Thụy An mở cửa bước vào quán bar. Cô mặc bộ váy cúp ngực màu đen tôn lên nước da trắng nõn cùng với đôi chân dài thẳng tắp vì cái váy cũng khá ngắn. Nếu không phải bị “ người ta “ nắm điểm yếu, Thụy An cô lập tức sẽ không bao giờ mò tới nơi này, càng không nói đến mục đích của cô. Thì nói, chuyện gì mà chẳng có nguyên do. Bị ông anh trai lục được mấy bài kiểm tra dưới điểm trung bình, hơn nữa còn chụp ảnh uy h**p sẽ đưa cho ba mẹ. Tuy là thiên kiêm tiểu thư cao quý nhưng chuyện học hành của cô được ba mẹ quản giáo rất nghiêm vì sau này, trong tương lai cô sẽ là người thừa kế, gánh vác cả tập đoàn. Kể ra ông anh trai của cô năm xưa cũng thật dũng cảm đi a ~ Năm đó, lá gan dường như to lên bằng trời, nhất định một mực muốn theo học trường cảnh sát chứ không phải kinh tế. Nên cuối cùng là, anh cô sau khi tốt nghiệp thì thuận lợi làm một cảnh sát cũng có địa vị khá cao, còn từ đó, người thừa kế dĩ nhiên chuyển sang cô rồi! Thì cũng là nên trách mình một phần. Bởi vì nếu không bị điểm dưới…
Chương 10: Hóa ra cô và anh đã từng thân thiết như vậy
Bảo Bối Của Từ Thiếu GiaTác giả: Đông Phương Ngọc ĐìnhThụy An mở cửa bước vào quán bar. Cô mặc bộ váy cúp ngực màu đen tôn lên nước da trắng nõn cùng với đôi chân dài thẳng tắp vì cái váy cũng khá ngắn. Nếu không phải bị “ người ta “ nắm điểm yếu, Thụy An cô lập tức sẽ không bao giờ mò tới nơi này, càng không nói đến mục đích của cô. Thì nói, chuyện gì mà chẳng có nguyên do. Bị ông anh trai lục được mấy bài kiểm tra dưới điểm trung bình, hơn nữa còn chụp ảnh uy h**p sẽ đưa cho ba mẹ. Tuy là thiên kiêm tiểu thư cao quý nhưng chuyện học hành của cô được ba mẹ quản giáo rất nghiêm vì sau này, trong tương lai cô sẽ là người thừa kế, gánh vác cả tập đoàn. Kể ra ông anh trai của cô năm xưa cũng thật dũng cảm đi a ~ Năm đó, lá gan dường như to lên bằng trời, nhất định một mực muốn theo học trường cảnh sát chứ không phải kinh tế. Nên cuối cùng là, anh cô sau khi tốt nghiệp thì thuận lợi làm một cảnh sát cũng có địa vị khá cao, còn từ đó, người thừa kế dĩ nhiên chuyển sang cô rồi! Thì cũng là nên trách mình một phần. Bởi vì nếu không bị điểm dưới… Vốn đang định xé quần áo của cô, Thụy An liền ngất đi do uống quá nhiều thuốc k*ch d*c.Tên đổ thuốc vào miệng cô lạnh nhạt nói: " Dừng lại đi. Đợi nó tỉnh thì chơi mới vui chứ "Mấy tên kia nghe thấy thế, gật đầu rồi mặc kệ Thụy An bước ra ngoài.oOoChìm trong cơn mê do thuốc k*ch th*ch gây ra, Thụy An thấy một cô bé đáng yêu mặc chiếc váy trắng, nụ cười ngây ngô của tuổi thơ. Cô bé mới khoảng 8-9 tuổi. Bên cạnh cô, một cậu bé khoảng 13 tuổi mỉm cười hài lòng nhìn cô bé." Anh Minh Minh đã hứa rồi nhé, sau này An An lớn lên nhất định sẽ làm cô dâu của anh "" Được. Sau này lớn lên, anh nhất định sẽ lấy An An làm vợ " Cậu bé kia cười, đưa tay xoa xoa đầu cô bé.Rõ ràng một điều, bé gái mặc váy trắng kia là cô.Cậu bé 13 tuổi kia lại chính là Từ Minh Khang. Phải rồi, năm 8 tuổi, chính cô đã nói