Hôm nay là ngày đầu tiên Mỹ Anh chuyển đến trường nội trú YH School,cảm giác lúc này c*̉a nó không hề hồi hộp như những đứa học sinh khác mà ngược lại nó cảm thấy cực kì chán nản.Nó nhếch môi,ba mẹ nghĩ khi nó chuyển vào đây rồi thì sẽ ngoan ngoãn hơn hay sao? ba mẹ lầm rồi,để xem nó sẻ làm gì cái trường này nhé Nó bảo bác tài xế về trước còn mình thì ung dung đi vào trường,nó không đi gặp hiệu trưởng mà trực tiếp đi tìm lớp học bởi theo nó làm việc với hiệu trưởng là trách nhiệm c*̉a ba mẹ chứ không phải c*̉a nó.Trường này có tới 3 dãy không biết dãy nào c*̉a khối 11 đây nữa,thôi thì đi bừa vậy.Nó đưa tay chỉnh lại chiếc mũ đang đội trên đầu rồi đi thẳng tới dãy nhà ở giữa.Đúng như nó đoán đây chính là dãy nhà c*̉a khối 11,ở dưới tầng 1 là phòng giám thị,tầng 2,3,4 mới là phòng học.Lớp 11A c*̉a nó nằm tít trên tầng 4 làm nó leo muốn rụng…
Chương 10: Cùng chung hoàn cảnh
Tiểu Thư Phá PháchTác giả: Anh ĐàoHôm nay là ngày đầu tiên Mỹ Anh chuyển đến trường nội trú YH School,cảm giác lúc này c*̉a nó không hề hồi hộp như những đứa học sinh khác mà ngược lại nó cảm thấy cực kì chán nản.Nó nhếch môi,ba mẹ nghĩ khi nó chuyển vào đây rồi thì sẽ ngoan ngoãn hơn hay sao? ba mẹ lầm rồi,để xem nó sẻ làm gì cái trường này nhé Nó bảo bác tài xế về trước còn mình thì ung dung đi vào trường,nó không đi gặp hiệu trưởng mà trực tiếp đi tìm lớp học bởi theo nó làm việc với hiệu trưởng là trách nhiệm c*̉a ba mẹ chứ không phải c*̉a nó.Trường này có tới 3 dãy không biết dãy nào c*̉a khối 11 đây nữa,thôi thì đi bừa vậy.Nó đưa tay chỉnh lại chiếc mũ đang đội trên đầu rồi đi thẳng tới dãy nhà ở giữa.Đúng như nó đoán đây chính là dãy nhà c*̉a khối 11,ở dưới tầng 1 là phòng giám thị,tầng 2,3,4 mới là phòng học.Lớp 11A c*̉a nó nằm tít trên tầng 4 làm nó leo muốn rụng… Sáng hôm sau ông bà Dương đích thân trở con gái tới trường rồi mới đi làm.Chờ cho xe ba mẹ đi khuất nó mới trèo tường vào bên trong(vì ngày thường trường không mở cửa)Vừa đáp đất nó đã thấy bóng dáng thầy Vỹ lượn lờ ở dãy hành lang tầng 1.Thật nhẹ nhàng nó lủi vào bụi cây gần đấy,ai ngờ lại gặp ngay nhỏ Nhã đang run bần bật,trợn mắt nhìn nó ngạc nhiên,tính hỏi gì đó nhưng đã bị nó bịt mồm ra hiệu im lặng.Chờ thầy Vỹ đi khỏi nó mới bỏ tay ra,nhìn Nhã thích thú-Bạn làm gì ở đây?