_Nè, cậu có biết bồ công anh có ý nghĩa như thế nào không! _Có phải nó sẽ mang ước mơ của chúng ta bay xa không?! Cậu nhóc quay sang nhìn cô nhóc, cười _Thế Jin này, Jin có nghĩ những ước mơ sẽ thành hiện thực không? Cô nhóc nghĩ ngợi, đắn đo rồi nở một nụ cười tươi _Chắc chắn là được Vuốt nhẹ tấm ảnh cũ được kẹp trong quyển sách, nó mang thật nhiều kỷ niệm. Trong ảnh, một cậu nhóc và một cô nhóc đang nắm tay nhau rất thân thiết, trên tay còn cầm cây bồ công anh "Liệu chúng ta có gặp lại?" Sáng sớm, trên chiếc giường trắng kia, có một cô gái hãy còn say giấc nồng. Bỗng từ đâu, một vật thể đi tới, nhảy phốc lên giường, ngang nhiên và rất oai, chễm chệ ngồi lên bản mặt của ai kia ....Hơ....hơ....hắt xì.... _What????? Cô ngồi dậy, nhìn chằm chằm con mèo lông trắng muốt kia _Hey cat, what are you doing!!! Sáng sớm ngày ra, một cảnh tượng khá đẹp đập vào mắt, một người một mèo trên giường, mặc cho ai kia cứ nói nham nhảm, con mèo vẫn chả quan tâm nghịch nghịch quả bóng ở đầu giường _ Jin,…
Chương 13: Tôi chẳng thuộc về ai hết
Bồ Công Anh Mang Theo Bao Ánh NắngTác giả: Jennifer_Nè, cậu có biết bồ công anh có ý nghĩa như thế nào không! _Có phải nó sẽ mang ước mơ của chúng ta bay xa không?! Cậu nhóc quay sang nhìn cô nhóc, cười _Thế Jin này, Jin có nghĩ những ước mơ sẽ thành hiện thực không? Cô nhóc nghĩ ngợi, đắn đo rồi nở một nụ cười tươi _Chắc chắn là được Vuốt nhẹ tấm ảnh cũ được kẹp trong quyển sách, nó mang thật nhiều kỷ niệm. Trong ảnh, một cậu nhóc và một cô nhóc đang nắm tay nhau rất thân thiết, trên tay còn cầm cây bồ công anh "Liệu chúng ta có gặp lại?" Sáng sớm, trên chiếc giường trắng kia, có một cô gái hãy còn say giấc nồng. Bỗng từ đâu, một vật thể đi tới, nhảy phốc lên giường, ngang nhiên và rất oai, chễm chệ ngồi lên bản mặt của ai kia ....Hơ....hơ....hắt xì.... _What????? Cô ngồi dậy, nhìn chằm chằm con mèo lông trắng muốt kia _Hey cat, what are you doing!!! Sáng sớm ngày ra, một cảnh tượng khá đẹp đập vào mắt, một người một mèo trên giường, mặc cho ai kia cứ nói nham nhảm, con mèo vẫn chả quan tâm nghịch nghịch quả bóng ở đầu giường _ Jin,… Lôi từ trong hộc bàn ra cái tai nghe. Minh cứ nhìn đăm đăm vào nó. Hồi nãy cậu tìm được nó, chắc là cô vô tình rơi ra, cậu nghĩ chắc cô sẽ vui khi tìm lại được. Thế là cậu chạy 1 mạch đi tìm cô. Loanh quanh trong trường không thấy cậu ra sau trường thì thấy 2 người ngồi với nhau. Chả hiểu cậu có cảm giác tức tối, buồn....Minh vò vò mái đầu và ném cái vật kia vào lại trong ngăn bàn. Vừa hay lúc đó cô và Hoàng về lớp. Thấy cậu mặt mày sưng xỉa, đầu tóc rối bù, cô không khỏi ngạc nhiên. Cái tên này lúc nào cũng cười hư con đười ươi, đầu tóc sáng nay vẫn còn thấy chải chuốt lượt