Tác giả:

- 7:30 - Trường học M - Lớp 12A5 "Reng, reng, reng" tiếng chuông vào học bắt đầu reo lên inh ỏi. -Linh nè, dậy đi vào học rồi kìa - Bảo Hân vửa lay mạnh nó vừa nói to -....................- Nó (vẫn không phản ứng) - Linh ởi, Linh ơi, Linh à - Cô nàng lại tiếp tục tra tấn lỗ tai "cô bạn quỷ sứ" -....khò khò....- Vẫn không thay đổi gì nhiều, chỉ khác là lần này nó còn khuyến mãi thêm mấy tiếng ngáy nữa, thật là khiến người ta tức chết mà. Thế rồi bỗng - Oaaa, sao nhiều đồ ăn thế này, hôm nay lớp mình ăn liên hoan, hay tiệc gì sao??? - Hân hét to, mắt đảo đảo xong lại chớp chớp ( như bị lác) ra hiệu cho cả lớp. -Ừ, tại thấy mọi người học hành vất vả nên tôi cố tình mua chút bánh kẹo ủng hộ tinh thần thôi mà - Hải Đăng (lớp trưởng) cười đểu rồi hô to Hân nghe xong chỉ biết quay đầu về phía Đăng khoát khoát cái tay ý bảo " lám quá rồi ông ơi " rồi cười đểu -Đâu? Đâu rồi? Đồ ăn, bánh kẹo các thứ đâu? Hôm nay liên hoan à? Thế thì liên hoan đi!!! - Nó đang nằm ngủ tự dưng bật dậy như robot,…

Chương 2: Trường học (2)

