Nó là một đứa con gái của một tập đoàn lớn. Là tiểu thư như bao người khác. Nhưng cái ngày định mệnh đã cướp đi sinh mạng của mẹ nó, người mà nó thương yêu nhất nay đã xa nó. Bố của nó thì ăn chơi, cờ bạc rượu chè, còn lấy cả vợ hai khi mẹ nó mất chưa tròn 1 năm. Người bố của nó luôn được mẹ nó yêu thương mà lại lấy người đàn bà khác. Cái người bạn mà nó coi trọng cũng bỏ nó mà đi. Rồi đến một ngày: -‘’Ba đánh con’’.- nó ôm một bên má, nhìn về phía người ba. -‘’Mày chả ra cái gì, y hệt con mẹ mày’’- đó là ba của nó -‘’Mẹ tôi thì làm sao? Ông không được nói mẹ tôi như thế’’.-nó liếc nhìn ba của nó. -‘’Giờ thì máy cũng muốn phản tao hả, mày cút luôn đi cũng được. Đừng bao giờ nhìn nhìn mặt tao nữa.’’- ông ta nói xong rồi đi khuất với con mụ đàn bà đó. -‘’Được, vậy thì ông hãy nhớ tôi đó, tốt nhất là đừng bao giờ quên mặt tôi, ông đã đuổi tôi, vậy thì tạm biệt ông tôi đi.’’.- nó hét lớn, làm ông bố của nó phải sởn cả da. Nó lặng lẽ đi ra ngoài, quay mặt lại nhìn căn biệt thự lần cuối…
Chương 37
Sự Trở Lại Của Lãnh Băng Tiểu ThưTác giả: Thảo VyNó là một đứa con gái của một tập đoàn lớn. Là tiểu thư như bao người khác. Nhưng cái ngày định mệnh đã cướp đi sinh mạng của mẹ nó, người mà nó thương yêu nhất nay đã xa nó. Bố của nó thì ăn chơi, cờ bạc rượu chè, còn lấy cả vợ hai khi mẹ nó mất chưa tròn 1 năm. Người bố của nó luôn được mẹ nó yêu thương mà lại lấy người đàn bà khác. Cái người bạn mà nó coi trọng cũng bỏ nó mà đi. Rồi đến một ngày: -‘’Ba đánh con’’.- nó ôm một bên má, nhìn về phía người ba. -‘’Mày chả ra cái gì, y hệt con mẹ mày’’- đó là ba của nó -‘’Mẹ tôi thì làm sao? Ông không được nói mẹ tôi như thế’’.-nó liếc nhìn ba của nó. -‘’Giờ thì máy cũng muốn phản tao hả, mày cút luôn đi cũng được. Đừng bao giờ nhìn nhìn mặt tao nữa.’’- ông ta nói xong rồi đi khuất với con mụ đàn bà đó. -‘’Được, vậy thì ông hãy nhớ tôi đó, tốt nhất là đừng bao giờ quên mặt tôi, ông đã đuổi tôi, vậy thì tạm biệt ông tôi đi.’’.- nó hét lớn, làm ông bố của nó phải sởn cả da. Nó lặng lẽ đi ra ngoài, quay mặt lại nhìn căn biệt thự lần cuối… Vật lộn mãi trong căn phòng của cửa hàng bé nhỏ ấy cuối cùng thì nó cũng lấy được số đo ba vòng của hắn (commet đoán đee). Nó ngồi nhẹ nhành xuống chiếc ghế gôc cũ nát và bắt đầu vẽ bản mẫu. Hắn th* d*c, ngồi xuống băng ghế bên cửa.Lặng ngắm người hắn yêu là được vui rồi. Những chiếc lá khô lướt nhanh trong gió rồi đáp xuống mặt đất. Dòng người lướt qua nhau như chưa quen biết. "Tình... tính... tinh...""Alo!""Hoàng Anh! Tài liệu quan trọng của công ty bị hack rồi""Sao lại như thế?""Tao không biết... giờ mày đến công ty được không?"Giọng nói của Thiên hốt hoảng, cùng nhiều tạp âm bên cạnh. "Từ từ... trước tiên mày với Mẫn Nhi phá bảo mật của bên phía đó đi.... Giờ tao đến ngay""Ok!"Hắn dập máy, quay sang nhìn nó đồng thời nó cũng ngửng đầu lên nhíu mày vì cuộc điện thoại này."Anh có việc..."Nó lắc đầu nhẹ rồi nói."Cứ đi đi..."Nói rồi nó mỉm cười để hắn yên tâm mà đi xử lí công việc. Hắn lại ngần nó cúi sát đầu để lại nụ hôn ngọt ngào trên trán."Hay là để anh gọi quản gia đến đón em về...""Em tự về được! Anh không phải lo.... Giờ thì đi đi"Nó cầm chìa khóa xe nhét vào tay của hắn."Anh vẫn....""