là kia mà. Cô ngồi vào bàn, khẽ lấy bút chọc vào người cậu. Cậu tức, gạt cây bút ra, theo đà thì cây bút bật lại phía cô và lăn lóc trên mặt bàn_Này, sao vậy?Cậu giở cái giọng lèm bèm ra_Chả saoBiết ngay là giận. Nhưng giận cái gì mới được? Cô đã làm cái quái gì cậu đâu? Sáng nay còn vui vẻ tí tởn như thế cơ mà sao giờ lại quay ngoắt 180 độ thế kia? Hay là lại bị ai chọc giận rồi giận lây sang cô? Thôi, cô chả muốn nghĩ nhiều, quan trọng là giờ cô phải tìm lại cái nghe. Thật là bực quá, cái đó do chính tay Jenny tự làm, tự chế hết mọi thứ thế nên đào đâu ra cái nữa. Mà mất thì cũng buồn, Jenny dốc lòng làm nó cho sinh nhật năm 16 tuổi của cô mà._Này!Minh giơ tay ra, trên tay là tai nghe cô đang tìm. Cô cầm lấy, lòng vui hẳn, quay sang lay lay cậu_Tìm đâu vậy? Thật vui quá, Minh ơi!Hả? Hình như cậu vừa nghe nhầm. Cô gái ấy....vừa gọi tên cậu sao? Wow, thật kì diệu, vậy thì ngày nào cô cũng mất mấy đồ quan trọng đi rồi cậu lại tìm thấy và cô lại gọi như vậy nữa. Tự nhiên bao nhiêu bực tức trong người cậu tan biến đâu hết. Cậu quay sang cười với cô_Tôi mất công tìm đó. Trả công đi chứCô gật đầu rồi với lên bàn trên_ Jun ơi, tìm được đồ rồi nè!Hoàng quay xuống nhìn cô rồi cười_Tìm được là tốt rồiJin thay đổi thái độ ghê thật, chắc hẳn cái tai nghe đó cô ấy phải giữ lắm đây.Rồi như nhớ ra cái gì, Jin quay sang Minh_Chốc mời cậu đi ăn ở nhà hàng của anh họ tôi nhé. Anh ấy mới khai trương nhà hàng hôm nay đóMinh chưa kịp nói là đi thì cô lại với lên trên rủ thêm Hoàng đi nữa. Thật bực mà. Cớ gì phải rủ cả hắn nữa. Thật vướng víu, cậu đang mong có 1 buổi hẹn cho riêng cả 2. Cậu buột miệng_Tôi không muốn đi nếu có cậu taJin quay sang nhìn, gì chứ, lại giận à? Jun có làm gì cậu ta đâu, sao lại giận vô cớ như thế? Hoàng cũng đứng dậy nhìn thằng bạn_Cậu không đi thì tôi sẽ đi cùng cô ấy. Coi như buổi hẹn 2 người thôi_Vậy sao. Thích quá nhỉ!Jin chen ngang_À mình còn mời cả Jenny nữa màNhưng 2 người đó không nghe lời Jin nói, cứ khích nhau_Nói cho cậu biết cô ấy là của tôi, là HÔN PHU CỦA TÔIMinh nói, cố tình nhấn mạnh 2 chữ cuốiHoàng cũng không kém phản lại_Cậu nên biết ai thân với cô ấy hơn, cô ấy sẽ chọn tôi vì cô ấy là BẠN THÂN CỦA TÔISuýt nữa thì 2 thằng nhảy vào đấm nhau nếu không có sự can ngăn kịp thời của Jin. Jin đạp cho 2 tên mỗi người 1 phát vào chân và quát thẳng mặt_Tôi chẳng là của ai cảRồi cô đùng đùng xách cặp đi về. Vừa ra cửa lớp thì gặp Jenny, chắc định chạy sang lớp cô để tìm thì thấy cái mặt hằm hằm thế kia_Về hảCô hơi dừng lại, quay người nhìn con bạn_Cúp học, đi bar_Vậy đợi tao điJin gật đầu rồi bỏ xuống nhà xe, dù sao cũng phải đi nhờ xe nó chứ sáng nay đi xe cùng tên kiaTrong lớp, 2 tên vẫn sát khí đằng