Đeo Nhẫn Rồi Là Phải CướiTác giả: Đỗ Hồng- 7:30 - Trường học M - Lớp 12A5 "Reng, reng, reng" tiếng chuông vào học bắt đầu reo lên inh ỏi. -Linh nè, dậy đi vào học rồi kìa - Bảo Hân vửa lay mạnh nó vừa nói to -....................- Nó (vẫn không phản ứng) - Linh ởi, Linh ơi, Linh à - Cô nàng lại tiếp tục tra tấn lỗ tai "cô bạn quỷ sứ" -....khò khò....- Vẫn không thay đổi gì nhiều, chỉ khác là lần này nó còn khuyến mãi thêm mấy tiếng ngáy nữa, thật là khiến người ta tức chết mà. Thế rồi bỗng - Oaaa, sao nhiều đồ ăn thế này, hôm nay lớp mình ăn liên hoan, hay tiệc gì sao??? - Hân hét to, mắt đảo đảo xong lại chớp chớp ( như bị lác) ra hiệu cho cả lớp. -Ừ, tại thấy mọi người học hành vất vả nên tôi cố tình mua chút bánh kẹo ủng hộ tinh thần thôi mà - Hải Đăng (lớp trưởng) cười đểu rồi hô to Hân nghe xong chỉ biết quay đầu về phía Đăng khoát khoát cái tay ý bảo " lám quá rồi ông ơi " rồi cười đểu -Đâu? Đâu rồi? Đồ ăn, bánh kẹo các thứ đâu? Hôm nay liên hoan à? Thế thì liên hoan đi!!! - Nó đang nằm ngủ tự dưng bật dậy như robot,… - Xỉn chào cạc em, cộ tến là Ngố Thị Lận ( Ngô Thị Lận), sẻ dạy môn văn cho cạc em trong thời gian này. Rất vui khi được làm quen - Cô Lận rồi dịu dàngCả lớp nhìn nhau cười mỉm, bởi giọng cô hơi khác so với học sinh. Tuy nhiên giây phút cô Lận vừa ngớt lời là một tiếng cười man rợ kêu lên đanh đách- Á há há há hahaha hihihoo, cô tên là...là Lận mà em tưởng cô tên là..là Lộn há há - Nó vừa nói vừa cười như đứa lên cây số 4- Linh, cầm sách vở ra cửa ngồi cho tôi, vô phép tắc quá rồi, để tôi gọi về phụ huynh cho biết - Cô Trâm quát, trong khi đó cô Lận thì kìm nén sự tức giận qua gương mặt đỏ phừng cảm tưởng như quả bom hẹn giờ sắp đến giây phát nổ.- Thôi các em học bài tiếp nhé. Cô có việc phải bàn giao với nhà trường nên phải đi trước. Còn riêng Linh, khi nào cô đây cho vào thì mới được vào nghe chưa. Có cần cô " tâm sự" với ba mẹ em trước không? - Cô Trâm nhìn nó nghiêm khắc- Dạ thôi cô, em xin lỗi lần sau em không thế nữa - Nó cúi đầu ăn năn- Mấy lần sau rồi, có bao giờ em chịu sửa đổi đâu - Cô tiếp tục nói-................- Nó biết lỗi, vẫn cúi mặt mà không nói- Haiz sắp tốt nghiệp rồi, phải cố mà học lên, bớt nghịch đi nhé. Thôi chào cả lớp cô đi đây. Cô cứ dạy nhé - Cô Trâm thở dài đưa tay xoa nhẹ đầu nó, rồi quay sang chào cả lớp với cô giáo mới- Vâng - Nó nhìn cô cười- Thôi được rồi, cô đi đây - Cô Trâm nói rồi đi nhanh- Em là Linh đúng không? Vào lớp đi, lần sau đừng cư xử như thế nữa nha - Cô Lận nhìn nó nói- Dạ cảm ơn cô - Nó cười rồi chạy vào chỗ ngồi-Nào được rồi, giờ trước chúng ta học đến đâu rồi nào?...................Cùng lúc đó tại nhà LinhBíp bíp - tiếng xe ô tô kêu inh ỏi ngoài cổng- Mẹ nó ơi ra xem ai ngoài cổng kìa? - Ông Hoàng mắt không dời tớ báo trên tay mà nói- Tôi bận lắm, ông ra mở cổng đi, ngồi đó chơi lại còn kêu vợ làm - Bà Bích nói từ trong nhà bếp vọng ra- Rồi rồi để tôi - Đặt tờ báo xuống, ông Hoàng chậm rãi mở cửa bước ra ngoài. Vừa ra đến nơi thì- Ha ha ông bạn, còn nhớ chúng tôi không? - Ông Long đứng cạnh vợ cười to nhìn ông Hoàng nói- Chà chà khách quý khách quý, về nước từ bao giờ sao không nói với nhau một tiếng - Ông Hoàng cười nói- Thế sao được, phiền ông bà lắm. Cái ông này này vừa về cái là phi xe sang đây luôn đòi gặp ông ngay đấy, có cho vợ con thở chút nào đâu - Bà Thanh liếc xéo chồng một cái rồi huých nhẹ.- Rồi rồi xin lỗi mình, nhưng về đây càng vui chứ sao. Mà vợ ông đâu rồi " Bích ba bôn " đâu rồi - Ông Long cười nói- Đang trong bếp làm mấy thứ lặt vặt ý mà. Không được gọi vợ tôi thế đâu nhé, có tuổi rồi mà vẫn trẻ con thế đấy. Thôi đứng đây làm gì nữa, vào nhà đi rồi nói - Ông Hoàng lườm nguýt ông bạn thân rồi cười to

- Xỉn chào cạc em, cộ tến là Ngố Thị Lận ( Ngô Thị Lận), sẻ dạy môn văn cho cạc em trong thời gian này. Rất vui khi được làm quen - Cô Lận rồi dịu dàng

Cả lớp nhìn nhau cười mỉm, bởi giọng cô hơi khác so với học sinh. Tuy nhiên giây phút cô Lận vừa ngớt lời là một tiếng cười man rợ kêu lên đanh đách

- Á há há há hahaha hihihoo, cô tên là...là Lận mà em tưởng cô tên là..là Lộn há há - Nó vừa nói vừa cười như đứa lên cây số 4

- Linh, cầm sách vở ra cửa ngồi cho tôi, vô phép tắc quá rồi, để tôi gọi về phụ huynh cho biết - Cô Trâm quát, trong khi đó cô Lận thì kìm nén sự tức giận qua gương mặt đỏ phừng cảm tưởng như quả bom hẹn giờ sắp đến giây phát nổ.

