- Alo papa con nghe -................. - HẢ? Về VN? Nhưng còn buổi hòa nhạc của con....huhu... -.................... - Dạ vâng bye papa Vâng đó chính là cuộc đối thoại của chị Bảo Anh nhà ta. Sau khi cúp máy nó trưng cái bộ mặt như đưa đám thẫn thờ nhìn tấm vé trên tay mà lòng ko khỏi não nề (t/g; có mỗi tấm vé làm j tiếc dữ vậy? - nó: tiếc chứ! trên thế giới có 3 tấm thôi đó!). Sau vài phút, nó vs lấy cái đt ở đầu giường, khoác chiếc áo vào rồi phóng xe đi. Trước mặt nó bay h là 1 khu biệt tự to đùng vs màu chủ đạo là màu hồng. Nhanh chóng "vứt" con xe vào trong sân, nó chạy như bay lên lầu. RẦM!!!Cánh cửa dc "mở" ra. Nhìn 'sinh vật lạ" vừa bước vào phòng mình, Ngọc thở dài lắc đầu: - Ôi zời ơi là zời! Bảo Anh ơi! Tao lạy mày! Đây là cái cửa thứ 68 rooid đó! Nhà tao nghèo kiết xác mày phải thương tao chứ! (-_-) - Mày lải nhải ít thôi1 Papa gọi về kìa! - nó ngồi xuống ghế ns = giọng nghiêm túc - về đâu cơ?- Ngọc thắc mắc - VN- nó trả lời tỉnh queo - Hả?? VN?????.......Bao h bay?- Ngọc…
Chương 11: Gặp lại người đàn ông ấy
Revenge Of The Evil - Sự Trả Thù Của Ác QuỷTác giả: KillerTruyện Huyền Huyễn- Alo papa con nghe -................. - HẢ? Về VN? Nhưng còn buổi hòa nhạc của con....huhu... -.................... - Dạ vâng bye papa Vâng đó chính là cuộc đối thoại của chị Bảo Anh nhà ta. Sau khi cúp máy nó trưng cái bộ mặt như đưa đám thẫn thờ nhìn tấm vé trên tay mà lòng ko khỏi não nề (t/g; có mỗi tấm vé làm j tiếc dữ vậy? - nó: tiếc chứ! trên thế giới có 3 tấm thôi đó!). Sau vài phút, nó vs lấy cái đt ở đầu giường, khoác chiếc áo vào rồi phóng xe đi. Trước mặt nó bay h là 1 khu biệt tự to đùng vs màu chủ đạo là màu hồng. Nhanh chóng "vứt" con xe vào trong sân, nó chạy như bay lên lầu. RẦM!!!Cánh cửa dc "mở" ra. Nhìn 'sinh vật lạ" vừa bước vào phòng mình, Ngọc thở dài lắc đầu: - Ôi zời ơi là zời! Bảo Anh ơi! Tao lạy mày! Đây là cái cửa thứ 68 rooid đó! Nhà tao nghèo kiết xác mày phải thương tao chứ! (-_-) - Mày lải nhải ít thôi1 Papa gọi về kìa! - nó ngồi xuống ghế ns = giọng nghiêm túc - về đâu cơ?- Ngọc thắc mắc - VN- nó trả lời tỉnh queo - Hả?? VN?????.......Bao h bay?- Ngọc… Tối đến, nó ngồi trong phòng xử lí tài liệu của công ti, lúc này có người gọi đến. Nó vươn tay về phía chiếc điện thoại, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào màn hình bật loa ngoài, một giọng nói trầm thấy phát ra từ đâu bên kia:- Xin hỏi, đâu có phải số của Nguyễn Hoàng Bảo Anh ko?- Phải, là tôi - nó vẫn chăm chú nhìn bản hợp đồng trong tay, cất giọng lạnh nhạtĐầu bên kia im lặng vài giây, giọng nói trầm ổn kia lại 1 lần nữa vang lên: " Bảo Anh, con đó sao?". Nó thoảng ngẩn người vì giọng nói quá mức quen thuộc. Là ông ta? Nó hắng giọng, hờ hững đáp cố ko để lộ ra bất kỳ sự bất thường nào:- Là ông.