đằng, mỗi thằng về chỗ ngồi của mình. Gì chứ, Chỉ vì 1 đứa con gái mà gây hấn với nhau. Minh thở dài, rốt cuộc tình bạn thân thiết của 2 thằng lại không bằng nổi tình cảm dành cho người con gái đó sao? Thật khốn kiếp! Cậu đấm mạnh xuống bàn học rồi cũng vác cặp cúp tiết. Hoàng hơi liếc ra chỗ bàn của cậu, hắn cũng không ngờ vì cô bạn mà lại khích bác, chơi đểu với thằng bạn khá thân từ khi chuyển vào trường này học đến giờ. Hắn vò đầu bứt tai, ngồi học mà chả được cái chữ gì vào đầu hết_Haizzz_Mày thôi thở dài đi - Jenny ngồi bên ghế lái cáu. Nãy giờ Jin thở dài nhiều quá rồi. - Chuyện gì mà mày thểu não vậy?Jin lắc lắc mái tóc rồi ngán ngẩm_Gì chứ. Tao thành vật sở hữu của bọn điên kia hồi nào vậyBọn điên? Là 2 người kia á? Sao hay vậy? Mà vật sở hữu là sao?Đang mải nghĩ nên Jenny không để ý lắm. Bỗng Jin đập mạnh vào tay nó phát_Đi qua bar rồi con điênJenny cười trừ rồi lùi xe lại và 2 đứa xuống xe. Không chỉ thế quản lí của bar, Ken, còn ra tận nơi chào đón sự trở về của đàn chị_2 chị về nước hồi nào sao không đến bar. Mà tận hôm nay mới gọi điện_Thôi cất xe đi có đứa đang máu nóng lên não rồi em ạJenny nháy mắt, ném chìa khóa cho Ken rồi cùng Jin vào.Bước qua cánh cửa, 2 cô gái đã là tâm điểm của sự chú ý. Lại thêm cái bọn vệ sĩ ở đây đứng trang nghiêm và kính cẩn như vậy, hẳn không phải dân chơi thường rồi. 2 đứa nó ngồi vào quầy_Cho chị 1 whisky và 1 cooktai nhé_2 chị đợi chútJenny nhìn 1 lượt quán bar_Chả thay đổi gì mày nhỉ_Kệ đi, này uốngCô nâng cốc whisky lên và uống 1 hơi cạn rồi lại rót tiếp.Từ đâu, 2 thằng ngổ ngáo đến và ngồi 2 bên của 2 cô gái_Mấy em xinh đẹp cho bọn anh làm quen nào_Chắc mấy em lần đầu tới đây hả, lạ lẫm gì để anh chỉ cho. Anh quen cả chủ ở đây đấyRồi chúng vang lên mấy điệu cười khả ố. Cô nhếch môi, lại uống, không thèm để tâm đến lời mấy thanh niên ngổ ngáo kia. Jenny khó chịu ra mặt, nhưng đành bỏ mặc ngoài tai. Cho đến khiBốp!Cái tát như 1 cú giáng cực mạnh vào mặt 1 tên ngồi ngay cạnh Jenny_Đừng buông thả đôi tay bẩn thỉu của ông anh như vậy chứThì ra tên này lần tay động vào đùi nó thế là nó đang uống cũng hất nguyên cốc nước vào mặt tên đó và tát cho 1 phát làm hắn chao đảo ngã xuống sàn. Cái tên bên cạnh thấy thằng bạn bị đánh thì nhảy xuống định cho nó 1 bài học.VấpRầm!1 cú ngã khiến tên còn lại nằm đo sàn, ngước đầu lên nhìn cái con người vừa ngáng chân_Nhìn cái gì, chưa thấy chân người bao giờ à - Jin nói rồi lại uống tiếpThế là từ đâu, bao nhiêu thằng tính đỡ 2 thằng kia và mặt hằm hè tính cho 2 người 1 bài học. Jin bỏ tay kêu Rắc Rắc thấy ghê, Jenny quay sang nhìn Jin_Lâu rồi chúng ta không giãn gân cốt nhỉJin lại nhếch môi_Let"s play!Rồi 1 trận hỗn loạn diễn ra trong bar.....