- Thôi các em học bài tiếp nhé. Cô có việc phải bàn giao với nhà trường nên phải đi trước. Còn riêng Linh, khi nào cô đây cho vào thì mới được vào nghe chưa. Có cần cô " tâm sự" với ba mẹ em trước không? - Cô Trâm nhìn nó nghiêm khắc

- Dạ thôi cô, em xin lỗi lần sau em không thế nữa - Nó cúi đầu ăn năn

- Mấy lần sau rồi, có bao giờ em chịu sửa đổi đâu - Cô tiếp tục nói

-................- Nó biết lỗi, vẫn cúi mặt mà không nói

- Haiz sắp tốt nghiệp rồi, phải cố mà học lên, bớt nghịch đi nhé. Thôi chào cả lớp cô đi đây. Cô cứ dạy nhé - Cô Trâm thở dài đưa tay xoa nhẹ đầu nó, rồi quay sang chào cả lớp với cô giáo mới

- Vâng - Nó nhìn cô cười

- Thôi được rồi, cô đi đây - Cô Trâm nói rồi đi nhanh

- Em là Linh đúng không? Vào lớp đi, lần sau đừng cư xử như thế nữa nha - Cô Lận nhìn nó nói

- Dạ cảm ơn cô - Nó cười rồi chạy vào chỗ ngồi

-Nào được rồi, giờ trước chúng ta học đến đâu rồi nào?...................

Cùng lúc đó tại nhà Linh

Bíp bíp - tiếng xe ô tô kêu inh ỏi ngoài cổng

- Mẹ nó ơi ra xem ai ngoài cổng kìa? - Ông Hoàng mắt không dời tớ báo trên tay mà nói

- Tôi bận lắm, ông ra mở cổng đi, ngồi đó chơi lại còn kêu vợ làm - Bà Bích nói từ trong nhà bếp vọng ra

- Rồi rồi để tôi - Đặt tờ báo xuống, ông Hoàng chậm rãi mở cửa bước ra ngoài. Vừa ra đến nơi thì

- Ha ha ông bạn, còn nhớ chúng tôi không? - Ông Long đứng cạnh vợ cười to nhìn ông Hoàng nói

- Chà chà khách quý khách quý, về nước từ bao giờ sao không nói với nhau một tiếng - Ông Hoàng cười nói

- Thế sao được, phiền ông bà lắm. Cái ông này này vừa về cái là phi xe sang đây luôn đòi gặp ông ngay đấy, có cho vợ con thở chút nào đâu - Bà Thanh liếc xéo chồng một cái rồi huých nhẹ.

- Rồi rồi xin lỗi mình, nhưng về đây càng vui chứ sao. Mà vợ ông đâu rồi " Bích ba bôn " đâu rồi - Ông Long cười nói

- Đang trong bếp làm mấy thứ lặt vặt ý mà. Không được gọi vợ tôi thế đâu nhé, có tuổi rồi mà vẫn trẻ con thế đấy. Thôi đứng đây làm gì nữa, vào nhà đi rồi nói - Ông Hoàng lườm nguýt ông bạn thân rồi cười to