Đi đi...."Hắn ậm ừ mở cửa chạy nhanh ra xe, khởi động xe và biến mất trong con phố tập nập.Nó rời ghế, mở các ngăn tủ trong chiếc bàn."Nhớ là có một cái ở đây mà!""Đây rồi!"Nó rút một cái lap nhỏ từ trong ngăn kéo tủ ra, cũng đã lâu không dùng đến lên khá là bụi bặm. Lau sạch nó đi, lấy dây điện c*m v**. Nó nhấm vào nút khởi động, 1 lần, 2 lần, 3 lần, 4 lần... Cuối cùng thì màn hình cũng sáng. Nó nhanh tay vào trang wed của công ty, bấm bấm vài cái là có thể nhìn thấu tất cả mọi chiêu trò của phía bên kia."Hay!"-----Căn phòng hệ thống bận rộn hơn bao giờ hết, người qua người lại nhộn nhịp. Mẫn Nhi mê mẩn với từng phím chữ, tiếng bàm phím vang lên "tanh... tách". Khuôn mặt lo lắng an nguy cho công ty hiện rõ trên mặt Thiên. "Thế nào rồi?"Hắn đi vào."Đang khôi phục lại rồi!"Thiên chăm chú nhìn vào màn hình máy tính tổng, một vạch dài hiện chữ loading...
Vật lộn mãi trong căn phòng của cửa hàng bé nhỏ ấy cuối cùng thì nó cũng lấy được số đo ba vòng của hắn (commet đoán đee). Nó ngồi nhẹ nhành xuống chiếc ghế gôc cũ nát và bắt đầu vẽ bản mẫu. Hắn th* d*c, ngồi xuống băng ghế bên cửa.
Lặng ngắm người hắn yêu là được vui rồi. Những chiếc lá khô lướt nhanh trong gió rồi đáp xuống mặt đất. Dòng người lướt qua nhau như chưa quen biết.
"Tình... tính... tinh..."
"Alo!"
"Hoàng Anh! Tài liệu quan trọng của công ty bị hack rồi"
"Sao lại như thế?"
"Tao không biết... giờ mày đến công ty được không?"
Giọng nói của Thiên hốt hoảng, cùng nhiều tạp âm bên cạnh.
"Từ từ... trước tiên mày với Mẫn Nhi phá bảo mật của bên phía đó đi.... Giờ tao đến ngay"
"Ok!"
Hắn dập máy, quay sang nhìn nó đồng thời nó cũng ngửng đầu lên nhíu mày vì cuộc điện thoại này.
"Anh có việc..."
Nó lắc đầu nhẹ rồi nói.
"Cứ đi đi..."
Nói rồi nó mỉm cười để hắn yên tâm mà đi xử lí công việc. Hắn lại ngần nó cúi sát đầu để lại nụ hôn ngọt ngào trên trán.
"Hay là để anh gọi quản gia đến đón em về..."
"Em tự về được! Anh không phải lo.... Giờ thì đi đi"
Nó cầm chìa khóa xe nhét vào tay của hắn.
"Anh vẫn...."
"Đi đi...."
Hắn ậm ừ mở cửa chạy nhanh ra xe, khởi động xe và biến mất trong con phố tập nập.
Nó rời ghế, mở các ngăn tủ trong chiếc bàn.
"Nhớ là có một cái ở đây mà!"
"Đây rồi!"
Nó rút một cái lap nhỏ từ trong ngăn kéo tủ ra, cũng đã lâu không dùng đến lên khá là bụi bặm. Lau sạch nó đi, lấy dây điện c*m v**. Nó nhấm vào nút khởi động, 1 lần, 2 lần, 3 lần, 4 lần... Cuối cùng thì màn hình cũng sáng. Nó nhanh tay vào trang wed của công ty, bấm bấm vài cái là có thể nhìn thấu tất cả mọi chiêu trò của phía bên kia.
"Hay!"
-----
Căn phòng hệ thống bận rộn hơn bao giờ hết, người qua người lại nhộn nhịp. Mẫn Nhi mê mẩn với từng phím chữ, tiếng bàm phím vang lên "tanh... tách". Khuôn mặt lo lắng an nguy cho công ty hiện rõ trên mặt Thiên.
"Thế nào rồi?"
Hắn đi vào.
"Đang khôi phục lại rồi!"
Thiên chăm chú nhìn vào màn hình máy tính tổng, một vạch dài hiện chữ loading...