Lôi từ trong hộc bàn ra cái tai nghe. Minh cứ nhìn đăm đăm vào nó. Hồi nãy cậu tìm được nó, chắc là cô vô tình rơi ra, cậu nghĩ chắc cô sẽ vui khi tìm lại được. Thế là cậu chạy 1 mạch đi tìm cô. Loanh quanh trong trường không thấy cậu ra sau trường thì thấy 2 người ngồi với nhau. Chả hiểu cậu có cảm giác tức tối, buồn....Minh vò vò mái đầu và ném cái vật kia vào lại trong ngăn bàn. Vừa hay lúc đó cô và Hoàng về lớp. Thấy cậu mặt mày sưng xỉa, đầu tóc rối bù, cô không khỏi ngạc nhiên. Cái tên này lúc nào cũng cười hư con đười ươi, đầu tóc sáng nay vẫn còn thấy chải chuốt lượt là kia mà. Cô ngồi vào bàn, khẽ lấy bút chọc vào người cậu. Cậu tức, gạt cây bút ra, theo đà thì cây bút bật lại phía cô và lăn lóc trên mặt bàn
_Này, sao vậy?
Cậu giở cái giọng lèm bèm ra
_Chả sao
Biết ngay là giận. Nhưng giận cái gì mới được? Cô đã làm cái quái gì cậu đâu? Sáng nay còn vui vẻ tí tởn như thế cơ mà sao giờ lại quay ngoắt 180 độ thế kia? Hay là lại bị ai chọc giận rồi giận lây sang cô? Thôi, cô chả muốn nghĩ nhiều, quan trọng là giờ cô phải tìm lại cái nghe. Thật là bực quá, cái đó do chính tay Jenny tự làm, tự chế hết mọi thứ thế nên đào đâu ra cái nữa. Mà mất thì cũng buồn, Jenny dốc lòng làm nó cho sinh nhật năm 16 tuổi của cô mà.
_Này!
Minh giơ tay ra, trên tay là tai nghe cô đang tìm. Cô cầm lấy, lòng vui hẳn, quay sang lay lay cậu
_Tìm đâu vậy? Thật vui quá, Minh ơi!
Hả? Hình như cậu vừa nghe nhầm. Cô gái ấy....vừa gọi tên cậu sao? Wow, thật kì diệu, vậy thì ngày nào cô cũng mất mấy đồ quan trọng đi rồi cậu lại tìm thấy và cô lại gọi như vậy nữa. Tự nhiên bao nhiêu bực tức trong người cậu tan biến đâu hết. Cậu quay sang cười với cô
_Tôi mất công tìm đó. Trả công đi chứ
Cô gật đầu rồi với lên bàn trên
_ Jun ơi, tìm được đồ rồi nè!
Hoàng quay xuống nhìn cô rồi cười
_Tìm được là tốt rồi
Jin thay đổi thái độ ghê thật, chắc hẳn cái tai nghe đó cô ấy phải giữ lắm đây.
Rồi như nhớ ra cái gì, Jin quay sang Minh
_Chốc mời cậu đi ăn ở nhà hàng của anh họ tôi nhé. Anh ấy mới khai trương nhà hàng hôm nay đó
Minh chưa kịp nói là đi thì cô lại với lên trên rủ thêm Hoàng đi nữa. Thật bực mà. Cớ gì phải rủ cả hắn nữa. Thật vướng víu, cậu đang mong có 1 buổi hẹn cho riêng cả 2. Cậu buột miệng
_Tôi không muốn đi nếu có cậu ta
Jin quay sang nhìn, gì chứ, lại giận à? Jun có làm gì cậu ta đâu, sao lại giận vô cớ như thế? Hoàng cũng đứng dậy nhìn thằng bạn
_Cậu không đi thì tôi sẽ đi cùng cô ấy. Coi như buổi hẹn 2 người thôi
_Vậy sao. Thích quá nhỉ!