-Nhìn không biết sao còn hỏi-Nhã cáu gắt vô cớ làm nó thoáng khó chịu.Giờ nó mới để ý kĩ bộ quần áo mà Nhã đang mặc: áo croptop,quần soóc,dày cao gót,tóc tai hơi rối.Hình như Nhã c*̃ng vừa từ bên ngoài đó vào thì phải.Nó phì cười vì dáng vẻ hiện giờ c*̉a Nhã,toàn thân run lẩy bẩy chắc đây là lần đầu tiên cô trốn trường-Mày cười cái gì-Nhã cáu-Lần đầu trốn hả?-Nó nhịn cười-Cái...cái gì mà lần đầu chứ-Nhã lắp bắp,nói thật thì đây đúng là lần đầu tiên cô trốn trường ra ngoài chơi.Mấy lần bắt gặp bọn nó leo tường trốn nên tự dưng hôm qua nổi hứng muốn trốn thử.Cảm giác lúc đó rất tuyệt nhưng lúc này thì...Sợ muốn chết.Nhỡ thầy giám thị mà bắt được thì...cô thật không giám nghĩ.-Lần đầu thì cứ nói là lần đầu,nhìn xem,người bạn đang run lẩy bẩy kia kìa -nó phẩy tay ra vẻ“không có gì đâu,chuyện này bình thường mà”Nhưng theo Nhã suy đoán thì cái vẫy tay đó lại mang đầy tính châm chọc“Mới trốn lần đầu mà đã sợ đến thế kia rồi sao? đúng là kém cỏi mà”,chính vì suy nghĩ này mà Nhã càng cố chấp không chịu nhận-Tao đã nói là không phải lần đầu rồi mà,tao run là bởi vì...bởi vì tao lạnh...-Nói ra câu đó mà Nhã muốn cắn lưỡi tự tử chết quách đi cho rồi.Thiếu gì lí do sao cô không chọn lại đi chọn ngay cái lí do c*̉ chuối thế này không biết.Trời thì nóng muốn chết mà cô lại đi kêu lạnh,ngay cả cô còn không tin nổi huống chi là nóNó nhìn Nhã thở dài bất lực,người gì mà...cố chấp thấy sợ,có mỗi cái chuyện cỏn con ấy mà c*̃ng không giám nhận.Thôi thì ngươi đã không muốn nhận thì ta c*̃ng chả ép-Được rồi bạn nói sao thì là vậy,mau về ktx thay đồ đi,sắp vào lớp rồi đấy-Nó đứng dậy định đi thì bị Nhã giữ lại-Khoan đã,dù sao thì chúng ta c*̃ng c*̀ng chung hoàn cảnh,vậy nên mày đừng nói cho ai biết đấy-Nhã ấp úng-Biết rồi thưa má,nói ra để ổng giám thị tóm cổ hả,thôi đi đây-nó lắc đầu chán nản bỏ vào trongThấy nó hứa không nói nên Nhã c*̃ng yên tâm mà lẻn về ktx thay đồ.
Sáng hôm sau ông bà Dương đích thân trở con gái tới trường rồi mới đi làm.Chờ cho xe ba mẹ đi khuất nó mới trèo tường vào bên trong(vì ngày thường trường không mở cửa)
Vừa đáp đất nó đã thấy bóng dáng thầy Vỹ lượn lờ ở dãy hành lang tầng 1.Thật nhẹ nhàng nó lủi vào bụi cây gần đấy,ai ngờ lại gặp ngay nhỏ Nhã đang run bần bật,trợn mắt nhìn nó ngạc nhiên,tính hỏi gì đó nhưng đã bị nó bịt mồm ra hiệu im lặng.Chờ thầy Vỹ đi khỏi nó mới bỏ tay ra,nhìn Nhã thích thú
-Bạn làm gì ở đây?
-Nhìn không biết sao còn hỏi-Nhã cáu gắt vô cớ làm nó thoáng khó chịu.