Sự Trở Lại Của Lãnh Băng Tiểu ThưTác giả: Thảo VyNó là một đứa con gái của một tập đoàn lớn. Là tiểu thư như bao người khác. Nhưng cái ngày định mệnh đã cướp đi sinh mạng của mẹ nó, người mà nó thương yêu nhất nay đã xa nó. Bố của nó thì ăn chơi, cờ bạc rượu chè, còn lấy cả vợ hai khi mẹ nó mất chưa tròn 1 năm. Người bố của nó luôn được mẹ nó yêu thương mà lại lấy người đàn bà khác. Cái người bạn mà nó coi trọng cũng bỏ nó mà đi. Rồi đến một ngày: -‘’Ba đánh con’’.- nó ôm một bên má, nhìn về phía người ba. -‘’Mày chả ra cái gì, y hệt con mẹ mày’’- đó là ba của nó -‘’Mẹ tôi thì làm sao? Ông không được nói mẹ tôi như thế’’.-nó liếc nhìn ba của nó. -‘’Giờ thì máy cũng muốn phản tao hả, mày cút luôn đi cũng được. Đừng bao giờ nhìn nhìn mặt tao nữa.’’- ông ta nói xong rồi đi khuất với con mụ đàn bà đó. -‘’Được, vậy thì ông hãy nhớ tôi đó, tốt nhất là đừng bao giờ quên mặt tôi, ông đã đuổi tôi, vậy thì tạm biệt ông tôi đi.’’.- nó hét lớn, làm ông bố của nó phải sởn cả da. Nó lặng lẽ đi ra ngoài, quay mặt lại nhìn căn biệt thự lần cuối… Vật lộn mãi trong căn phòng của cửa hàng bé nhỏ ấy cuối cùng thì nó cũng lấy được số đo ba vòng của hắn (commet đoán đee). Nó ngồi nhẹ nhành xuống chiếc ghế gôc cũ nát và bắt đầu vẽ bản mẫu. Hắn th* d*c, ngồi xuống băng ghế bên cửa.Lặng ngắm người hắn yêu là được vui rồi. Những chiếc lá khô lướt nhanh trong gió rồi đáp xuống mặt đất. Dòng người lướt qua nhau như chưa quen biết. "Tình... tính... tinh...""Alo!""Hoàng Anh! Tài liệu quan trọng của công ty bị hack rồi""Sao lại như thế?""Tao không biết... giờ mày đến công ty được không?"Giọng nói của Thiên hốt hoảng, cùng nhiều tạp âm bên cạnh. "Từ từ... trước tiên mày với Mẫn Nhi phá bảo mật của bên phía đó đi.... Giờ tao đến ngay""Ok!"Hắn dập máy, quay sang nhìn nó đồng thời nó cũng ngửng đầu lên nhíu mày vì cuộc điện thoại này."Anh có việc..."Nó lắc đầu nhẹ rồi nói."Cứ đi đi..."Nói rồi nó mỉm cười để hắn yên tâm mà đi xử lí công việc. Hắn lại ngần nó cúi sát đầu để lại nụ hôn ngọt ngào trên trán."Hay là để anh gọi quản gia đến đón em về...""Em tự về được! Anh không phải lo.... Giờ thì đi đi"Nó cầm chìa khóa xe nhét vào tay của hắn."Anh vẫn....""Đi đi...."Hắn ậm ừ mở cửa chạy nhanh ra xe, khởi động xe và biến mất trong con phố tập nập.Nó rời ghế, mở các ngăn tủ trong chiếc bàn."Nhớ là có một cái ở đây mà!""Đây rồi!"Nó rút một cái lap nhỏ từ trong ngăn kéo tủ ra, cũng đã lâu không dùng đến lên khá là bụi bặm. Lau sạch nó đi, lấy dây điện c*m v**. Nó nhấm vào nút khởi động, 1 lần, 2 lần, 3 lần, 4 lần... Cuối cùng thì màn hình cũng sáng. Nó nhanh tay vào trang wed của công ty, bấm bấm vài cái là có thể nhìn thấu tất cả mọi chiêu trò của phía bên kia."Hay!"-----Căn phòng hệ thống bận rộn hơn bao giờ hết, người qua người lại nhộn nhịp. Mẫn Nhi mê mẩn với từng phím chữ, tiếng bàm phím vang lên "tanh... tách". Khuôn mặt lo lắng an nguy cho công ty hiện rõ trên mặt Thiên. "Thế nào rồi?"Hắn đi vào."Đang khôi phục lại rồi!"Thiên chăm chú nhìn vào màn hình máy tính tổng, một vạch dài hiện chữ loading...