Jin chen ngang
_À mình còn mời cả Jenny nữa mà
Nhưng 2 người đó không nghe lời Jin nói, cứ khích nhau
_Nói cho cậu biết cô ấy là của tôi, là HÔN PHU CỦA TÔI
Minh nói, cố tình nhấn mạnh 2 chữ cuối
Hoàng cũng không kém phản lại
_Cậu nên biết ai thân với cô ấy hơn, cô ấy sẽ chọn tôi vì cô ấy là BẠN THÂN CỦA TÔI
Suýt nữa thì 2 thằng nhảy vào đấm nhau nếu không có sự can ngăn kịp thời của Jin. Jin đạp cho 2 tên mỗi người 1 phát vào chân và quát thẳng mặt
_Tôi chẳng là của ai cả
Rồi cô đùng đùng xách cặp đi về. Vừa ra cửa lớp thì gặp Jenny, chắc định chạy sang lớp cô để tìm thì thấy cái mặt hằm hằm thế kia
_Về hả
Cô hơi dừng lại, quay người nhìn con bạn
_Cúp học, đi bar
_Vậy đợi tao đi
Jin gật đầu rồi bỏ xuống nhà xe, dù sao cũng phải đi nhờ xe nó chứ sáng nay đi xe cùng tên kia
Trong lớp, 2 tên vẫn sát khí đằng đằng, mỗi thằng về chỗ ngồi của mình. Gì chứ, Chỉ vì 1 đứa con gái mà gây hấn với nhau. Minh thở dài, rốt cuộc tình bạn thân thiết của 2 thằng lại không bằng nổi tình cảm dành cho người con gái đó sao? Thật khốn kiếp! Cậu đấm mạnh xuống bàn học rồi cũng vác cặp cúp tiết. Hoàng hơi liếc ra chỗ bàn của cậu, hắn cũng không ngờ vì cô bạn mà lại khích bác, chơi đểu với thằng bạn khá thân từ khi chuyển vào trường này học đến giờ. Hắn vò đầu bứt tai, ngồi học mà chả được cái chữ gì vào đầu hết
_Haizzz
_Mày thôi thở dài đi - Jenny ngồi bên ghế lái cáu. Nãy giờ Jin thở dài nhiều quá rồi. - Chuyện gì mà mày thểu não vậy?
Jin lắc lắc mái tóc rồi ngán ngẩm
_Gì chứ. Tao thành vật sở hữu của bọn điên kia hồi nào vậy
Bọn điên? Là 2 người kia á? Sao hay vậy? Mà vật sở hữu là sao?
Đang mải nghĩ nên Jenny không để ý lắm. Bỗng Jin đập mạnh vào tay nó phát
_Đi qua bar rồi con điên
Jenny cười trừ rồi lùi xe lại và 2 đứa xuống xe. Không chỉ thế quản lí của bar, Ken, còn ra tận nơi chào đón sự trở về của đàn chị
_2 chị về nước hồi nào sao không đến bar. Mà tận hôm nay mới gọi điện
_Thôi cất xe đi có đứa đang máu nóng lên não rồi em ạ
Jenny nháy mắt, ném chìa khóa cho Ken rồi cùng Jin vào.
Bước qua cánh cửa, 2 cô gái đã là tâm điểm của sự chú ý. Lại thêm cái bọn vệ sĩ ở đây đứng trang nghiêm và kính cẩn như vậy, hẳn không phải dân chơi thường rồi. 2 đứa nó ngồi vào quầy
_Cho chị 1 whisky và 1 cooktai nhé
_2 chị đợi chút
Jenny nhìn 1 lượt quán bar
_Chả thay đổi gì mày nhỉ
_Kệ đi, này uống
Cô nâng cốc whisky lên và uống 1 hơi cạn rồi lại rót tiếp.
Từ đâu, 2 thằng ngổ ngáo đến và ngồi 2 bên của 2 cô gái
_Mấy em xinh đẹp cho bọn anh làm quen nào
_Chắc mấy em lần đầu tới đây hả, lạ lẫm gì để anh chỉ cho. Anh quen cả chủ ở đây đấy
Rồi chúng vang lên mấy điệu cười khả ố. Cô nhếch môi, lại uống, không thèm để tâm đến lời mấy thanh niên ngổ ngáo kia. Jenny khó chịu ra mặt, nhưng đành bỏ mặc ngoài tai. Cho đến khi
Bốp!
