Trong 1 lần tình cờ hay có thể coi là định mệnh.Trời hôm nay quang đãng và mọi thứ dần trở lên trán nản đang đi à nói đúng hơn là đang cắm đầu cắm cổ chạy thì* rầm huỵch* làm cho ly cafê trên tay 1 tên rất tri đẹp trai đổ hết lên người và mặt tên đó bắt đầu tối dần,cơn thịnh nộ của tên đó đã lên: -cô kia cô đi đứng cái kiểu gì vậy hả? Con gái con đứa. Nó vội vàng cúi đầu lia lịa và nói: - tôi xin lỗi... xin lỗi , rồi lấy khăn tay lau nhưng vết bẩn trên áo cho cái tên đó. Lau lau nhưng lau không được nó lại dương cái ánh mắt cún con ra vừa nói: -cho tôi xin lỗi,tôi … tôi đang còn chút việc bận lên gấp quá …tôi. Mặt hắn lúc này nhìn kinh khủng hơn: -Bây giờ làm sao đây áo tôi bẩn hết rồi. Sao gặp đối tác đây... AAAA điên với cô mất. Nó mắt chữ A mồm chữ O: - Cái anh kia tôi đã xin lỗi rồi mà còn bắt bẻ. Anh nói đi gặp bạn tôi còn tin đằng này anh hơn tôi mấy tuổi mà nói đi gặp đối tác hừ. (Chibi: “chị ơi anh yk nói đúng mà” nó: im mi biết gì mà nói - Chibi:dạ em sợ) Hắn nhìn đồng…
Chương 14: Sinh nhật buồn .Gia đình mới
Buta Hãy Chỉ Yêu Anh Thôi Em NhéTác giả: Uyên ngốTrong 1 lần tình cờ hay có thể coi là định mệnh.Trời hôm nay quang đãng và mọi thứ dần trở lên trán nản đang đi à nói đúng hơn là đang cắm đầu cắm cổ chạy thì* rầm huỵch* làm cho ly cafê trên tay 1 tên rất tri đẹp trai đổ hết lên người và mặt tên đó bắt đầu tối dần,cơn thịnh nộ của tên đó đã lên: -cô kia cô đi đứng cái kiểu gì vậy hả? Con gái con đứa. Nó vội vàng cúi đầu lia lịa và nói: - tôi xin lỗi... xin lỗi , rồi lấy khăn tay lau nhưng vết bẩn trên áo cho cái tên đó. Lau lau nhưng lau không được nó lại dương cái ánh mắt cún con ra vừa nói: -cho tôi xin lỗi,tôi … tôi đang còn chút việc bận lên gấp quá …tôi. Mặt hắn lúc này nhìn kinh khủng hơn: -Bây giờ làm sao đây áo tôi bẩn hết rồi. Sao gặp đối tác đây... AAAA điên với cô mất. Nó mắt chữ A mồm chữ O: - Cái anh kia tôi đã xin lỗi rồi mà còn bắt bẻ. Anh nói đi gặp bạn tôi còn tin đằng này anh hơn tôi mấy tuổi mà nói đi gặp đối tác hừ. (Chibi: “chị ơi anh yk nói đúng mà” nó: im mi biết gì mà nói - Chibi:dạ em sợ) Hắn nhìn đồng… Cứ vậy ngày qua ngày."Haizz hôm nay là sinh nhật mình không biết có ai nhớ không ta ''.Phương Anh, nhà hết mì chính với đường rồi đi mua cho bác đi nhanh lên -Bác chủ quán.Dạ vâng ạ -Nó nhanh chóng cầm điện thoại đút túi quần chạy đi.Nhưng không để ý đèn đỏ và rồi chuyện gì đến rồi c*̃ng đến.A -Sau tiếng hét là một cô gái ngã xuống.Tài xế có truyện gì vậy -Ông Mai lên tiếng.Dạ thưa ông chủ tôi vừa tông vào một đứa bé -Ông tài xế người đổ mồ hôi run run nói.Nghe xong bà Mai ngay lập tức xuống xe chạy lại chỗ nó.Cháu có sao không -Bà Mai ân cần hỏi.Còn ông Mai thì đang gọi xe cứu thương.Cuối c*̀ng xe cứu thương c*̃ng đã đến.Trong bệnh viện.Đứa trẻ sao rồi thưa bác sĩ?-Bà Mai suất ruột hỏi.