nó; mã linh nhi 15t;vẻ đẹp trong sáng như mọt tiên nữ đôi mắt trong veo thuần khiet đôi môi nhỏ nhắn căng mọng làm người ta chỉ muốn chạm vào,làn da trắng không tì vết mịn màng luôn cười tươi nụ cười như ánh nắng ban mai thu hút mọi người - cậu 20t;mã thiên lâm là một người ít nói lạnh lùng rất đẹp trai -anh 21t;mã thiên vũ một người độc ác tàn nhẫn cực vẻ đẹp trai như một ma vương -hắn 22 t ;mã thiên minh là một người anh cả tính tính khó đoán đẹp trai một cô gái như nó sẽ chọn ai đây
Chương 28
Bảo Bối Của Tam Đại Thiếu Gia Lạnh LùngTác giả: Dương Tiểu Linhnó; mã linh nhi 15t;vẻ đẹp trong sáng như mọt tiên nữ đôi mắt trong veo thuần khiet đôi môi nhỏ nhắn căng mọng làm người ta chỉ muốn chạm vào,làn da trắng không tì vết mịn màng luôn cười tươi nụ cười như ánh nắng ban mai thu hút mọi người - cậu 20t;mã thiên lâm là một người ít nói lạnh lùng rất đẹp trai -anh 21t;mã thiên vũ một người độc ác tàn nhẫn cực vẻ đẹp trai như một ma vương -hắn 22 t ;mã thiên minh là một người anh cả tính tính khó đoán đẹp trai một cô gái như nó sẽ chọn ai đây nó tỉnh dậy liền đi tìm gia anhbác quản gia thấy nó dậy-cô chủ đi đâu vậy;bác quản gia hỏi nó,nó nhìn bác quản gia-cháu đi tìm gia anh;nó nói-cô chủ à cô vào ngỉ đi;bác quản gia nói,đỡ nó-còn gia anh,anh ấy thì sao;nó nói yếu ớtbác quản gia buồn bã-cậu chủ...........................;-sao bác nói đi;nó hỏi-cậu chủ trong...đám cháy đó ko thấy cậu ấy đâu;bác quản gia nóinó như ngã khụy suống nước rơi suống ko ngưng.quản gia vội ra đỡ nó-cô chủ bình tĩnh;quản gia nóinó ngồi thụp suống thềm nhà,khóc lớn-ko anh...ấy...ko sao....c..ả;nó nói nhìn quản gia mong có câu trả lời kobác quản gia nhìn nó lắc đầu-huhu ko thể......;nó khóc ngất lịm đi-cô chủ tỉnh dậy đi;bác quản gia lay nó--------------------------------------------------------------------------------------------------------------bác quản gia gọi bác sĩ10'sau bác sĩ ra-cô ấy ko bị sao chỉ bị chấn động tâm lí thôi nên ko cho cô ấy quá búc xúc; bác sĩ nói-dạ vâng;bác quản gia nói
nó tỉnh dậy liền đi tìm gia anh
bác quản gia thấy nó dậy
-cô chủ đi đâu vậy;bác quản gia hỏi nó,nó nhìn bác quản gia
-cháu đi tìm gia anh;nó nói
-cô chủ à cô vào ngỉ đi;bác quản gia nói,đỡ nó
-còn gia anh,anh ấy thì sao;nó nói yếu ớt
bác quản gia buồn bã
-cậu chủ...........................;
-sao bác nói đi;nó hỏi
-cậu chủ trong...đám cháy đó ko thấy cậu ấy đâu;bác quản gia nói
nó như ngã khụy suống nước rơi suống ko ngưng.quản gia vội ra đỡ nó
-cô chủ bình tĩnh;quản gia nói
nó ngồi thụp suống thềm nhà,khóc lớn
-ko anh...ấy...ko sao....c..ả;nó nói nhìn quản gia mong có câu trả lời ko
bác quản gia nhìn nó lắc đầu
-huhu ko thể......;nó khóc ngất lịm đi
-cô chủ tỉnh dậy đi;bác quản gia lay nó
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
bác quản gia gọi bác sĩ
10'sau bác sĩ ra
-cô ấy ko bị sao chỉ bị chấn động tâm lí thôi nên ko cho cô ấy quá búc xúc; bác sĩ nói
-dạ vâng;bác quản gia nói
Bảo Bối Của Tam Đại Thiếu Gia Lạnh LùngTác giả: Dương Tiểu Linhnó; mã linh nhi 15t;vẻ đẹp trong sáng như mọt tiên nữ đôi mắt trong veo thuần khiet đôi môi nhỏ nhắn căng mọng làm người ta chỉ muốn chạm vào,làn da trắng không tì vết mịn màng luôn cười tươi nụ cười như ánh nắng ban mai thu hút mọi người - cậu 20t;mã thiên lâm là một người ít nói lạnh lùng rất đẹp trai -anh 21t;mã thiên vũ một người độc ác tàn nhẫn cực vẻ đẹp trai như một ma vương -hắn 22 t ;mã thiên minh là một người anh cả tính tính khó đoán đẹp trai một cô gái như nó sẽ chọn ai đây nó tỉnh dậy liền đi tìm gia anhbác quản gia thấy nó dậy-cô chủ đi đâu vậy;bác quản gia hỏi nó,nó nhìn bác quản gia-cháu đi tìm gia anh;nó nói-cô chủ à cô vào ngỉ đi;bác quản gia nói,đỡ nó-còn gia anh,anh ấy thì sao;nó nói yếu ớtbác quản gia buồn bã-cậu chủ...........................;-sao bác nói đi;nó hỏi-cậu chủ trong...đám cháy đó ko thấy cậu ấy đâu;bác quản gia nóinó như ngã khụy suống nước rơi suống ko ngưng.quản gia vội ra đỡ nó-cô chủ bình tĩnh;quản gia nóinó ngồi thụp suống thềm nhà,khóc lớn-ko anh...ấy...ko sao....c..ả;nó nói nhìn quản gia mong có câu trả lời kobác quản gia nhìn nó lắc đầu-huhu ko thể......;nó khóc ngất lịm đi-cô chủ tỉnh dậy đi;bác quản gia lay nó--------------------------------------------------------------------------------------------------------------bác quản gia gọi bác sĩ10'sau bác sĩ ra-cô ấy ko bị sao chỉ bị chấn động tâm lí thôi nên ko cho cô ấy quá búc xúc; bác sĩ nói-dạ vâng;bác quản gia nói