Nó là 1 cô gái hiền nhưng có tính cách hay giận dỗi và khi nó tức giận thì đừng ai đến lại gần nó sẽ tốt hơn. Chính vì tính cách của nó như vậy nên chỉ có nhỏ bạn tân nhất của nó là chịu được nó thôi. Nhỏ tên là Hồng Loan còn nó tên Mỹ An, 2 đứa nó chơi thân với nhau suốt từ hồi tiểu học neen lúc nào cũng dính với nhau như sam. Vào ngày 1_9_2016 là ngày tụi nó vào học chính thức nên đứa nào cũng hớn hở. Tụi nó hocj lớp 10a2 và cũng đươcj coi là lớp giỏi nhì của trường, nên ko đứa nào lơ là việc học của mình mà lúc nào cũng chăm chỉ. Vào giờ ra chơi thì 2đứa nó tranh thủ thời gian để ăn trưa và ngồi tám với nhau về thần tượng của mình _Mày thấy Kookie của tao đẹp ko? _ Nó _ đẹp nhưng ko bằng Jin của tao _ Nhỏ _ Biết rồi nói mãi _ Nó Hai đứa nó là fans của nhóm nhạc đang nổi tiếng BTS. Bọn nó hâm mộ BTS ngay từ khi nhóm mới ra mắt. Sau tiếng btroongs đánh báo hiệu giờ học lại bắt đầu 2 đứa nó cung nhau lên học 2 tiết cuối rồi cùng nhau về nhà. Khi về tới nha nó lại thấy ba mẹ nó cãi…
Chương 5
Em Út Nhà Ta Biết Yêu Rồi Nha (Bangtan Boys)Tác giả: AloneNó là 1 cô gái hiền nhưng có tính cách hay giận dỗi và khi nó tức giận thì đừng ai đến lại gần nó sẽ tốt hơn. Chính vì tính cách của nó như vậy nên chỉ có nhỏ bạn tân nhất của nó là chịu được nó thôi. Nhỏ tên là Hồng Loan còn nó tên Mỹ An, 2 đứa nó chơi thân với nhau suốt từ hồi tiểu học neen lúc nào cũng dính với nhau như sam. Vào ngày 1_9_2016 là ngày tụi nó vào học chính thức nên đứa nào cũng hớn hở. Tụi nó hocj lớp 10a2 và cũng đươcj coi là lớp giỏi nhì của trường, nên ko đứa nào lơ là việc học của mình mà lúc nào cũng chăm chỉ. Vào giờ ra chơi thì 2đứa nó tranh thủ thời gian để ăn trưa và ngồi tám với nhau về thần tượng của mình _Mày thấy Kookie của tao đẹp ko? _ Nó _ đẹp nhưng ko bằng Jin của tao _ Nhỏ _ Biết rồi nói mãi _ Nó Hai đứa nó là fans của nhóm nhạc đang nổi tiếng BTS. Bọn nó hâm mộ BTS ngay từ khi nhóm mới ra mắt. Sau tiếng btroongs đánh báo hiệu giờ học lại bắt đầu 2 đứa nó cung nhau lên học 2 tiết cuối rồi cùng nhau về nhà. Khi về tới nha nó lại thấy ba mẹ nó cãi… _ Dạ!! Chú là giám đốc công ty giải trí BitHit Entertainment mà. Đúng ko chú _ nó_ Đúng, nhưng sao các châu lại biết chú _ PD hỏi tụi nó_ Chúng cháu là fans của BTS ạ. nên biết rất rõ. _ Nhỏ_ Ồ!!! Thì ra là vậy, chắc các cháu thích BTS lắm nhỉ!!! _ Ông ấy_ Đương nhiên rồi chú, ko những thích mà còn cuồng nữa chú ạ. Nhưng ko cuồng đến mức điên đâu ạ.Và sau câu nói của tụi nó là một tràng cười sảng khoái của ba người. Và tụi nó vẫn thắc mắc_ Vậy tại sao chú lại đi theo chúng cháu, có chuyện gì sao ạ??? _ Nó hỏi_ À, đúng lúc ta đi ngang qua chỗ này thì thấy hai cháu đang trình diễn bài hát vừa rồi. Thấy hứng thú nên ta dừng lại xem thử, và màn trình diễn vừa rồi rất hay _ ông ấy khen hai đứa nó rồi lại nói tiếp. Có phải các cháu đã từng tham gia một lớp học nhạc nào phải ko??