trong giấc ngủ mà bị làm phiền nên nso bực tức hét to: - Ai dám phá giấc ngủ của bổn tiểu thư có mún bị đuổi việc k HẢAAAAAAAAAAAAAA? Ông Qg lắc đầu vì bài ca muôn thủa này rùi ông gõ cửa nói to: - Tiểu thư tôi qg Quân đây ông chủ có việc nói cô xuống gấp ạ. (mình sẽ gọi quản gia quân là qg nha máy you) nói xong ông ngán ngẩm xuống cầu lầu. Nó nằm trên giường giờ mới nhớ vội bật dậy vào phòng thay đồ làm vscn --------------------20 phút sau-------------------------------- Nó bước xuống nhà vs bộ váy… Đã hơn một tuần kể từ ngày nó đựơc cứu. Hắn cũng sống trong thấp thỏm lo sợ vì đọan video mà cô y tá kia đưa. Nó thì thấy có lỗi, có lỗi với hắn vì nó đã không còn trong trắng để cho hắn nữa. Một người sống trong lo sợ vì sợ mất người yêu, một người thì cảm thấy có lỗi. Hắn vì sợ nó ra đi vì có lỗi nên khi nó xuất vịên hắn đã bắt nó chuyện sang biệt thự nhà hắn luôn cũng là để tiện chăm sóc nhau. Vì đau lòng nên nó đã cố gắng nghe lời h aà wsn nhưng sao kí ức của đọan video mà cô thư ký đưa cứ hịên lên trong đầu nó. Đau lòng, có lỗi buộc nó phải làm chuỵên này. Hôm nay nó đã khỏi hẳn. Nó vào bếp làm cho hắn ít đồ ăn nhưng chỉ là cái cớ thôi. Nó bỏ mọt chút thuốc ngủ vào món ăn. Vù hắn nghĩ thời gian sống ở bên nhau nó sẽ suy nghĩ lại nhưng có lẽ không như vậy! Khi hắn đã ngủ nó viết thư để lại và ra khỏi nhà. Sang hôm sau hắn tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên bàn ăn và catm giác gì đó trống trải khiên hắn chạy lên trên phòng nó nhưng không có ai chỉ thấy một lá thư, vội mở bức thư ra thì..."" anh à Có lẽ khi anh đọc được lá thư này thì anh giận em lắm nhưng anh ơi em không thể làm gì khác được. Em đã làm chuyện có lỗi với anh giờ đây nếu Em còn ở bên cạnh anh thì cảm thấy rất có lỗi bởi vậy em nghĩ chúng mình nên dừng lại kết thúc đi. Em thật lòng xin lỗi anh anh Hãy kiếm một cô gái khác yêu anh hơn em tốt hơn em xinh đẹp hơn em và xứng đáng để anh yêu hơn em nhé Chúc anh hạnh phúc.Ký tênLinh Băng."Sau khi đọc xong lá thư hắn không nghĩ ngợi gì nhiều. Cùng lúc anh nói tới đó nó đi học thì chỉ nghe anh nói:- không được Băng ơi, đừng đi đừng đi mà.Cậy nghe hắn nói cậy thì chẳng hiểu chuỵên gì nhìn thấy bức thư trên tay hắn giật về đọc thì ngỡ ra là nó đã đi cầm địên thoại gọi mọi người dáo dác đi tìm nó.Còn nó leo lên một chuyến xe bus ngồi đó không biết nên đi đâu, về đâu khi đã tới bến cuối cùng nó chỉ biét thở dài đi xúông nhưng có lẽ ông trời không tuyẹt đường sống của ai bao giờ nó thây bảng tuyển nhân viên nấu bếp. Dù gì làm tiêu thư nhưng nó cũng biết dọn dẹp nấu ăn nên không lo nó xin vào làm nấu bếp và tá túc ở đó luôn. Dù sao đây cũng là nơi an toàn để mọi người không tìm ra.

Chương 16