Giờ nó mới để ý kĩ bộ quần áo mà Nhã đang mặc: áo croptop,quần soóc,dày cao gót,tóc tai hơi rối.Hình như Nhã c*̃ng vừa từ bên ngoài đó vào thì phải.Nó phì cười vì dáng vẻ hiện giờ c*̉a Nhã,toàn thân run lẩy bẩy chắc đây là lần đầu tiên cô trốn trường
-Mày cười cái gì-Nhã cáu
-Lần đầu trốn hả?-Nó nhịn cười
-Cái...cái gì mà lần đầu chứ-Nhã lắp bắp,nói thật thì đây đúng là lần đầu tiên cô trốn trường ra ngoài chơi.Mấy lần bắt gặp bọn nó leo tường trốn nên tự dưng hôm qua nổi hứng muốn trốn thử.Cảm giác lúc đó rất tuyệt nhưng lúc này thì...Sợ muốn chết.Nhỡ thầy giám thị mà bắt được thì...cô thật không giám nghĩ.
-Lần đầu thì cứ nói là lần đầu,nhìn xem,người bạn đang run lẩy bẩy kia kìa -nó phẩy tay ra vẻ“không có gì đâu,chuyện này bình thường mà”Nhưng theo Nhã suy đoán thì cái vẫy tay đó lại mang đầy tính châm chọc“Mới trốn lần đầu mà đã sợ đến thế kia rồi sao? đúng là kém cỏi mà”,chính vì suy nghĩ này mà Nhã càng cố chấp không chịu nhận
-Tao đã nói là không phải lần đầu rồi mà,tao run là bởi vì...bởi vì tao lạnh...-Nói ra câu đó mà Nhã muốn cắn lưỡi tự tử chết quách đi cho rồi.Thiếu gì lí do sao cô không chọn lại đi chọn ngay cái lí do c*̉ chuối thế này không biết.Trời thì nóng muốn chết mà cô lại đi kêu lạnh,ngay cả cô còn không tin nổi huống chi là nó
Nó nhìn Nhã thở dài bất lực,người gì mà...cố chấp thấy sợ,có mỗi cái chuyện cỏn con ấy mà c*̃ng không giám nhận.Thôi thì ngươi đã không muốn nhận thì ta c*̃ng chả ép
-Được rồi bạn nói sao thì là vậy,mau về ktx thay đồ đi,sắp vào lớp rồi đấy-Nó đứng dậy định đi thì bị Nhã giữ lại
-Khoan đã,dù sao thì chúng ta c*̃ng c*̀ng chung hoàn cảnh,vậy nên mày đừng nói cho ai biết đấy-Nhã ấp úng
-Biết rồi thưa má,nói ra để ổng giám thị tóm cổ hả,thôi đi đây-nó lắc đầu chán nản bỏ vào trong
Thấy nó hứa không nói nên Nhã c*̃ng yên tâm mà lẻn về ktx thay đồ.
Tiểu Thư Phá PháchTác giả: Anh ĐàoHôm nay là ngày đầu tiên Mỹ Anh chuyển đến trường nội trú YH School,cảm giác lúc này c*̉a nó không hề hồi hộp như những đứa học sinh khác mà ngược lại nó cảm thấy cực kì chán nản.Nó nhếch môi,ba mẹ nghĩ khi nó chuyển vào đây rồi thì sẽ ngoan ngoãn hơn hay sao? ba mẹ lầm rồi,để xem nó sẻ làm gì cái trường này nhé Nó bảo bác tài xế về trước còn mình thì ung dung đi vào trường,nó không đi gặp hiệu trưởng mà trực tiếp đi tìm lớp học bởi theo nó làm việc với hiệu trưởng là trách nhiệm c*̉a ba mẹ chứ không phải c*̉a nó.Trường này có tới 3 dãy không biết dãy nào c*̉a khối 11 đây nữa,thôi thì đi bừa vậy.Nó đưa tay chỉnh lại chiếc mũ đang đội trên đầu rồi đi thẳng tới dãy nhà ở giữa.