Cái tát như 1 cú giáng cực mạnh vào mặt 1 tên ngồi ngay cạnh Jenny
_Đừng buông thả đôi tay bẩn thỉu của ông anh như vậy chứ
Thì ra tên này lần tay động vào đùi nó thế là nó đang uống cũng hất nguyên cốc nước vào mặt tên đó và tát cho 1 phát làm hắn chao đảo ngã xuống sàn. Cái tên bên cạnh thấy thằng bạn bị đánh thì nhảy xuống định cho nó 1 bài học.
Vấp
Rầm!
1 cú ngã khiến tên còn lại nằm đo sàn, ngước đầu lên nhìn cái con người vừa ngáng chân
_Nhìn cái gì, chưa thấy chân người bao giờ à - Jin nói rồi lại uống tiếp
Thế là từ đâu, bao nhiêu thằng tính đỡ 2 thằng kia và mặt hằm hè tính cho 2 người 1 bài học. Jin bỏ tay kêu Rắc Rắc thấy ghê, Jenny quay sang nhìn Jin
_Lâu rồi chúng ta không giãn gân cốt nhỉ
Jin lại nhếch môi
_Let"s play!
Rồi 1 trận hỗn loạn diễn ra trong bar.....
Bồ Công Anh Mang Theo Bao Ánh NắngTác giả: Jennifer_Nè, cậu có biết bồ công anh có ý nghĩa như thế nào không! _Có phải nó sẽ mang ước mơ của chúng ta bay xa không?! Cậu nhóc quay sang nhìn cô nhóc, cười _Thế Jin này, Jin có nghĩ những ước mơ sẽ thành hiện thực không? Cô nhóc nghĩ ngợi, đắn đo rồi nở một nụ cười tươi _Chắc chắn là được Vuốt nhẹ tấm ảnh cũ được kẹp trong quyển sách, nó mang thật nhiều kỷ niệm. Trong ảnh, một cậu nhóc và một cô nhóc đang nắm tay nhau rất thân thiết, trên tay còn cầm cây bồ công anh "Liệu chúng ta có gặp lại?" Sáng sớm, trên chiếc giường trắng kia, có một cô gái hãy còn say giấc nồng. Bỗng từ đâu, một vật thể đi tới, nhảy phốc lên giường, ngang nhiên và rất oai, chễm chệ ngồi lên bản mặt của ai kia ....Hơ....hơ....hắt xì.... _What????? Cô ngồi dậy, nhìn chằm chằm con mèo lông trắng muốt kia _Hey cat, what are you doing!!! Sáng sớm ngày ra, một cảnh tượng khá đẹp đập vào mắt, một người một mèo trên giường, mặc cho ai kia cứ nói nham nhảm, con mèo vẫn chả quan tâm nghịch nghịch quả bóng ở đầu giường _ Jin,… Lôi từ trong hộc bàn ra cái tai nghe. Minh cứ nhìn đăm đăm vào nó. Hồi nãy cậu tìm được nó, chắc là cô vô tình rơi ra, cậu nghĩ chắc cô sẽ vui khi tìm lại được. Thế là cậu chạy 1 mạch đi tìm cô. Loanh quanh trong trường không thấy cậu ra sau trường thì thấy 2 người ngồi với nhau. Chả hiểu cậu có cảm giác tức tối, buồn....Minh vò vò mái đầu và ném cái vật kia vào lại trong ngăn bàn. Vừa hay lúc đó cô và Hoàng về lớp. Thấy cậu mặt mày sưng xỉa, đầu tóc rối bù, cô không khỏi ngạc nhiên. Cái tên này lúc nào cũng cười hư con đười ươi, đầu tóc sáng nay vẫn còn thấy chải chuốt lượt là kia mà. Cô ngồi vào bàn, khẽ lấy bút chọc vào người cậu. Cậu tức, gạt cây bút ra, theo đà thì cây bút bật lại phía cô và lăn lóc trên mặt bàn_Này, sao vậy?Cậu giở