_ Dạ ko, chúng cháu chưa từng học qua lớp học nhạc nào cả mà chúng cháu chỉ biểu diễn theo năng lực vốn có của mình thôi ạ _ Tụi nó ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của PDÔng ấy đứng suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại trong túi áo ra và điện thoại cho ai đó xong quay qua nói chuyện với tụi nó_ Vậy các cháu có muốn làm thực tập sinh của công ty chú ko _ ông ấy hỏi làm tụi nó ngạc nhiên_ Thật ko ạ?? Nhưng mà tại sao lại là tụi cháu. Chúng cháu từng nghe nói rằng công ty BitHit ko tuyển thêm thực tập sinh nữa mà chú_ nó nói_ Thật ra thì đúng là như vậy, công ty chú ko tính tuyển thêm thực tập sinh nữa, nhưng mà nếu bỏ lỡ mất hai nhân tài như tụi cháu đây thì ko phải là phí phạm hay sao _ Ông ấy vừa nói vừa cười làm tụi nó cũng cười theo_ Chú cho chúng cháu thời gian để suy nghĩ có được ko ạ_ Được thôi, nhưng đừng để ta đợi lâu nhé _ Ông ấy nói xong chào tạm biệt bọn nó rồi quay bước lên xe và đi mất
_ Dạ!! Chú là giám đốc công ty giải trí BitHit Entertainment mà. Đúng ko chú _ nó
_ Đúng, nhưng sao các châu lại biết chú _ PD hỏi tụi nó
_ Chúng cháu là fans của BTS ạ. nên biết rất rõ. _ Nhỏ
_ Ồ!!! Thì ra là vậy, chắc các cháu thích BTS lắm nhỉ!!! _ Ông ấy
_ Đương nhiên rồi chú, ko những thích mà còn cuồng nữa chú ạ. Nhưng ko cuồng đến mức điên đâu ạ.
Và sau câu nói của tụi nó là một tràng cười sảng khoái của ba người. Và tụi nó vẫn thắc mắc
_ Vậy tại sao chú lại đi theo chúng cháu, có chuyện gì sao ạ??? _ Nó hỏi
_ À, đúng lúc ta đi ngang qua chỗ này thì thấy hai cháu đang trình diễn bài hát vừa rồi. Thấy hứng thú nên ta dừng lại xem thử, và màn trình diễn vừa rồi rất hay _ ông ấy khen hai đứa nó rồi lại nói tiếp. Có phải các cháu đã từng tham gia một lớp học nhạc nào phải ko??
_ Dạ ko, chúng cháu chưa từng học qua lớp học nhạc nào cả mà chúng cháu chỉ biểu diễn theo năng lực vốn có của mình thôi ạ _ Tụi nó ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của PD
Ông ấy đứng suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại trong túi áo ra và điện thoại cho ai đó xong quay qua nói chuyện với tụi nó
_ Vậy các cháu có muốn làm thực tập sinh của công ty chú ko _ ông ấy hỏi làm tụi nó ngạc nhiên
_ Thật ko ạ?? Nhưng mà tại sao lại là tụi cháu. Chúng cháu từng nghe nói rằng công ty BitHit ko tuyển thêm thực tập sinh nữa mà chú_ nó nói
_ Thật ra thì đúng là như vậy, công ty chú ko tính tuyển thêm thực tập sinh nữa, nhưng mà nếu bỏ lỡ mất hai nhân tài như tụi cháu đây thì ko phải là phí phạm hay sao _ Ông ấy vừa nói vừa cười làm tụi nó cũng cười theo
_ Chú cho chúng cháu thời gian để suy nghĩ có được ko ạ
_ Được thôi, nhưng đừng để ta đợi lâu nhé _ Ông ấy nói xong chào tạm biệt bọn nó rồi quay bước lên xe và đi mất