Đúng như nó đoán đây chính là dãy nhà c*̉a khối 11,ở dưới tầng 1 là phòng giám thị,tầng 2,3,4 mới là phòng học.Lớp 11A c*̉a nó nằm tít trên tầng 4 làm nó leo muốn rụng… Sáng hôm sau ông bà Dương đích thân trở con gái tới trường rồi mới đi làm.Chờ cho xe ba mẹ đi khuất nó mới trèo tường vào bên trong(vì ngày thường trường không mở cửa)Vừa đáp đất nó đã thấy bóng dáng thầy Vỹ lượn lờ ở dãy hành lang tầng 1.Thật nhẹ nhàng nó lủi vào bụi cây gần đấy,ai ngờ lại gặp ngay nhỏ Nhã đang run bần bật,trợn mắt nhìn nó ngạc nhiên,tính hỏi gì đó nhưng đã bị nó bịt mồm ra hiệu im lặng.Chờ thầy Vỹ đi khỏi nó mới bỏ tay ra,nhìn Nhã thích thú-Bạn làm gì ở đây?-Nhìn không biết sao còn hỏi-Nhã cáu gắt vô cớ làm nó thoáng khó chịu.Giờ nó mới để ý kĩ bộ quần áo mà Nhã đang mặc: áo croptop,quần soóc,dày cao gót,tóc tai hơi rối.Hình như Nhã c*̃ng vừa từ bên ngoài đó vào thì phải.Nó phì cười vì dáng vẻ hiện giờ c*̉a Nhã,toàn thân run lẩy bẩy chắc đây là lần đầu tiên cô trốn trường-Mày cười cái gì-Nhã cáu-Lần đầu trốn hả?-Nó nhịn cười-Cái...cái gì mà lần đầu chứ-Nhã lắp bắp,nói thật thì đây đúng là lần đầu tiên cô trốn trường ra ngoài chơi.Mấy lần bắt gặp bọn nó leo tường trốn nên tự dưng hôm qua nổi hứng muốn trốn thử.Cảm giác lúc đó rất tuyệt nhưng lúc này thì...Sợ muốn chết.Nhỡ thầy giám thị mà bắt được thì...cô thật không giám nghĩ.-Lần đầu thì cứ nói là lần đầu,nhìn xem,người bạn đang run lẩy bẩy kia kìa -nó phẩy tay ra vẻ“không có gì đâu,chuyện này bình thường mà”Nhưng theo Nhã suy đoán thì cái vẫy tay đó lại mang đầy tính châm chọc“Mới trốn lần đầu mà đã sợ đến thế kia rồi sao? đúng là kém cỏi mà”,chính vì suy nghĩ này mà Nhã càng cố chấp không chịu nhận-Tao đã nói là không phải lần đầu rồi mà,tao run là bởi vì...bởi vì tao lạnh...-Nói ra câu đó mà Nhã muốn cắn lưỡi tự tử chết quách đi cho rồi.Thiếu gì lí do sao cô không chọn lại đi chọn ngay cái lí do c*̉ chuối thế này không biết.Trời thì nóng muốn chết mà cô lại đi kêu lạnh,ngay cả cô còn không tin nổi huống chi là nóNó nhìn Nhã thở dài bất lực,người gì mà...cố chấp thấy sợ,có mỗi cái chuyện cỏn con ấy mà c*̃ng không giám nhận.Thôi thì ngươi đã không muốn nhận thì ta c*̃ng chả ép-Được rồi bạn nói sao thì là vậy,mau về ktx thay đồ đi,sắp vào lớp rồi đấy-Nó đứng dậy định đi thì bị Nhã giữ lại-Khoan đã,dù sao thì chúng ta c*̃ng c*̀ng chung hoàn cảnh,vậy nên mày đừng nói cho ai biết đấy-Nhã ấp úng-Biết rồi thưa má,nói ra để ổng giám thị tóm cổ hả,thôi đi đây-nó lắc đầu chán nản bỏ vào trongThấy nó hứa không nói nên Nhã c*̃ng yên tâm mà lẻn về ktx thay đồ.