cái giọng lèm bèm ra_Chả saoBiết ngay là giận. Nhưng giận cái gì mới được? Cô đã làm cái quái gì cậu đâu? Sáng nay còn vui vẻ tí tởn như thế cơ mà sao giờ lại quay ngoắt 180 độ thế kia? Hay là lại bị ai chọc giận rồi giận lây sang cô? Thôi, cô chả muốn nghĩ nhiều, quan trọng là giờ cô phải tìm lại cái nghe. Thật là bực quá, cái đó do chính tay Jenny tự làm, tự chế hết mọi thứ thế nên đào đâu ra cái nữa. Mà mất thì cũng buồn, Jenny dốc lòng làm nó cho sinh nhật năm 16 tuổi của cô mà._Này!Minh giơ tay ra, trên tay là tai nghe cô đang tìm. Cô cầm lấy, lòng vui hẳn, quay sang lay lay cậu_Tìm đâu vậy? Thật vui quá, Minh ơi!Hả? Hình như cậu vừa nghe nhầm. Cô gái ấy....vừa gọi tên cậu sao? Wow, thật kì diệu, vậy thì ngày nào cô cũng mất mấy đồ quan trọng đi rồi cậu lại tìm thấy và cô lại gọi như vậy nữa. Tự nhiên bao nhiêu bực tức trong người cậu tan biến đâu hết. Cậu quay sang cười với cô_Tôi mất công tìm đó. Trả công đi chứCô gật đầu rồi với lên bàn trên_ Jun ơi, tìm được đồ rồi nè!Hoàng quay xuống nhìn cô rồi cười_Tìm được là tốt rồiJin thay đổi thái độ ghê thật, chắc hẳn cái tai nghe đó cô ấy phải giữ lắm đây.Rồi như nhớ ra cái gì, Jin quay sang Minh_Chốc mời cậu đi ăn ở nhà hàng của anh họ tôi nhé. Anh ấy mới khai trương nhà hàng hôm nay đóMinh chưa kịp nói là đi thì cô lại với lên trên rủ thêm Hoàng đi nữa. Thật bực mà. Cớ gì phải rủ cả hắn nữa. Thật vướng víu, cậu đang mong có 1 buổi hẹn cho riêng cả 2. Cậu buột miệng_Tôi không muốn đi nếu có cậu taJin quay sang nhìn, gì chứ, lại giận à? Jun có làm gì cậu ta đâu, sao lại giận vô cớ như thế? Hoàng cũng đứng dậy nhìn thằng bạn_Cậu không đi thì tôi sẽ đi cùng cô ấy. Coi như buổi hẹn 2 người thôi_Vậy sao. Thích quá nhỉ!Jin chen ngang_À mình còn mời cả Jenny nữa màNhưng 2 người đó không nghe lời Jin nói, cứ khích nhau_Nói cho cậu biết cô ấy là của tôi, là HÔN PHU CỦA TÔIMinh nói, cố tình nhấn mạnh 2 chữ cuốiHoàng cũng không kém phản lại_Cậu nên biết ai thân với cô ấy hơn, cô ấy sẽ chọn tôi vì cô ấy là BẠN THÂN CỦA TÔISuýt nữa thì 2 thằng nhảy vào đấm nhau nếu không có sự can ngăn kịp thời của Jin. Jin đạp cho 2 tên mỗi người 1 phát vào chân và quát thẳng mặt_Tôi chẳng là của ai cảRồi cô đùng đùng xách cặp đi về. Vừa ra cửa lớp thì gặp Jenny, chắc định chạy sang lớp cô để tìm thì thấy cái mặt hằm hằm thế kia_Về hảCô hơi dừng lại, quay người nhìn con bạn_Cúp học, đi bar_Vậy đợi tao điJin gật đầu rồi bỏ xuống nhà xe, dù sao cũng phải đi nhờ xe nó chứ sáng nay đi xe cùng tên kiaTrong lớp, 2 tên vẫn sát khí đằng đằng, mỗi thằng về chỗ ngồi của mình. Gì chứ, Chỉ vì 1 đứa con gái mà gây hấn với