Em Út Nhà Ta Biết Yêu Rồi Nha (Bangtan Boys)Tác giả: AloneNó là 1 cô gái hiền nhưng có tính cách hay giận dỗi và khi nó tức giận thì đừng ai đến lại gần nó sẽ tốt hơn. Chính vì tính cách của nó như vậy nên chỉ có nhỏ bạn tân nhất của nó là chịu được nó thôi. Nhỏ tên là Hồng Loan còn nó tên Mỹ An, 2 đứa nó chơi thân với nhau suốt từ hồi tiểu học neen lúc nào cũng dính với nhau như sam. Vào ngày 1_9_2016 là ngày tụi nó vào học chính thức nên đứa nào cũng hớn hở. Tụi nó hocj lớp 10a2 và cũng đươcj coi là lớp giỏi nhì của trường, nên ko đứa nào lơ là việc học của mình mà lúc nào cũng chăm chỉ. Vào giờ ra chơi thì 2đứa nó tranh thủ thời gian để ăn trưa và ngồi tám với nhau về thần tượng của mình _Mày thấy Kookie của tao đẹp ko? _ Nó _ đẹp nhưng ko bằng Jin của tao _ Nhỏ _ Biết rồi nói mãi _ Nó Hai đứa nó là fans của nhóm nhạc đang nổi tiếng BTS. Bọn nó hâm mộ BTS ngay từ khi nhóm mới ra mắt. Sau tiếng btroongs đánh báo hiệu giờ học lại bắt đầu 2 đứa nó cung nhau lên học 2 tiết cuối rồi cùng nhau về nhà. Khi về tới nha nó lại thấy ba mẹ nó cãi… _ Dạ!! Chú là giám đốc công ty giải trí BitHit Entertainment mà. Đúng ko chú _ nó_ Đúng, nhưng sao các châu lại biết chú _ PD hỏi tụi nó_ Chúng cháu là fans của BTS ạ. nên biết rất rõ. _ Nhỏ_ Ồ!!! Thì ra là vậy, chắc các cháu thích BTS lắm nhỉ!!! _ Ông ấy_ Đương nhiên rồi chú, ko những thích mà còn cuồng nữa chú ạ. Nhưng ko cuồng đến mức điên đâu ạ.Và sau câu nói của tụi nó là một tràng cười sảng khoái của ba người. Và tụi nó vẫn thắc mắc_ Vậy tại sao chú lại đi theo chúng cháu, có chuyện gì sao ạ??? _ Nó hỏi_ À, đúng lúc ta đi ngang qua chỗ này thì thấy hai cháu đang trình diễn bài hát vừa rồi. Thấy hứng thú nên ta dừng lại xem thử, và màn trình diễn vừa rồi rất hay _ ông ấy khen hai đứa nó rồi lại nói tiếp. Có phải các cháu đã từng tham gia một lớp học nhạc nào phải ko??_ Dạ ko, chúng cháu chưa từng học qua lớp học nhạc nào cả mà chúng cháu chỉ biểu diễn theo năng lực vốn có của mình thôi ạ _ Tụi nó ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của PDÔng ấy đứng suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại trong túi áo ra và điện thoại cho ai đó xong quay qua nói chuyện với tụi nó_ Vậy các cháu có muốn làm thực tập sinh của công ty chú ko _ ông ấy hỏi làm tụi nó ngạc nhiên_ Thật ko ạ?? Nhưng mà tại sao lại là tụi cháu. Chúng cháu từng nghe nói rằng công ty BitHit ko tuyển thêm thực tập sinh nữa mà chú_ nó nói_ Thật ra thì đúng là như vậy, công ty chú ko tính tuyển thêm thực tập sinh nữa, nhưng mà nếu bỏ lỡ mất hai nhân tài như tụi cháu đây thì ko phải là phí phạm hay sao _ Ông ấy vừa nói vừa cười làm tụi nó cũng cười theo_ Chú cho chúng cháu thời gian để suy nghĩ có được ko ạ_ Được thôi, nhưng đừng để ta đợi lâu nhé _ Ông ấy nói xong chào tạm biệt bọn nó rồi quay bước lên xe và đi mất