Đứa trẻ không bị gì nghiêm trọng cho lắm chỉ bị va đập vào đầu gây choáng váng ngất đi do mất máu thôi(nói giảm tình tiết),bây giờ gia đình có thể vào thăm bệnh nhân rồi.-Bác sĩVâng cảm ơn bác sĩ -Ông Mai.Hai ông bà Mai bước vào phòng bệnh.Con tỉnh rồi sao -Bà Mai lên tiếng.Đây là đâu?Sao con lại ở đây?-Nó nói trong hoang mang.Con không nhớ gì sao?-Ông Mai lo lắng hỏi.-Con chỉ nhớ con tên là Annie và hôm nay là sinh nhật con thôi. Hai người là ai?.À ta là...-Ông Mai chưa biết trả lời như thế nào thì.Con không nhận ra ba mẹ mình sao?-Bà Mai lên tiếng.- Ba mẹ?-Uhm tên tiếng việt c*̉a con là Mai Bảo Linh.Con là con gái ta. Ta xin lỗi con do Ba mẹ bận chưa kịp về dự sinh nhật con được nên con mới ra nông nỗi này (Bà Mai giả vờ khóc).Thôi bà để con bé nghỉ đi.-Ông Mai lên tiếng.Thôi con nghỉ đi ba mẹ đi gặp bác sĩ -nói rồi ông Mai kéo bà Mai đi.( Để thuận tiện Chibi gọi là ba mẹ nha).Sao bà lại nói dối con bé -ba.Tôi không biết số trời cho tôi gặp con bé tôi sẽ nhận nó làm con -Mẹ.-Nhưng rồi một ngày con bé sẽ nhớ ra mà thôi.- Tôi không cần biết ông làm cách nào thì làm,không ai được biết nó là con nuôi c*̉a gia đình họ Mai này. ( gia đình này không có con đang định đến trại trẻ mồ côi thì gặp nó).-Thôi được rồi chiều theo ý bà bây giờ chúng ta đi gặp bác sĩ đã.Bác sĩ sao con bé nhà tôi không nhớ gì vậy -Mẹ.À có thể là do triệu chứng mất trí nhớ trước đây đang dần quay về làm lấn át đi kí ức hiện tại nên có thể cháu bé chỉ nhớ những thứ cháu mong muốn nhất. -Bác sĩ.Vậy thưa bác sĩ,bác có cách nào làm chậm trí nhớ c*̉a con bé không ạ?-Mẹ.Thấy bác sĩ không trả lời ba nói thêm vào.À trước đây con bé có một số kí ức không đẹp lắm nên...nên -Ba.À thì ra là vậy, anh chị chỉ cần cho con bé cuộc sống hạnh phúc là những chuyện không vui sẽ biến mất thôi -Bác sĩ.Vâng vậy gia đình chúng tôi cảm ơn bác sĩ.À khi nào cháu nhà tôi được xuất viện ạ -Ba.À bây giờ cháu bé có thể xuất viện được rồi -Bác sĩ.Thôi chào bác sĩ chúng tôi về.
Cứ vậy ngày qua ngày.
"Haizz hôm nay là sinh nhật mình không biết có ai nhớ không ta ''.
Phương Anh, nhà hết mì chính với đường rồi đi mua cho bác đi nhanh lên -Bác chủ quán.
Dạ vâng ạ -Nó nhanh chóng cầm điện thoại đút túi quần chạy đi.
Nhưng không để ý đèn đỏ và rồi chuyện gì đến rồi c*̃ng đến.
A -Sau tiếng hét là một cô gái ngã xuống.
Tài xế có truyện gì vậy -Ông Mai lên tiếng.
Dạ thưa ông chủ tôi vừa tông vào một đứa bé -Ông tài xế người đổ mồ hôi run run nói.
Nghe xong bà Mai ngay lập tức xuống xe chạy lại chỗ nó.
Cháu có sao không -Bà Mai ân cần hỏi.
Còn ông Mai thì đang gọi xe cứu thương.
Cuối c*̀ng xe cứu thương c*̃ng đã đến.
Trong bệnh viện.
Đứa trẻ sao rồi thưa bác sĩ?-Bà Mai suất ruột hỏi.
Đứa trẻ không bị gì nghiêm trọng cho lắm chỉ bị va đập vào đầu gây choáng váng ngất đi do mất máu thôi(nói giảm tình tiết),bây giờ gia đình có thể vào thăm bệnh nhân rồi.-Bác sĩ
Vâng cảm ơn bác sĩ -Ông Mai.