Đeo Nhẫn Rồi Là Phải CướiTác giả: Đỗ Hồng- 7:30 - Trường học M - Lớp 12A5 "Reng, reng, reng" tiếng chuông vào học bắt đầu reo lên inh ỏi. -Linh nè, dậy đi vào học rồi kìa - Bảo Hân vửa lay mạnh nó vừa nói to -....................- Nó (vẫn không phản ứng) - Linh ởi, Linh ơi, Linh à - Cô nàng lại tiếp tục tra tấn lỗ tai "cô bạn quỷ sứ" -....khò khò....- Vẫn không thay đổi gì nhiều, chỉ khác là lần này nó còn khuyến mãi thêm mấy tiếng ngáy nữa, thật là khiến người ta tức chết mà. Thế rồi bỗng - Oaaa, sao nhiều đồ ăn thế này, hôm nay lớp mình ăn liên hoan, hay tiệc gì sao??? - Hân hét to, mắt đảo đảo xong lại chớp chớp ( như bị lác) ra hiệu cho cả lớp. -Ừ, tại thấy mọi người học hành vất vả nên tôi cố tình mua chút bánh kẹo ủng hộ tinh thần thôi mà - Hải Đăng (lớp trưởng) cười đểu rồi hô to Hân nghe xong chỉ biết quay đầu về phía Đăng khoát khoát cái tay ý bảo " lám quá rồi ông ơi " rồi cười đểu -Đâu? Đâu rồi? Đồ ăn, bánh kẹo các thứ đâu? Hôm nay liên hoan à? Thế thì liên hoan đi!!! - Nó đang nằm ngủ tự dưng bật dậy như robot,… - Xỉn chào cạc em, cộ tến là Ngố Thị Lận ( Ngô Thị Lận), sẻ dạy môn văn cho cạc em trong thời gian này. Rất vui khi được làm quen - Cô Lận rồi dịu dàngCả lớp nhìn nhau cười mỉm, bởi giọng cô hơi khác so với học sinh. Tuy nhiên giây phút cô Lận vừa ngớt lời là một tiếng cười man rợ kêu lên đanh đách- Á há há há hahaha hihihoo, cô tên là...là Lận mà em tưởng cô tên là..là Lộn há há - Nó vừa nói vừa cười như đứa lên cây số 4- Linh, cầm sách vở ra cửa ngồi cho tôi, vô phép tắc quá rồi, để tôi gọi về phụ huynh cho biết - Cô Trâm quát, trong khi đó cô Lận thì kìm nén sự tức giận qua gương mặt đỏ phừng cảm tưởng như quả bom hẹn giờ sắp đến giây phát nổ.- Thôi các em học bài tiếp nhé. Cô có việc phải bàn giao với nhà trường nên phải đi trước. Còn riêng Linh, khi nào cô đây cho vào thì mới được vào nghe chưa. Có cần cô " tâm sự" với ba mẹ em trước không? - Cô Trâm nhìn nó nghiêm khắc- Dạ thôi cô, em xin lỗi lần sau em không thế nữa - Nó cúi đầu ăn năn- Mấy lần sau rồi, có bao giờ em chịu sửa đổi đâu - Cô tiếp tục nói-................- Nó biết lỗi, vẫn cúi mặt mà không nói- Haiz sắp tốt nghiệp rồi, phải cố mà học lên, bớt nghịch đi nhé. Thôi chào cả lớp cô đi đây. Cô cứ dạy nhé - Cô Trâm thở dài đưa tay xoa nhẹ đầu nó, rồi quay sang chào cả lớp với cô giáo mới- Vâng - Nó nhìn cô cười- Thôi được rồi, cô đi đây - Cô Trâm nói rồi đi nhanh- Em là Linh đúng không? Vào lớp đi, lần sau đừng cư xử như thế nữa nha - Cô Lận nhìn nó nói- Dạ cảm ơn cô - Nó cười rồi chạy vào chỗ ngồi-Nào được rồi, giờ trước chúng ta học đến đâu rồi nào?...................Cùng lúc đó tại nhà LinhBíp bíp - tiếng xe ô tô kêu inh ỏi ngoài cổng- Mẹ nó ơi ra xem ai ngoài cổng kìa? - Ông Hoàng mắt không dời tớ báo trên tay mà nói- Tôi bận lắm, ông ra mở cổng đi, ngồi đó chơi lại còn kêu vợ làm - Bà Bích nói từ trong nhà bếp vọng ra- Rồi rồi để tôi - Đặt tờ báo xuống, ông Hoàng chậm rãi mở cửa bước ra ngoài. Vừa ra đến nơi thì- Ha ha ông bạn, còn nhớ chúng tôi không? - Ông Long đứng cạnh vợ cười to nhìn ông Hoàng nói- Chà chà khách quý khách quý, về nước từ bao giờ sao không nói với nhau một tiếng - Ông Hoàng cười nói- Thế sao được, phiền ông bà lắm. Cái ông này này vừa về cái là phi xe sang đây luôn đòi gặp ông ngay đấy, có cho vợ con thở chút nào đâu - Bà Thanh liếc xéo chồng một cái rồi huých nhẹ.- Rồi rồi xin lỗi mình, nhưng về đây càng vui chứ sao. Mà vợ ông đâu rồi " Bích ba bôn " đâu rồi - Ông Long cười nói- Đang trong bếp làm mấy thứ lặt vặt ý mà. Không được gọi vợ tôi thế đâu nhé, có tuổi rồi mà vẫn trẻ con thế đấy. Thôi đứng đây làm gì nữa, vào nhà đi rồi nói - Ông Hoàng lườm nguýt ông bạn thân rồi cười to

Chương 2: Trường học (2)