nhau. Minh thở dài, rốt cuộc tình bạn thân thiết của 2 thằng lại không bằng nổi tình cảm dành cho người con gái đó sao? Thật khốn kiếp! Cậu đấm mạnh xuống bàn học rồi cũng vác cặp cúp tiết. Hoàng hơi liếc ra chỗ bàn của cậu, hắn cũng không ngờ vì cô bạn mà lại khích bác, chơi đểu với thằng bạn khá thân từ khi chuyển vào trường này học đến giờ. Hắn vò đầu bứt tai, ngồi học mà chả được cái chữ gì vào đầu hết_Haizzz_Mày thôi thở dài đi - Jenny ngồi bên ghế lái cáu. Nãy giờ Jin thở dài nhiều quá rồi. - Chuyện gì mà mày thểu não vậy?Jin lắc lắc mái tóc rồi ngán ngẩm_Gì chứ. Tao thành vật sở hữu của bọn điên kia hồi nào vậyBọn điên? Là 2 người kia á? Sao hay vậy? Mà vật sở hữu là sao?Đang mải nghĩ nên Jenny không để ý lắm. Bỗng Jin đập mạnh vào tay nó phát_Đi qua bar rồi con điênJenny cười trừ rồi lùi xe lại và 2 đứa xuống xe. Không chỉ thế quản lí của bar, Ken, còn ra tận nơi chào đón sự trở về của đàn chị_2 chị về nước hồi nào sao không đến bar. Mà tận hôm nay mới gọi điện_Thôi cất xe đi có đứa đang máu nóng lên não rồi em ạJenny nháy mắt, ném chìa khóa cho Ken rồi cùng Jin vào.Bước qua cánh cửa, 2 cô gái đã là tâm điểm của sự chú ý. Lại thêm cái bọn vệ sĩ ở đây đứng trang nghiêm và kính cẩn như vậy, hẳn không phải dân chơi thường rồi. 2 đứa nó ngồi vào quầy_Cho chị 1 whisky và 1 cooktai nhé_2 chị đợi chútJenny nhìn 1 lượt quán bar_Chả thay đổi gì mày nhỉ_Kệ đi, này uốngCô nâng cốc whisky lên và uống 1 hơi cạn rồi lại rót tiếp.Từ đâu, 2 thằng ngổ ngáo đến và ngồi 2 bên của 2 cô gái_Mấy em xinh đẹp cho bọn anh làm quen nào_Chắc mấy em lần đầu tới đây hả, lạ lẫm gì để anh chỉ cho. Anh quen cả chủ ở đây đấyRồi chúng vang lên mấy điệu cười khả ố. Cô nhếch môi, lại uống, không thèm để tâm đến lời mấy thanh niên ngổ ngáo kia. Jenny khó chịu ra mặt, nhưng đành bỏ mặc ngoài tai. Cho đến khiBốp!Cái tát như 1 cú giáng cực mạnh vào mặt 1 tên ngồi ngay cạnh Jenny_Đừng buông thả đôi tay bẩn thỉu của ông anh như vậy chứThì ra tên này lần tay động vào đùi nó thế là nó đang uống cũng hất nguyên cốc nước vào mặt tên đó và tát cho 1 phát làm hắn chao đảo ngã xuống sàn. Cái tên bên cạnh thấy thằng bạn bị đánh thì nhảy xuống định cho nó 1 bài học.VấpRầm!1 cú ngã khiến tên còn lại nằm đo sàn, ngước đầu lên nhìn cái con người vừa ngáng chân_Nhìn cái gì, chưa thấy chân người bao giờ à - Jin nói rồi lại uống tiếpThế là từ đâu, bao nhiêu thằng tính đỡ 2 thằng kia và mặt hằm hè tính cho 2 người 1 bài học. Jin bỏ tay kêu Rắc Rắc thấy ghê, Jenny quay sang nhìn Jin_Lâu rồi chúng ta không giãn gân cốt nhỉJin lại nhếch môi_Let"s play!Rồi 1 trận hỗn loạn diễn ra trong bar.....