- Phải, ta đây, thật tốt quá, ta đã tim thấy con rồi, ta thật sự rất nhớ con, Bảo Anh à - Giọng nói phát ra từ loa điện thoại nhưng vẫn lộ ra được ý cười nồng đậm.Nếu là 9 năm trước đây, sự ấm áp từ giọng nói này nhất định làm nó hạnh phúc, có một người quan tâm nó như vậy trước đây, một người đem lại niềm hạnh phúc ngọt ngào và ấm áp giống nhau 1 người cha vậy. Nhưng chỉ sau một đêm khung cảnh đẹp đẽ đó đã vỡ tan, giờ đây, khi nghe được giọng nói này, nó chỉ cảm thấy sự kinh tởm phát ra từng chữ mà ông ta nói.- Tìm tôi sao? - Nó nhếch mép cười nhát, ánh mắt lóe lên 1 tia khinh mạt- Phải phải, ta đã tìm con rất lâu đấy, từ sau hôm đó ta đã ko gặp con, cũng đã gần 9 năm trôi qua rồi- Tiêng nói trầm của người đang ông trung niên hiện ra vài phần xót xaXót xa sao? Nó cười khẩy. Kaito, ông vẫn cho rắng tôi là con bé 9 năm trước ngu ngốc nghe theo ông, tin tưởng ông sao. Nực cười thật, 9 năm đã trôi qua rồi, ông vẫn không thay đổi, 9 năm trước đây ông đã lừa tôi và gia đình tôi bằng cái diễn xuất kinh tởm này và đến tận bây h ông vẫn vậy sao? Ông nghĩ tôi sẽ tin những j ông nói sao?- Được thôi, chiều mai 3h, chúng ta gặp nhau tại cà phê ABC.Ko để ông ta nói thêm gì, nó lập tức tắt máy.Nó đặt chiếc điện thoại xuống dưới bàn, im lặng hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, những đám mây đen đang dần dần kéo đến lấp đầy bầu trời rộng lớn. Ngày mai, một cuộc chiến sẽ bắt đầu sao?Tại một căn biệt thự xa hoa, trong căn phòng tối om chỉ có đốm lửa nhỏ trên đầu thuốc lá sáng cháy lập lòe, một người đàn ông trung niên thoải mái ngồi trên ghế sofa, một tay cầm thuốc, một tay xoay nhẹ chiếc điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười nhàn nhạt, ko quá nhiệt tình cũng ko quá lạnh nhạt, đôi mắt sắc bén lóe lên một tia mưu mô rồi lập tức biến mất.- Ta đã về rồi đây, Bảo Anh của ta - giọng nói vang lên giữa cái tĩnh lặng của căn phòng rùng rợn như lời thì thầm của Satan trước cuộc chiến đẫm máu sắp xảy ra.--------------
Tối đến, nó ngồi trong phòng xử lí tài liệu của công ti, lúc này có người gọi đến. Nó vươn tay về phía chiếc điện thoại, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào màn hình bật loa ngoài, một giọng nói trầm thấy phát ra từ đâu bên kia:
- Xin hỏi, đâu có phải số của Nguyễn Hoàng Bảo Anh ko?
- Phải, là tôi - nó vẫn chăm chú nhìn bản hợp đồng trong tay, cất giọng lạnh nhạt
Đầu bên kia im lặng vài giây, giọng nói trầm ổn kia lại 1 lần nữa vang lên: " Bảo Anh, con đó sao?". Nó thoảng ngẩn người vì giọng nói quá mức quen thuộc. Là ông ta? Nó hắng giọng, hờ hững đáp cố ko để lộ ra bất kỳ sự bất thường nào:
- Là ông.
- Phải, ta đây, thật tốt quá, ta đã tim thấy con rồi, ta thật sự rất nhớ con, Bảo Anh à - Giọng nói phát ra từ loa điện thoại nhưng vẫn lộ ra được ý cười nồng đậm.