lời hẹn ước với Từ Minh Khang kia mà.Ngẫm lại, Minh Khang trong trí nhớ ngày bé của cô chỉ là một anh trai rất đẹp trai, thường xuyên sang dinh thự Trịnh gia chơi với cô. Ngày đó, tuy rõ ràng tên anh là Minh Khang, nhưng cô lại thường gọi anh là " anh Minh Minh "Hóa ra, hôn ước kia không phải do cha mẹ hai bên định đoạt, mà do chính cô tự tay tạo nên từ năm 8 tuổi mà không hề hay nhớ.Một mảng kí ức bị đánh động, những kí ức tươi đẹp về tuổi thơ từ năm Thụy An 7 tuổi tới lúc cô 10 tuổi kia lần lượt xuất hiện.Lần đầu tiên anh " Minh Minh " của cô xuất hiện ở Trịnh gia là do đi theo cha mẹ mình tới.Sau đó, là cô nằm bên cạnh nghe anh kể chuyện cổ tích xa xưa, nói mình muốn trở thành Lọ Lem của anh Minh Minh. Anh cười, nói rằng cô vốn không phải Lọ Lem. Cô giống như một cô công chúa, vốn đã là công chúa của anh rồi.Và rồi, cô cùng anh ngắm trăng.Còn cùng nhau đi chơi, đi học nữa.Cô muốn gì, anh đều rất nuông chiều mà mua cho, mặc kệ cô đòi hỏi thứ gì.Và còn nhiều, rất nhiều điều khác nữa...Hóa ra, cô và anh đã từng thân thiết như vậy.
Vốn đang định xé quần áo của cô, Thụy An liền ngất đi do uống quá nhiều thuốc k*ch d*c.
Tên đổ thuốc vào miệng cô lạnh nhạt nói: " Dừng lại đi. Đợi nó tỉnh thì chơi mới vui chứ "
Mấy tên kia nghe thấy thế, gật đầu rồi mặc kệ Thụy An bước ra ngoài.
oOo
Chìm trong cơn mê do thuốc k*ch th*ch gây ra, Thụy An thấy một cô bé đáng yêu mặc chiếc váy trắng, nụ cười ngây ngô của tuổi thơ. Cô bé mới khoảng 8-9 tuổi. Bên cạnh cô, một cậu bé khoảng 13 tuổi mỉm cười hài lòng nhìn cô bé.
" Anh Minh Minh đã hứa rồi nhé, sau này An An lớn lên nhất định sẽ làm cô dâu của anh "
" Được. Sau này lớn lên, anh nhất định sẽ lấy An An làm vợ " Cậu bé kia cười, đưa tay xoa xoa đầu cô bé.
Rõ ràng một điều, bé gái mặc váy trắng kia là cô.
Cậu bé 13 tuổi kia lại chính là Từ Minh Khang. Phải rồi, năm 8 tuổi, chính cô đã nói lời hẹn ước với Từ Minh Khang kia mà.
Ngẫm lại, Minh Khang trong trí nhớ ngày bé của cô chỉ là một anh trai rất đẹp trai, thường xuyên sang dinh thự Trịnh gia chơi với cô. Ngày đó, tuy rõ ràng tên anh là Minh Khang, nhưng cô lại thường gọi anh là " anh Minh Minh "
Hóa ra, hôn ước kia không phải do cha mẹ hai bên định đoạt, mà do chính cô tự tay tạo nên từ năm 8 tuổi mà không hề hay nhớ.
Một mảng kí ức bị đánh động, những kí ức tươi đẹp về tuổi thơ từ năm Thụy An 7 tuổi tới lúc cô 10 tuổi kia lần lượt xuất hiện.
Lần đầu tiên anh " Minh Minh " của cô xuất hiện ở Trịnh gia là do đi theo cha mẹ mình tới.
Sau đó, là cô nằm bên cạnh nghe anh kể chuyện cổ tích xa xưa, nói mình muốn trở thành Lọ Lem của anh Minh Minh. Anh cười, nói rằng cô vốn không phải Lọ Lem. Cô giống như một cô công chúa, vốn đã là công chúa của anh rồi.
Và rồi, cô cùng anh ngắm trăng.
Còn cùng nhau đi chơi, đi học nữa.
Cô muốn gì, anh đều rất nuông chiều mà mua cho, mặc kệ cô đòi hỏi thứ gì.
Và còn nhiều, rất nhiều điều khác nữa...
Hóa ra, cô và anh đã từng thân thiết như vậy.