Hai ông bà Mai bước vào phòng bệnh.
Con tỉnh rồi sao -Bà Mai lên tiếng.
Đây là đâu?Sao con lại ở đây?-Nó nói trong hoang mang.
Con không nhớ gì sao?-Ông Mai lo lắng hỏi.
-Con chỉ nhớ con tên là Annie và hôm nay là sinh nhật con thôi. Hai người là ai?.
À ta là...-Ông Mai chưa biết trả lời như thế nào thì.
Con không nhận ra ba mẹ mình sao?-Bà Mai lên tiếng.
- Ba mẹ?
-Uhm tên tiếng việt c*̉a con là Mai Bảo Linh.Con là con gái ta. Ta xin lỗi con do Ba mẹ bận chưa kịp về dự sinh nhật con được nên con mới ra nông nỗi này (Bà Mai giả vờ khóc).
Thôi bà để con bé nghỉ đi.-Ông Mai lên tiếng.
Thôi con nghỉ đi ba mẹ đi gặp bác sĩ -nói rồi ông Mai kéo bà Mai đi.
( Để thuận tiện Chibi gọi là ba mẹ nha).
Sao bà lại nói dối con bé -ba.
Tôi không biết số trời cho tôi gặp con bé tôi sẽ nhận nó làm con -Mẹ.
-Nhưng rồi một ngày con bé sẽ nhớ ra mà thôi.
- Tôi không cần biết ông làm cách nào thì làm,không ai được biết nó là con nuôi c*̉a gia đình họ Mai này. ( gia đình này không có con đang định đến trại trẻ mồ côi thì gặp nó).
-Thôi được rồi chiều theo ý bà bây giờ chúng ta đi gặp bác sĩ đã.
Bác sĩ sao con bé nhà tôi không nhớ gì vậy -Mẹ.
À có thể là do triệu chứng mất trí nhớ trước đây đang dần quay về làm lấn át đi kí ức hiện tại nên có thể cháu bé chỉ nhớ những thứ cháu mong muốn nhất. -Bác sĩ.
Vậy thưa bác sĩ,bác có cách nào làm chậm trí nhớ c*̉a con bé không ạ?-Mẹ.
Thấy bác sĩ không trả lời ba nói thêm vào.
À trước đây con bé có một số kí ức không đẹp lắm nên...nên -Ba.
À thì ra là vậy, anh chị chỉ cần cho con bé cuộc sống hạnh phúc là những chuyện không vui sẽ biến mất thôi -Bác sĩ.
Vâng vậy gia đình chúng tôi cảm ơn bác sĩ.À khi nào cháu nhà tôi được xuất viện ạ -Ba.
À bây giờ cháu bé có thể xuất viện được rồi -Bác sĩ.
Thôi chào bác sĩ chúng tôi về.
Buta Hãy Chỉ Yêu Anh Thôi Em NhéTác giả: Uyên ngốTrong 1 lần tình cờ hay có thể coi là định mệnh.Trời hôm nay quang đãng và mọi thứ dần trở lên trán nản đang đi à nói đúng hơn là đang cắm đầu cắm cổ chạy thì* rầm huỵch* làm cho ly cafê trên tay 1 tên rất tri đẹp trai đổ hết lên người và mặt tên đó bắt đầu tối dần,cơn thịnh nộ của tên đó đã lên: -cô kia cô đi đứng cái kiểu gì vậy hả? Con gái con đứa. Nó vội vàng cúi đầu lia lịa và nói: - tôi xin lỗi... xin lỗi , rồi lấy khăn tay lau nhưng vết bẩn trên áo cho cái tên đó. Lau lau nhưng lau không được nó lại dương cái ánh mắt cún con ra vừa nói: -cho tôi xin lỗi,tôi … tôi đang còn chút việc bận lên gấp quá …tôi. Mặt hắn lúc này nhìn kinh khủng hơn: -Bây giờ làm sao đây áo tôi bẩn hết rồi. Sao gặp đối tác đây... AAAA điên với cô mất. Nó mắt chữ A mồm chữ O: - Cái anh kia tôi đã xin lỗi rồi mà còn bắt bẻ. Anh nói đi gặp bạn tôi còn tin đằng này anh hơn tôi mấy tuổi mà nói đi gặp đối tác hừ. (Chibi: “chị ơi anh yk nói đúng mà” nó: im mi biết gì mà nói - Chibi:dạ em sợ) Hắn nhìn đồng… Cứ vậy ngày qua ngày."Haizz hôm nay là sinh nhật mình không biết có ai nhớ không ta ''.Phương Anh, nhà hết mì chính với đường rồi đi mua cho bác đi nhanh lên -Bác chủ quán.Dạ vâng ạ -Nó nhanh chóng cầm điện thoại đút túi quần chạy đi.Nhưng không để ý đèn đỏ và rồi chuyện gì đến rồi c*̃ng đến.A -Sau tiếng hét là một cô gái ngã xuống.Tài xế có truyện gì vậy -Ông Mai lên tiếng.Dạ thưa ông chủ tôi vừa tông vào một đứa bé -Ông tài xế người đổ mồ hôi run run nói.Nghe xong bà Mai ngay lập tức xuống xe chạy lại chỗ nó.Cháu có sao không -Bà Mai ân cần hỏi.Còn ông Mai thì đang gọi xe cứu thương.Cuối c*̀ng xe cứu thương c*̃ng đã đến.Trong bệnh viện.Đứa trẻ sao rồi thưa bác sĩ?-Bà Mai suất ruột hỏi.Đứa trẻ không bị gì nghiêm trọng cho lắm chỉ bị va đập vào đầu gây choáng váng ngất đi do mất máu thôi(nói giảm tình tiết),bây giờ gia đình có thể vào thăm bệnh nhân rồi.-Bác sĩVâng cảm ơn bác sĩ -Ông Mai.Hai ông bà Mai bước vào phòng bệnh.Con tỉnh rồi sao -Bà Mai lên tiếng.Đây là đâu?Sao con lại ở đây?-Nó nói trong hoang mang.Con không nhớ gì sao?-Ông Mai lo lắng hỏi.-Con chỉ nhớ con tên là Annie và hôm nay là sinh nhật con thôi. Hai người là ai?.À ta là...-Ông Mai chưa biết trả lời như thế nào thì.Con không nhận ra ba mẹ mình sao?-Bà Mai lên tiếng.- Ba mẹ?-Uhm tên tiếng việt c*̉a con là Mai Bảo Linh.Con là con gái ta. Ta xin lỗi con do Ba mẹ bận chưa kịp về dự sinh nhật con được nên con mới ra nông nỗi này (Bà Mai giả vờ khóc).Thôi bà để con bé nghỉ đi.-Ông Mai lên tiếng.Thôi con nghỉ đi ba mẹ đi gặp bác sĩ -nói rồi ông Mai kéo bà Mai đi.( Để thuận tiện Chibi gọi là ba mẹ nha).Sao bà lại nói dối con bé -ba.Tôi không biết số trời cho tôi gặp con bé tôi sẽ nhận nó làm con -Mẹ.-Nhưng rồi một ngày con bé sẽ nhớ ra mà thôi.- Tôi không cần biết ông làm cách nào thì làm,không ai được biết nó là con nuôi c*̉a gia đình họ Mai này. ( gia đình này không có con đang định đến trại trẻ mồ côi thì gặp nó).-Thôi được rồi chiều theo ý bà bây giờ chúng ta đi gặp bác sĩ đã.Bác sĩ sao con bé nhà tôi không nhớ gì vậy -Mẹ.À có thể là do triệu chứng mất trí nhớ trước đây đang dần quay về làm lấn át đi kí ức hiện tại nên có thể cháu bé chỉ nhớ những thứ cháu mong muốn nhất. -Bác sĩ.Vậy thưa bác sĩ,bác có cách nào làm chậm trí nhớ c*̉a con bé không ạ?-Mẹ.Thấy bác sĩ không trả lời ba nói thêm vào.À trước đây con bé có một số kí ức không đẹp lắm nên...nên -Ba.À thì ra là vậy, anh chị chỉ cần cho con bé cuộc sống hạnh phúc là những chuyện không vui sẽ biến mất thôi -Bác sĩ.Vâng vậy gia đình chúng tôi cảm ơn bác sĩ.À khi nào cháu nhà tôi được xuất viện ạ -Ba.À bây giờ cháu bé có thể xuất viện được rồi -Bác sĩ.Thôi chào bác sĩ chúng tôi về.