Nếu là 9 năm trước đây, sự ấm áp từ giọng nói này nhất định làm nó hạnh phúc, có một người quan tâm nó như vậy trước đây, một người đem lại niềm hạnh phúc ngọt ngào và ấm áp giống nhau 1 người cha vậy. Nhưng chỉ sau một đêm khung cảnh đẹp đẽ đó đã vỡ tan, giờ đây, khi nghe được giọng nói này, nó chỉ cảm thấy sự kinh tởm phát ra từng chữ mà ông ta nói.
- Tìm tôi sao? - Nó nhếch mép cười nhát, ánh mắt lóe lên 1 tia khinh mạt
- Phải phải, ta đã tìm con rất lâu đấy, từ sau hôm đó ta đã ko gặp con, cũng đã gần 9 năm trôi qua rồi- Tiêng nói trầm của người đang ông trung niên hiện ra vài phần xót xa
Xót xa sao? Nó cười khẩy. Kaito, ông vẫn cho rắng tôi là con bé 9 năm trước ngu ngốc nghe theo ông, tin tưởng ông sao. Nực cười thật, 9 năm đã trôi qua rồi, ông vẫn không thay đổi, 9 năm trước đây ông đã lừa tôi và gia đình tôi bằng cái diễn xuất kinh tởm này và đến tận bây h ông vẫn vậy sao? Ông nghĩ tôi sẽ tin những j ông nói sao?
- Được thôi, chiều mai 3h, chúng ta gặp nhau tại cà phê ABC.
Ko để ông ta nói thêm gì, nó lập tức tắt máy.
Nó đặt chiếc điện thoại xuống dưới bàn, im lặng hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, những đám mây đen đang dần dần kéo đến lấp đầy bầu trời rộng lớn. Ngày mai, một cuộc chiến sẽ bắt đầu sao?
Tại một căn biệt thự xa hoa, trong căn phòng tối om chỉ có đốm lửa nhỏ trên đầu thuốc lá sáng cháy lập lòe, một người đàn ông trung niên thoải mái ngồi trên ghế sofa, một tay cầm thuốc, một tay xoay nhẹ chiếc điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười nhàn nhạt, ko quá nhiệt tình cũng ko quá lạnh nhạt, đôi mắt sắc bén lóe lên một tia mưu mô rồi lập tức biến mất.
- Ta đã về rồi đây, Bảo Anh của ta - giọng nói vang lên giữa cái tĩnh lặng của căn phòng rùng rợn như lời thì thầm của Satan trước cuộc chiến đẫm máu sắp xảy ra.
--------------
Revenge Of The Evil - Sự Trả Thù Của Ác QuỷTác giả: KillerTruyện Huyền Huyễn- Alo papa con nghe -................. - HẢ? Về VN? Nhưng còn buổi hòa nhạc của con....huhu... -.................... - Dạ vâng bye papa Vâng đó chính là cuộc đối thoại của chị Bảo Anh nhà ta. Sau khi cúp máy nó trưng cái bộ mặt như đưa đám thẫn thờ nhìn tấm vé trên tay mà lòng ko khỏi não nề (t/g; có mỗi tấm vé làm j tiếc dữ vậy? - nó: tiếc chứ! trên thế giới có 3 tấm thôi đó!). Sau vài phút, nó vs lấy cái đt ở đầu giường, khoác chiếc áo vào rồi phóng xe đi. Trước mặt nó bay h là 1 khu biệt tự to đùng vs màu chủ đạo là màu hồng. Nhanh chóng "vứt" con xe vào trong sân, nó chạy như bay lên lầu. RẦM!!!Cánh cửa dc "mở" ra. Nhìn 'sinh vật lạ" vừa bước vào phòng mình, Ngọc thở dài lắc đầu: - Ôi zời ơi là zời! Bảo Anh ơi! Tao lạy mày! Đây là cái cửa thứ 68 rooid đó! Nhà tao nghèo kiết xác mày phải thương tao chứ! (-_-) - Mày lải nhải ít thôi1 Papa gọi về kìa! - nó ngồi xuống ghế ns = giọng nghiêm túc - về đâu cơ?