Bảo Bối Của Từ Thiếu GiaTác giả: Đông Phương Ngọc ĐìnhThụy An mở cửa bước vào quán bar. Cô mặc bộ váy cúp ngực màu đen tôn lên nước da trắng nõn cùng với đôi chân dài thẳng tắp vì cái váy cũng khá ngắn. Nếu không phải bị “ người ta “ nắm điểm yếu, Thụy An cô lập tức sẽ không bao giờ mò tới nơi này, càng không nói đến mục đích của cô. Thì nói, chuyện gì mà chẳng có nguyên do. Bị ông anh trai lục được mấy bài kiểm tra dưới điểm trung bình, hơn nữa còn chụp ảnh uy h**p sẽ đưa cho ba mẹ. Tuy là thiên kiêm tiểu thư cao quý nhưng chuyện học hành của cô được ba mẹ quản giáo rất nghiêm vì sau này, trong tương lai cô sẽ là người thừa kế, gánh vác cả tập đoàn. Kể ra ông anh trai của cô năm xưa cũng thật dũng cảm đi a ~ Năm đó, lá gan dường như to lên bằng trời, nhất định một mực muốn theo học trường cảnh sát chứ không phải kinh tế. Nên cuối cùng là, anh cô sau khi tốt nghiệp thì thuận lợi làm một cảnh sát cũng có địa vị khá cao, còn từ đó, người thừa kế dĩ nhiên chuyển sang cô rồi! Thì cũng là nên trách mình một phần. Bởi vì nếu không bị điểm dưới… Vốn đang định xé quần áo của cô, Thụy An liền ngất đi do uống quá nhiều thuốc k*ch d*c.Tên đổ thuốc vào miệng cô lạnh nhạt nói: " Dừng lại đi. Đợi nó tỉnh thì chơi mới vui chứ "Mấy tên kia nghe thấy thế, gật đầu rồi mặc kệ Thụy An bước ra ngoài.oOoChìm trong cơn mê do thuốc k*ch th*ch gây ra, Thụy An thấy một cô bé đáng yêu mặc chiếc váy trắng, nụ cười ngây ngô của tuổi thơ. Cô bé mới khoảng 8-9 tuổi. Bên cạnh cô, một cậu bé khoảng 13 tuổi mỉm cười hài lòng nhìn cô bé." Anh Minh Minh đã hứa rồi nhé, sau này An An lớn lên nhất định sẽ làm cô dâu của anh "" Được. Sau này lớn lên, anh nhất định sẽ lấy An An làm vợ " Cậu bé kia cười, đưa tay xoa xoa đầu cô bé.Rõ ràng một điều, bé gái mặc váy trắng kia là cô.Cậu bé 13 tuổi kia lại chính là Từ Minh Khang. Phải rồi, năm 8 tuổi, chính cô đã nói lời hẹn ước với Từ Minh Khang kia mà.Ngẫm lại, Minh Khang trong trí nhớ ngày bé của cô chỉ là một anh trai rất đẹp trai, thường xuyên sang dinh thự Trịnh gia chơi với cô. Ngày đó, tuy rõ ràng tên anh là Minh Khang, nhưng cô lại thường gọi anh là " anh Minh Minh "Hóa ra, hôn ước kia không phải do cha mẹ hai bên định đoạt, mà do chính cô tự tay tạo nên từ năm 8 tuổi mà không hề hay nhớ.Một mảng kí ức bị đánh động, những kí ức tươi đẹp về tuổi thơ từ năm Thụy An 7 tuổi tới lúc cô 10 tuổi kia lần lượt xuất hiện.Lần đầu tiên anh " Minh Minh " của cô xuất hiện ở Trịnh gia là do đi theo cha mẹ mình tới.Sau đó, là cô nằm bên cạnh nghe anh kể chuyện cổ tích xa xưa, nói mình muốn trở thành Lọ Lem của anh Minh Minh. Anh cười, nói rằng cô vốn không phải Lọ Lem. Cô giống như một cô công chúa, vốn đã là công chúa của anh rồi.Và rồi, cô cùng anh ngắm trăng.Còn cùng nhau đi chơi, đi học nữa.Cô muốn gì, anh đều rất nuông chiều mà mua cho, mặc kệ cô đòi hỏi thứ gì.Và còn nhiều, rất nhiều điều khác nữa...Hóa ra, cô và anh đã từng thân thiết như vậy.