- Ngọc thắc mắc - VN- nó trả lời tỉnh queo - Hả?? VN?????.......Bao h bay?- Ngọc… Tối đến, nó ngồi trong phòng xử lí tài liệu của công ti, lúc này có người gọi đến. Nó vươn tay về phía chiếc điện thoại, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào màn hình bật loa ngoài, một giọng nói trầm thấy phát ra từ đâu bên kia:- Xin hỏi, đâu có phải số của Nguyễn Hoàng Bảo Anh ko?- Phải, là tôi - nó vẫn chăm chú nhìn bản hợp đồng trong tay, cất giọng lạnh nhạtĐầu bên kia im lặng vài giây, giọng nói trầm ổn kia lại 1 lần nữa vang lên: " Bảo Anh, con đó sao?". Nó thoảng ngẩn người vì giọng nói quá mức quen thuộc. Là ông ta? Nó hắng giọng, hờ hững đáp cố ko để lộ ra bất kỳ sự bất thường nào:- Là ông.- Phải, ta đây, thật tốt quá, ta đã tim thấy con rồi, ta thật sự rất nhớ con, Bảo Anh à - Giọng nói phát ra từ loa điện thoại nhưng vẫn lộ ra được ý cười nồng đậm.Nếu là 9 năm trước đây, sự ấm áp từ giọng nói này nhất định làm nó hạnh phúc, có một người quan tâm nó như vậy trước đây, một người đem lại niềm hạnh phúc ngọt ngào và ấm áp giống nhau 1 người cha vậy. Nhưng chỉ sau một đêm khung cảnh đẹp đẽ đó đã vỡ tan, giờ đây, khi nghe được giọng nói này, nó chỉ cảm thấy sự kinh tởm phát ra từng chữ mà ông ta nói.- Tìm tôi sao? - Nó nhếch mép cười nhát, ánh mắt lóe lên 1 tia khinh mạt- Phải phải, ta đã tìm con rất lâu đấy, từ sau hôm đó ta đã ko gặp con, cũng đã gần 9 năm trôi qua rồi- Tiêng nói trầm của người đang ông trung niên hiện ra vài phần xót xaXót xa sao? Nó cười khẩy. Kaito, ông vẫn cho rắng tôi là con bé 9 năm trước ngu ngốc nghe theo ông, tin tưởng ông sao. Nực cười thật, 9 năm đã trôi qua rồi, ông vẫn không thay đổi, 9 năm trước đây ông đã lừa tôi và gia đình tôi bằng cái diễn xuất kinh tởm này và đến tận bây h ông vẫn vậy sao? Ông nghĩ tôi sẽ tin những j ông nói sao?- Được thôi, chiều mai 3h, chúng ta gặp nhau tại cà phê ABC.Ko để ông ta nói thêm gì, nó lập tức tắt máy.Nó đặt chiếc điện thoại xuống dưới bàn, im lặng hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, những đám mây đen đang dần dần kéo đến lấp đầy bầu trời rộng lớn. Ngày mai, một cuộc chiến sẽ bắt đầu sao?Tại một căn biệt thự xa hoa, trong căn phòng tối om chỉ có đốm lửa nhỏ trên đầu thuốc lá sáng cháy lập lòe, một người đàn ông trung niên thoải mái ngồi trên ghế sofa, một tay cầm thuốc, một tay xoay nhẹ chiếc điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười nhàn nhạt, ko quá nhiệt tình cũng ko quá lạnh nhạt, đôi mắt sắc bén lóe lên một tia mưu mô rồi lập tức biến mất.- Ta đã về rồi đây, Bảo Anh của ta - giọng nói vang lên giữa cái tĩnh lặng của căn phòng rùng rợn như lời thì thầm của Satan trước cuộc chiến đẫm máu sắp xảy ra.--------------